Rồng Lửa và Thần Chết

Chương 10: Thần chết đến

Mặt trời đã lặn, bầu trời dần chuyển sang màu tím đen, những ngôi sao bắt đầu xuất hiện như những viên ngọc quý lấp lánh. Tại một ngôi làng nhỏ ven rừng, không khí yên bình bỗng bị phá vỡ bởi tiếng kêu hoảng loạn. Hàng loạt tiếng chân chạy, tiếng la hét vang lên, khiến mọi người hoảng loạn. Giữa đám đông, một hình bóng khổng lồ với bộ giáp đen bóng loáng xuất hiện, đôi mắt xanh lục sáng rực như lửa trong đêm. Morgath Thần Chết đã đến.

“Chạy đi! Thần chết đến!” Một người đàn ông gào thét, khuôn mặt tái xanh. Những đứa trẻ nắm tay nhau, những người lớn hoảng loạn tìm cách bảo vệ gia đình. Morgath đứng ở giữa, lưỡi hái lớn tỏa ra sự lạnh lẽo, khiến không khí xung quanh như ngưng đọng.

Alaric, Lyra và Borin đang ở gần đó khi nghe thấy tiếng la hét. Họ lập tức chạy về phía ngôi làng, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. “Chúng ta phải giúp họ!” Alaric hô lên, tay nắm chặt chuôi kiếm.

“Cẩn thận, Alaric!” Lyra nhắc nhở, đôi mắt tím của cô hiện lên vẻ lo lắng. “Hắn không phải là kẻ dễ đối phó.”

Borin gật đầu, rìu của anh lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo. “Nhưng chúng ta không thể đứng nhìn,” anh nói, giọng quyết tâm. “Hãy bảo vệ những người dân.”

Khi họ đến nơi, Morgath đã bắt đầu tấn công. Những luồng ma thuật lạnh lẽo từ lưỡi hái của hắn phóng ra, khiến mọi thứ xung quanh tan chảy trong sợ hãi. Alaric không chần chừ, anh lao vào giữa cuộc chiến. “Morgath!” anh gọi lớn, “Dừng lại! Đây không phải là con đường mà ngươi nên đi!”

Thần chết quay đầu lại, ánh mắt lạnh lẽo chạm vào Alaric. “Ngươi là ai mà dám ngăn cản ta?” giọng hắn vang lên như tiếng sấm, đầy đe dọa.

“Ta là Alaric Huyền Thoại, và ta sẽ không để ngươi làm hại những người vô tội!” Alaric đáp, lòng đầy quyết tâm. Anh rút kiếm ra, ánh sáng từ lưỡi kiếm phản chiếu những vì sao.

Morgath cười khinh bỉ. “Một hiệp sĩ trẻ, thật nực cười. Ngươi không hiểu gì về cái chết.”

Lyra đứng bên cạnh, giơ tay lên, những bông hoa xung quanh bắt đầu nở rộ. “Chúng tôi không đến đây để chiến đấu với ngươi, Morgath. Chúng tôi đến để giúp đỡ!” Cô tập trung năng lượng phép thuật của mình, tạo thành một lá chắn bảo vệ cho những người dân đang hoảng loạn.

“Giúp đỡ?” Morgath lặp lại, giọng hắn vang lên như gió lạnh. “Các ngươi chỉ là những kẻ ngốc nghếch. Sự sống là một món quà, và ta là người mang lại sự giải thoát.”

“Giải thoát không phải là giết chóc!” Borin gầm lên, rìu của anh vung lên cao. “Chúng ta sẽ không để ngươi hủy diệt tất cả!”

Cả ba cùng nhau tiến lên, quyết tâm bảo vệ ngôi làng. Alaric dẫn đầu, kiếm của anh chém về phía Morgath, nhưng lưỡi hái của thần chết dễ dàng cản lại. Hắn lắc đầu, “Ngươi sẽ phải trả giá cho sự ngu ngốc này.”

Morgath phóng ra một luồng ma thuật, khiến Alaric ngã lùi lại. Lyra cảm nhận được sự nguy hiểm, vội vàng đưa tay lên, những bông hoa quanh cô vươn ra, tạo thành một bức tường chắn. “Chúng ta cần một kế hoạch!” cô kêu lên.

“Chúng ta không thể đánh bại hắn bằng sức mạnh,” Alaric thở hổn hển. “Có lẽ chúng ta nên tìm cách khiến hắn hiểu rằng hắn không cô đơn.”

“Nhưng hắn đã chọn con đường này,” Borin nói, ánh mắt không rời khỏi Morgath. “Hắn không tin tưởng ai cả.”

Morgath tiến lại gần hơn, đôi mắt hắn tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo. “Ngươi thật sự nghĩ rằng có thể thay đổi ta? Ta đã sống trong bóng tối quá lâu.”

“Chúng ta có thể giúp ngươi,” Alaric thuyết phục. “Ngươi không phải là kẻ thù. Ngươi từng là một hiệp sĩ vĩ đại.”

“Một hiệp sĩ đã bị phản bội,” Morgath gầm lên, lưỡi hái của hắn vung lên, tạo ra những cơn gió lạnh thấu xương. “Ngươi không biết gì về sự phản bội, về nỗi đau.”

Lyra, trong lúc đó, cảm nhận được nỗi đau trong lòng Morgath. “Chúng tôi không thể thay đổi quá khứ của ngươi, nhưng chúng tôi có thể giúp ngươi tìm lại bản thân,” cô nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy sức mạnh.

“Ngươi không có quyền chỉ trích ta!” Morgath quát, nhưng trong ánh mắt hắn, Alaric và Lyra thấy được một chút gì đó rung động.

“Chúng tôi đã gặp những người như ngươi, những kẻ bị tổn thương và mất mát,” Alaric nói, “Nhưng chúng tôi đã không từ bỏ họ. Chúng tôi đã tìm cách cứu họ, và chúng tôi sẽ làm điều tương tự với ngươi.”

“Cứu ta?” Morgath khẽ lẩm bẩm, nhưng giọng hắn đã không còn lạnh lùng như trước.

Borin hắng giọng, “Đừng để nỗi đau điều khiển ngươi. Hãy cho chúng tôi một cơ hội.”Morgath dừng lại, ánh mắt của hắn nhìn vào Alaric, Lyra và Borin. Có điều gì đó trong ánh mắt hắn, một chút do dự. “Ngươi không thể hiểu,” hắn nói, giọng yếu ớt hơn.

“Chúng tôi hiểu,” Alaric đáp. “Chúng tôi cũng từng trải qua đau khổ. Nhưng sự sống vẫn đáng giá để chiến đấu.”

Nhưng trước khi Morgath có thể đáp lại, một tiếng cười khan vang lên từ bóng tối. Varyn xuất hiện, ánh mắt đầy mưu mô. “Thật thú vị khi thấy một hiệp sĩ trẻ và một thần chết đang thương lượng,” hắn châm biếm. “Nhưng các ngươi không thể thay đổi số phận.”

Morgath quay lại, ánh mắt đầy thù hận. “Ngươi lại đến đây để phá hoại mọi thứ?”

“Đúng vậy,” Varyn cười lạnh. “Hãy để ta giúp ngươi trở lại với con đường của cái chết. Ta sẽ cho ngươi sức mạnh mà ngươi cần.”

“Ta không cần ngươi!” Morgath gầm lên.

“Ngươi sẽ cần,” Varyn nói, giọng đầy tự tin. “Hãy nhìn vào hiện tại. Những kẻ này chỉ đang lừa gạt ngươi. Đừng để họ làm mờ đi sức mạnh của ngươi.”

Trong khoảnh khắc, Alaric nhận ra rằng Morgath đang ở giữa một cuộc chiến nội tâm. “Đừng để hắn thao túng ngươi!” anh kêu lên. “Hãy nhớ lý do vì sao ngươi đã trở thành hiệp sĩ!”

“Nhưng ta đã bị phản bội!” Morgath gào lên, lưỡi hái vung lên, tạo ra những cơn gió lạnh lẽo.

“Ngươi có thể chọn cách khác!” Lyra thêm vào. “Chúng ta có thể giúp ngươi tìm lại ánh sáng!”

Morgath do dự, ánh mắt của hắn chao đảo giữa hai lựa chọn. Nhưng Varyn không để cho hắn có thời gian suy nghĩ. “Hãy giết họ, Morgath!” hắn ra lệnh, giọng đầy áp đảo.

“Không!” Alaric hét lên, “Morgath, hãy nghe ta!”

Morgath ngập ngừng, đôi mắt hắn ánh lên một nỗi đau mà không ai có thể hiểu. “Ta không biết phải làm gì nữa...” hắn thì thào.

“Chọn con đường của ánh sáng,” Borin nói, “Đừng để bóng tối nuốt chửng ngươi.”

Morgath nhìn quanh, những người dân đang run rẩy, họ không phải là kẻ thù. Anh chàng hiệp sĩ trẻ tuổi và hai người bạn của hắn đang đứng bên cạnh, không sợ hãi. Hắn cảm thấy một luồng sức mạnh từ họ, một thứ gì đó mà hắn đã lâu không cảm nhận được.

“Ngươi không đơn độc,” Alaric nói, “Hãy để chúng tôi giúp ngươi.”

Morgath bắt đầu hạ thấp lưỡi hái. “Nhưng ta không thể...”

“Ngươi có thể,” Lyra khẳng định, “Hãy tin tưởng vào chính mình.”

Giữa lúc đó, Varyn gầm lên, “Ngươi sẽ hối hận vì đã từ bỏ sức mạnh của mình, Morgath!”

Morgath nhìn vào mắt Alaric, Lyra và Borin. Trong giây phút đó, hắn cảm nhận được một tia hy vọng. “Có thể ta sẽ thử...”

“Quyết định của ngươi là điều quan trọng nhất,” Alaric nói, “Hãy chọn con đường mà ngươi muốn.”

Nhưng Varyn đã không chịu đứng yên. Hắn phóng tới, định tấn công. “Ngươi không thể từ bỏ ta!”

“Đừng để hắn thao túng ngươi!” Borin hét lên, sẵn sàng chiến đấu.

Và trong khoảnh khắc cuối cùng, Morgath quyết định. Hắn không còn muốn là một công cụ của cái chết. Hắn muốn tìm lại chính mình, và với quyết định đó, một cuộc chiến mới bắt đầu.