Quy Tắc Yêu Đương Của Cương Thi

Chương 9: Xác sống

Trước khi thoát khỏi hầm mộ, Tần Trăn đinh ninh Phó Thất là một tên trộm mộ khuyết thiếu đạo đức. Nhưng khi đã ra ngoài, suy nghĩ của cô về thân phận của anh đã đổi khác. Cô lờ mờ đoán anh có lẽ là một học giả khảo cổ biết chút võ vẽ phòng thân. Có điều, cái nhận định "khuyết thiếu đạo đức" thì cô vẫn bảo lưu tuyệt đối.

Sở dĩ cô nghĩ vậy là vì hai lý do. Thứ nhất, Phó Thất am hiểu tường tận những kiến thức khảo cổ như địa chất, khí lưu, hay lịch sử các thị tộc cổ đại. Thứ hai, anh ta luôn duy trì sự tò mò cao độ với sinh vật tên là cương thi này.

Lúc chờ cứu viện dưới mộ, Phó Thất thậm chí đã dán mắt vào vết thương của Tần Trăn suốt hơn năm tiếng đồng hồ, kiên quyết đòi tận mắt chứng kiến quá trình tự chữa lành của cô bằng được.

Chưa hết, anh ta còn kiểm tra từng chút một khả năng cảm nhận nóng lạnh, cũng như độ nhạy bén của ngũ quan như thính giác, khứu giác của Tần Trăn. Lúc thoát ra ngoài và lấy được ba lô tiếp tế, anh ăn no nê rồi cũng không quên chia cho cô một ít nếm thử.

Tần Trăn cắn một miếng, nghi ngờ hỏi có phải anh đang lấy bùn đất ra lừa cô không.

Phó Thất bảo không phải, thứ họ đang ăn là bánh quy nén hương vị vani cuỗm được từ ba lô của hai gã người A kia.

Lúc này Tần Trăn mới vỡ lẽ: Cương thi thì làm gì có vị giác.

Thật đáng tiếc, nhưng bù lại, ít nhất cô vẫn giữ được khứu giác.

Kể từ khi hình dáng mờ ảo của thành phố lọt vào tầm nhìn từ trên dù lượn, họ đã lơ lửng trên không trung suốt nhiều giờ đồng hồ. Bay mãi thì cương thi cũng thấy chán, Tần Trăn dứt khoát nhắm tịt mắt lại, nhập vai một cái xác chết đúng nghĩa, mặc cho Phó Thất muốn chở đi đâu thì chở.

Cô bị đánh thức bởi một mùi hôi thối đặc trưng của xác chết thối rữa.

Tần Trăn còn đang thắc mắc mùi gì đây thì đã nghe tiếng Phó Thất vang lên: "Bám chặt vào, chúng ta đáp xuống đây."

Tần Trăn theo phản xạ mở mắt ra, vừa vặn thấy Phó Thất bấm nút nhả chốt an toàn. Ngay giây tiếp theo, cảm giác không trọng lượng ập tới, cả một người một xác rơi thẳng đứng xuống dưới.

Tần Trăn hoảng hồn nhắm tịt mắt, một tiếng hét đã chực trào ra đến cổ họng nhưng đành nuốt ngược trở lại. Cũng chẳng cần hét làm gì, vì ngay sát mặt đất, Phó Thất đã ghìm dù lượn xuống mức thấp nhất, khiến cả hai tiếp đất gần như ngay lập tức.

Dựa vào quán tính và phản xạ tự vệ lúc tiếp đất, Phó Thất ôm chặt lấy Tần Trăn lăn mấy vòng. Cô còn chưa kịp hoàn hồn thì anh đã buông tay đứng phắt dậy.

Tần Trăn rất muốn túm cổ anh ta hỏi xem ai dạy cái kiểu hạ cánh mạng đổi mạng này thế hả? Bộ không có khái niệm an toàn là gì luôn sao?

Lại còn muốn mắng anh ta một trận: Sao không chọn chỗ nào sạch sẽ thơm tho mà đáp? Thối chết đi được!

Nhưng trải qua bao nhiêu cực khổ mới được chiêm ngưỡng công nghệ cao của nhân loại, lòng cô lại rạo rực. Cố gắng đè nén sự kích động, cô hít một hơi thật sâu rồi mở bừng mắt ra với niềm mong đợi tràn trề.

Đập vào mắt cô là bầu trời nhuộm màu ráng chiều cam rực rỡ, nhưng... họ đang đứng trên một sân thượng. Một sân thượng rất rộng nhưng xập xệ cũ nát, rác rưởi phế liệu vứt chỏng chơ bừa bãi. Vài ngọn cỏ dại ngoan cường mọc lên từ những khe nứt, lan can bao quanh cũng chẳng khá khẩm hơn, rỉ sét loang lổ, cong vênh xiêu vẹo như từng hứng chịu một cú va đập kinh hoàng.

Rõ ràng đây là một sân thượng đã bị bỏ hoang từ thuở nảo thuở nào.

Có tiếng động lạ vang lên từ phía sau. Tần Trăn quay đầu lại, thấy Phó Thất đã rút thanh trường đao đặc trưng của nước B từng vắt bên hông ba lô ra.

"Anh định làm... làm gì thế?" Cô hỏi.

Phó Thất nắm chắc thanh đao, hất cằm về phía lối ra vào sân thượng, thủng thẳng đáp: "Lát nữa nói sau."

Vừa dứt lời, từ trong lối đi tối om, mấy cái bóng đen lao vút ra nhanh như chớp, bổ nhào về phía Phó Thất.

Phó Thất vung đao lên chém dứt khoát. Lưỡi đao sáng loáng phản chiếu ánh tà dương, một vệt sáng vàng xẹt qua đáy mắt Tần Trăn. Ngay sau đó là máu đen bắn tung tóe cùng mùi hôi thối xộc thẳng vào mũi.

Lăn lông lốc đến dưới chân Tần Trăn là một cái đầu cáu bẩn, xám ngoét.

Tần Trăn: "...?!!"

Phó Thất xử lý gọn gàng mấy con quái vật xông lên sân thượng, đóng sập cánh cửa sắt rỉ sét lại rồi mới quay sang nhìn Tần Trăn.

Tần Trăn vẫn còn đang đứng hình: "Đó... đó là... cái gì vậy?"

Phó Thất không trả lời, tay xách thanh trường đao rỏ máu đi thẳng ra mép sân thượng, nói: "Tôi đã bảo rồi mà, mấy nỗi lo sợ bị lộ thân phận cương thi của cô toàn là dư thừa."

Tần Trăn vô thức bước theo anh.

Đây là một tòa chung cư cao tầng, tầm nhìn cực kỳ thoáng đãng. Đứng từ mép sân thượng nhìn xuống, nương theo ánh hoàng hôn le lói, có thể thấy rõ những tòa cao ốc đổ nát, xe cộ tông nhau nằm vắt vẻo trên đường phố, và xen lẫn giữa đống đổ nát hoang tàn ấy... là vô số những bóng đen vật vờ như xác không hồn.

"Thấy không, cương thi giống cô đầy đường kìa." Phó Thất đứng ngược chiều gió, nhìn Tần Trăn bằng ánh mắt tĩnh lặng, thản nhiên nói: "Bé Cưng, chào mừng cô đến với thế giới tận thế của xác sống."

Tần Trăn: "...Hả?"

Cô vẫn còn chưa hết bàng hoàng thì mấy tiếng "Rầm rầm!" dội tới, cánh cửa sắt ở lối lên sân thượng rung lên bần bật.

Tần Trăn ngoái lại, thấy mấy cái bóng người bê bết máu me đang điên cuồng lao vào cánh cửa, miệng phát ra những tiếng gầm gừ "Hừ hừ" rợn người.

Cô ngơ ngác hỏi: "Bọn họ... đang làm... làm cái gì thế?"

"Đang thèm khát thân thể tôi đấy." Phó Thất điềm nhiên đáp, lại còn bồi thêm một câu giải thích vô cùng tận tâm: "Theo đúng nghĩa đen nhé."

Tần Trăn: "..."

Cô nín lặng.

Một lúc lâu sau, cô mới khó nhọc nặn ra từng chữ: "Loài người mấy anh... điên... điên hết cả lũ rồi à?"

"Không phải điên, mà là người chết bị đột biến." Phó Thất mặc kệ đám xác sống đang ch** n**c dãi ròng ròng đập cửa, vừa lúi húi kiểm tra đồ đạc còn lại trong ba lô, vừa giải thích: "Năm năm trước, trên toàn cầu đồng loạt xuất hiện tình trạng người chết sống lại, cắn xé người sống. Những ai bị lũ xác sống này cào trúng hoặc cắn phải, không bị xé xác ăn thịt thì cũng bị thương, và chỉ trong một thời gian ngắn sẽ biến đổi thành quái vật y chang bọn chúng..."

Biến cố quái dị ập đến quá bất ngờ. Chỉ trong vỏn vẹn ba ngày, hàng chục nghìn người đã bỏ mạng.

Một tuần sau, hơn chục quốc gia nhỏ chính thức thất thủ.

Đám quái vật này không biết đau đớn, chẳng màng nóng lạnh, nhưng khứu giác và thính giác lại cực kỳ nhạy bén. Điểm yếu duy nhất của chúng nằm ở cái đầu.

Người ta gọi chúng là "Tang thi".

Nửa tháng sau đó, hệ thống giao thông, thông tin liên lạc, y tế, sản xuất... mọi nhu cầu thiết yếu của nhân loại trên toàn cầu tê liệt hoàn toàn. Thế giới thay đổi một cách chóng mặt.

"...Phải đến nửa năm sau thảm họa, nhân loại mới dần thiết lập lại tổ chức. Những nhà khoa học may mắn sống sót đi sâu vào nghiên cứu và kết luận rằng: Đây là một loại virus lây nhiễm toàn cầu, trong cơ thể tất cả mọi người đều đã mang mầm bệnh..."

"Anh... anh... anh..." Tần Trăn run rẩy chỉ tay vào Phó Thất.

Phó Thất vừa lôi một cuộn dây thừng từ trong ba lô ra, thấy vậy liền bật cười: "Tất nhiên là tôi cũng bị nhiễm rồi. Nhưng yên tâm, loại virus này chỉ phát tác khi cơ thể tử vong, hoặc khi bị xác sống cắn trúng thôi. Hiện tại tôi vẫn khỏe mạnh bình thường, chưa biến hình đâu."

Tần Trăn chợt nhớ lại khoảnh khắc Phó Thất bồi thêm một phát súng vào đầu gã ngoại quốc đã tắt thở bên bờ sông.

Phó Thất hiểu cô đang nghĩ gì, tiện miệng bổ sung thêm: "Nếu lúc đó cô trúng đạn xuyên tim mà không ngã xuống nước, thì tôi cũng sẽ tặng cho cô một viên kẹo đồng vào đầu đấy."

Tần Trăn: "..."

Có nên nói lời cảm ơn không nhỉ?

Tần Trăn chỉ mất tập trung một thoáng, tâm trí lại nhanh chóng bị lấp đầy bởi cơn ác mộng mà nhân loại đang phải hứng chịu.

Dù sự thật đang rành rành trước mắt, cô vẫn khó lòng chấp nhận: "Chính phủ... không quản lý... được sao?"

"Không thể kiểm soát nổi đâu."

Chính phủ chưa bao giờ từ bỏ nỗ lực, họ cử đội cứu hộ đi khắp nơi, xây dựng được vài căn cứ sinh tồn và từng có những tín hiệu rất khả quan. Nhưng để tái thiết lại một nền văn minh rực rỡ như xưa thì quá khó khăn.

Nhân loại đã quá ỷ lại vào khoa học kỹ thuật, muốn khôi phục thời hoàng kim thì buộc phải thu hồi lại tài liệu, máy móc, trang thiết bị cũ. Khổ nỗi, các thành phố lớn đã lọt vào tay xác sống từ lâu. Muốn giành lại những thứ đó đồng nghĩa với việc phải dấn thân vào chỗ chết, phải đổ máu. Mà một khi có thương vong, số lượng binh đoàn xác sống lại càng gia tăng.

Điều tàn khốc hơn cả là, ngay cả những người trong căn cứ sinh tồn, dù không tiếp xúc với xác sống bên ngoài, vẫn có thể chết vì bệnh tật, tai nạn hay ẩu đả. Khi đó, họ sẽ lập tức đột biến, lây nhiễm chéo bên trong căn cứ, dẫn đến sự sụp đổ của nơi trú ẩn an toàn.

Cách duy nhất để tiêu diệt triệt để thảm họa này là chế tạo ra vắc-xin kháng virus.

Thế nhưng năm năm đằng đẵng đã trôi qua, ngoại trừ việc nước A từng chế ra được một loại thuốc giả chết tạm thời đánh lừa giác quan của xác sống, thì chẳng có thêm bất cứ bước tiến nào khác.

Đối với Tần Trăn, những điều này nghe như một câu chuyện hoang đường và kỳ quái. Sự chấn động khiến cô á khẩu, chẳng biết phải thốt lên lời nào.

Thấy cô sắp đứng máy đến nơi, Phó Thất bèn dặn cô cứ ở trên sân thượng từ từ tiêu hóa mớ thông tin này, đừng có chạy lung tung.

"Anh đi... đi đâu?"

Phó Thất đã cột chặt dây thừng vào lan can, đáp gọn: "Xuống dưới tìm một căn phòng trống, chứ tối nay ngủ ngoài trời à?"

Nói xong, anh bám dây tuột thẳng xuống dưới, thoắt cái đã mất hút. Tần Trăn nhào tới lan can, chỉ kịp nhìn thấy cái bóng anh đạp vỡ cửa sổ xông vào nhà, và phía dưới đường, một bầy xác sống đánh hơi thấy mùi đang điên cuồng ùa tới.

Cô đứng thẫn thờ nhìn xuống một lúc rồi thẩn thơ quay trở lại giữa sân thượng. Cô nhận ra từ lúc Phó Thất rời đi, đám xác sống đang điên cuồng cào cửa sắt dần dần im ắng lại.

Tần Trăn đứng ngây như phỗng, chẳng biết tiếp theo nên làm gì.

Khoảng thời gian này não bộ cô đã hoạt động quá tải, lại vừa hứng chịu thêm một cú sốc thông tin khổng lồ, khiến nó muốn đình công.

Mãi cho đến khi ánh hoàng hôn sắp lụi tàn, Phó Thất quay lại đón cô, Tần Trăn mới sực tỉnh khỏi thảm kịch của nhân loại, và bỗng bắt thóp được điểm mâu thuẫn trong lời kể của anh.

"Anh bảo thông tin liên lạc... đứt đoạn hết rồi, thế... thế cái đồng hồ kia?"

"À, cái đó là công nghệ tiên tiến nhất do nước A nghiên cứu và phát triển sau ngày tận thế. Hiện tại đó là đỉnh cao công nghệ toàn cầu, số lượng không vượt quá mười cái đâu."

Tần Trăn im lặng một giây, rồi hỏi tiếp: "Thế còn... người máy sinh học, máy trích xuất... ý thức, với cả du hành vũ... vũ trụ thì sao?"

Phó Thất làm vẻ mặt ngơ ngác: "Cô đang nói cái gì thế?"

"..." Tần Trăn gằn giọng: "Đống công nghệ... cao của loài người... mà anh... anh từng kể với tôi ấy!"

"Tôi kể á?"

"Anh... chứ còn ai!"

"Tuy loài người chúng tôi phát triển nhanh thật, nhưng mấy thứ như trong phim khoa học viễn tưởng đó thì vẫn chưa làm ra được đâu." Phó Thất trưng ra bộ mặt vô tội: "Nếu tôi đã kể cho cô nghe mấy chuyện đó, chắc là do tôi bị nhốt dưới đất lâu quá nên sinh ảo giác, ăn nói hàm hồ đấy. Cô cũng biết mà, tinh thần của loài người mỏng manh lắm."

Giữ nguyên bộ mặt tỉnh rụi ấy, anh chân thành cúi đầu xin lỗi: "Làm cô hiểu lầm rồi, tôi thực sự rất xin lỗi."

Tần Trăn: "..."

Não bộ của cô một lần nữa bị "treo".

Phó Thất lại bày ra vẻ mặt áy náy, nhỏ nhẹ dỗ dành: "Bây giờ thành phố thất thủ, xác sống hoành hành, bao nhiêu người cửa nát nhà tan, sản phẩm công nghệ cũng trở thành đống sắt vụn hết rồi. Nhưng cô yên tâm, đợi đến khi trật tự thế giới được thiết lập lại, tôi sẽ lập tức tìm cho cô một cái mộ mới, mua cho cô máy tính, nối mạng đầy đủ. Cô chịu khó chờ một thời gian nữa nhé, được không?"

Tần Trăn: "...Được... được chăng?"

"Cô quả là một nàng cương thi rộng lượng và tốt bụng." Phó Thất chẳng tiếc lời khen ngợi, nói xong lại chuyển chủ đề: "Giờ chúng ta xuống phòng dưới nhé? Tôi tìm được ít đồ trang điểm dưới đó, tuy hết hạn rồi nhưng vẫn xài tạm được. Tôi sẽ hóa trang cho cô giống người bình thường, thế là cô không phải nơm nớp lo sợ bị ai nhận ra nữa."

"...Ừm..."

Tần Trăn cứ thế ngơ ngơ ngác ngác bám dây tuột xuống căn phòng phía dưới theo Phó Thất.

Căn hộ này là một phòng đơn điển hình. Bên trong ngổn ngang đồ đạc, vương vãi vết máu và có dấu hiệu bị lục lọi, nhưng ổ khóa cửa vẫn còn hoạt động tốt, tạm thời không phải lo về độ an toàn.

Giữa thời mạt thế, thứ duy nhất người ta thèm khát là thức ăn và nước uống để duy trì mạng sống. Thế nên đống đồ trang điểm trên kệ vẫn nằm im lìm đúng như lời Phó Thất nói.

Phó Thất để Tần Trăn tự mò mẫm công dụng của đống mỹ phẩm, còn mình thì lấy lương khô ra nhai, sau đó xé toạc ống quần để xử lý vết thương trên người. Toàn là vết đạn xẹt qua và những mảng bầm tím sau cuộc ẩu đả.

Lúc này Tần Trăn mới sững sờ: Hóa ra không phải anh ta mình đồng da sắt không bị thương, mà là anh ta giỏi chịu đựng, không rên xiết nửa lời.

Cô cầm một chai mỹ phẩm trên tay, chốc chốc lại nheo mắt đọc mấy dòng chữ lí nhí in trên chai, chốc chốc lại liếc trộm Phó Thất. Cứ ngập ngừng như thế chừng nửa tiếng, Tần Trăn bỏ đồ xuống, bước đến trước mặt Phó Thất, đè chặt bàn tay đang cầm băng gạc của anh lại.

Phó Thất ngước mắt lên, mỉm cười hỏi: "Sao thế, định giúp tôi à?"

Tần Trăn gật đầu: "Để tôi... giúp cho."

Nói đoạn, cô cúi người xem xét kỹ vết thương của anh, dặn dò: "Đau ráng chịu... cấm nhúc nhích."

"Được, tôi không nhúc nhích." Phó Thất ngoan ngoãn hứa.

Tần Trăn gật đầu một cái thật mạnh, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc. Ngay giây tiếp theo, cô gập đầu gối đè nghiến lên cái chân không bị thương của Phó Thất, một tay đè chặt cánh tay phải của anh, tay kia nắm thành nắm đấm, vung hết sức bình sinh nện thẳng vào mặt anh.

"ĐỒ! LƯU! MANH! LỪA! ĐẢO!"

Nhật ký Cương thi - Chương Bé Cưng (9)

Ngày... tháng... năm... Bên ngoài mộ

Thời tiết: Nắng đẹp.

Chẳng có gì để nói cả.

[Hình thờ của Phó Thất.jpg]

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn