Lần tiếp theo Phó Thất đến gặp Tần Trăn là đi cùng mẹ cô.
Gia đình ba người này đều họ Tần, một người là ông Tần, một người là cô giáo Tần, và cuối cùng là cô con gái mang bệnh này.
Ông Tần đi tìm bác sĩ rồi, cô Tần ngồi bên giường giới thiệu với Tần Trăn: "Đây là bạn học của anh họ con. Cậu ấy nghe anh con nhắc đến huyện nhỏ của chúng ta, lại vì gia đình có chút chuyện buồn nên đến đây khuây khỏa, tiện thể thay mặt anh con ghé thăm con."
Phó Thất mỉm cười với Tần Trăn năm mười tám tuổi, lúc này vẫn chưa hề quen biết anh, cất lời: "Chào em, anh là Phó Thất, tên ở nhà là Hương Hương."
Tần Trăn ngồi tựa lưng trên giường bệnh, trước mặt kê một chiếc bàn nhỏ. Tay trái cô đặt sang một bên đang truyền dịch, bên tay phải là hộp bút chì màu, trước đó cô đang mải mê tô vẽ.
Trông thấy Phó Thất, cô cau mặt đáp: "Chào anh."
Lần đầu gặp mặt cô còn bảo anh là kẻ điên cơ mà, Phó Thất biết cô không thể dễ dàng chấp nhận một vị khách như mình.
Anh tìm cớ lảng đi chỗ khác, nhường không gian riêng cho hai mẹ con to nhỏ với nhau. Quả nhiên, anh nghe thấy Tần Trăn thắc mắc: "Anh họ nào của con cơ?"
"Người họ Bạch ấy, Bạch Vân Biên, con không nhớ sao?" Cô Tần nói, "Cháu ngoại của ông ba nhà con, nhà mở xưởng ấy, Tết năm ngoái ông ba con từng nhắc tới rồi mà."
"... Con không nhớ rõ lắm."
Cô Tần tiếp: "Người đang học ở thủ đô ấy, hồi trước lúc bọn con rộ lên phong trào kết bạn qua thư, chẳng phải hai đứa từng viết thư cho nhau sao?"
Tần Trăn nhớ ra rồi: "Cái người viết chữ xấu mù ấy hả!"
Cô Tần mắng cô chỉ nhớ người ta viết chữ xấu, chứ chẳng nhớ thành tích học tập của người ta xuất sắc thế nào. Tần Trăn không thích nghe càm ràm, bèn nói hôm qua gặp Phó Thất thấy bộ dạng anh cứ thần thần bí bí chẳng giống người tốt, rồi hỏi mẹ đã gọi điện xác nhận với anh họ chưa.
Chưa từng xác nhận.
Nếu mà xác nhận thì Phó Thất đã bị lật tẩy rồi.
Bố mẹ Tần Trăn giao lại bất động sản cho họ hàng nhà họ Bạch, người ta bốn mươi năm không thèm ngó ngàng tới, chứng tỏ chẳng bận tâm gì đến khối tài sản này, hẳn là một người họ hàng rất giàu có, quan hệ với gia đình cô có lẽ cũng chẳng mấy thân thiết.
Hai vợ chồng họ đều là giáo viên, bên cạnh lại có cô con gái mang bệnh. Nghĩ đến việc sợ bị coi là thứ họ hàng nghèo bám đuôi chực chờ lợi lộc, Phó Thất đoán họ sẽ không vì chuyện nhỏ này mà đặc biệt liên lạc với Bạch Vân Biên. Hơn nữa, trong giấc mơ của Tần Trăn chắc chắn cũng chẳng có thông tin liên lạc của người anh họ xa tít tắp đó, nên anh mới bịa ra thân phận này.
Tần Trăn lo lắng: "Lỡ anh ta là kẻ lừa đảo thì sao!"
"Hôm qua cậu ấy vừa đến đã làm quen với ông Lý nhà đối diện rồi. Nhà ông Lý có tới bốn năm người làm cảnh sát đấy..."
Phó Thất đợi hai mẹ con bàn tán xong mới bước vào, nhưng vì chưa quen biết, nói chưa được mấy câu anh đã xin phép rời đi.
Mấy ngày sau, Phó Thất không làm phiền Tần Trăn nhiều. Anh làm đúng như những gì đã nói với bố mẹ cô, thong thả dạo quanh ngắm nghía khắp nơi trong cái huyện nhỏ mà Tần Trăn rất mực yêu thích này cho khuây khỏa.
Anh biết nhiều nghề, tiện thể kiếm chút tiền, thỉnh thoảng xách theo giỏ trái cây đến trường thăm vợ chồng ông Tần. Anh vừa mượn cớ thỉnh giáo họ vài vấn đề, vừa tiện bề ăn ké uống chực.
Dần dà, anh biết được rất nhiều chuyện liên quan đến Tần Trăn.
Không chỉ bố mẹ, mà ông bà nội ngoại của cô đều là giáo viên. Bố cô ngoài việc đi dạy còn viết bài cho các tạp chí, là một nhà văn tự do có chút tiếng tăm.
Sức khỏe cô bắt đầu có vấn đề từ năm mười lăm tuổi. Sau hơn nửa năm ròng rã kiểm tra, xác định nguyên nhân là do bệnh tim, cô buộc phải dừng mọi hoạt động thể thao mạnh.
Cô cũng giống Giang Tiểu Phong, năm nay thi đại học và đỗ vào một ngôi trường khá tốt. Nhưng do sức khỏe yếu, có lẽ cô sẽ phải làm thủ tục bảo lưu kết quả.
Cô rất kén ăn, thích ăn thịt, ghét ăn rau, vì thế không ít lần bị mẹ càm ràm.
Lịch trình hằng ngày của cô hầu như là uống thuốc, truyền dịch vào buổi sáng, kết hợp với vẽ tranh hoặc đọc tiểu thuyết. Bố hoặc mẹ sẽ luôn túc trực bên cạnh. Đến khi truyền dịch xong đã là buổi chiều, cô thường đeo tai nghe nghe nhạc hoặc xem phim, thời gian trôi qua rất nhanh.
Đợi đến chiều tà khi nắng bớt gắt, cô hay cùng Giang Tiểu Phong xuống lầu chơi. Nếu y tá cho phép, thỉnh thoảng cô còn được đạp xe băng qua con đường rợp bóng cây điểm xuyết hoa hợp hoan để về nhà ngủ một đêm.
...
Ngày qua ngày, cho đến một buổi chiều chạng vạng mùa hạ, khi bố Tần Trăn lên tỉnh tham gia hội thảo nhà văn, một cơn mưa rào bất chợt đổ xuống. Cô Tần nhận được cuộc gọi báo tin bà ngoại Tần Trăn vô ý bị ngã, đã được đưa vào bệnh viện huyện.
Cô Tần cũng là con một, nhận được tin liền vội vã ra khỏi nhà. Tình cờ gặp Phó Thất ở cổng trường, bà bèn nhờ anh mang bữa tối vào bệnh viện cho Tần Trăn, dặn cô cứ yên tâm nghỉ ngơi, ngày mai bà sẽ vào với cô.
Lúc Phó Thất đến bệnh viện, sấm chớp đùng đoàng, mưa tuôn xối xả, bầu trời bên ngoài đen kịt như sắp sập xuống.
"Mấy ngày tới tớ phải đi thăm họ hàng, thứ Bảy là khởi hành đến trường rồi..." Giang Tiểu Phong đang tạm biệt Tần Trăn, "Đợi đến kỳ nghỉ lễ Quốc khánh tớ về sẽ lại đến tìm cậu chơi."
Tần Trăn đáp: "Nghỉ lễ cậu chẳng phải đi thi lại bài thực hành lái xe sao?"
Giang Tiểu Phong đã gặp phải cú trượt vỏ chuối ở bài thi thực hành, thi ba lần đều trượt, rốt cuộc vẫn không lấy được tấm bằng lái xe hằng ao ước trước khi kỳ nghỉ hè kết thúc.
Bị đâm trúng chỗ đau, cô nàng ôm ngực vẻ tổn thương sâu sắc.
Nhưng bạn bè thân thiết là để cà khịa nhau mà. Cô nàng nhanh chóng xốc lại tinh thần: "Muộn vài ngày cũng chẳng sao, để kỳ nghỉ đông thi cũng được... Lên đại học là được yêu đương rồi, đợi Quốc khánh tớ về, tớ sẽ kể cho cậu nghe chuyện tình của tớ và bạn trai nhé!"
Những cô cậu thiếu niên ở độ tuổi này vừa thoát khỏi áp lực học hành căng thẳng, tâm trí vô cùng bay bổng, tràn đầy mộng tưởng về cuộc sống đại học và những mối tình mộng mơ.
Tần Trăn cũng không ngoại lệ. Chỉ là do sức khỏe yếu, cô ít được tiếp xúc với bạn bè đồng trang lứa, lại bị bố mẹ quản thúc chặt chẽ, nên mộng tưởng ấy coi như bỏ đi. Vì thế, cô vô cùng ghen tị với Giang Tiểu Phong.
Hai người đang mải buôn chuyện thì một cô y tá bước tới, Phó Thất cũng thuận đà đi theo vào trong.
Cô y tá lên tiếng: "Giang Tiểu Phong, lúc nãy chủ nhiệm còn nhắc em đấy, mưa to gió lớn thế này, sao em còn chưa về?"
"Em về ngay đây." Giang Tiểu Phong vẫy tay chào Tần Trăn rồi bước ra ngoài.
Dù biết Phó Thất là khách của nhà họ Tần, nhưng cô nàng vẫn chẳng ưa gì anh. Lúc này, Giang Tiểu Phong vẫn chưa tiến hóa thành Viện sĩ Giang hiền từ bao dung. Lúc đi ngang qua Phó Thất, cô nàng không quên phóng cho anh một ánh nhìn sắc lẹm.
Y tá đến để lấy máu. Lấy xong, cô ấy đóng chặt cửa sổ rồi rời đi. Lúc này, Phó Thất mới kể cho Tần Trăn nghe chuyện ở nhà.
Tần Trăn lấy điện thoại ra gọi cho mẹ. Biết bà ngoại ngã không quá nghiêm trọng, cô mới yên tâm. Sau đó, cô hí hoáy tìm một bộ phim trên điện thoại, định vừa xem phim vừa ăn tối.
Chiếc điện thoại trong ký ức của cô là loại đồ cổ, màn hình khá nhỏ. Phó Thất giúp cô rửa trái cây, lúc đi ra nghe thấy tiếng động bèn liếc nhìn. Vừa vặn thấy trên màn hình là một con cương thi mặc quan phục màu xanh lam đậm đang nhảy tưng tưng đi cắn người.
Khóe miệng anh giật giật: "Em đừng xem mấy bộ phim kiểu này nữa..."
Đây là ký ức xa xưa của Tần Trăn, ở đây hai người vẫn chưa thân thiết, câu nói này của anh có thể coi là hơi đường đột.
Quả nhiên, Tần Trăn trừng mắt nhìn anh: "Phim này thì làm sao!"
Phó Thất: "..."
Bảo anh phải nói sao bây giờ?
Chẳng nhẽ lại bảo vì xem mấy bộ phim này mà đầu óc em bị hỏng, mới tưởng nhầm mình là cương thi? Nhưng ngẫm lại, trong những chuỗi ngày cô độc sống dưới hầm mộ, việc lầm tưởng mình là cương thi đã giúp cô sống thanh thản hơn rất nhiều.
Phó Thất thở dài, dịu giọng: "Anh chỉ thấy tim em không tốt, sợ em bị kích động thôi."
"Thể loại phim này có đáng sợ đâu!" Tần Trăn phản bác, "Đây là phim hài, xem giải trí lắm đấy."
Phó Thất hỏi: "Em thích thể loại này à?"
Tần Trăn gật đầu: "Hơi k*ch th*ch một chút mà lại không kinh dị, đương nhiên là thích rồi."
Phó Thất chưa từng xem loại phim này bao giờ. Sau khi bày tỏ sự tò mò và được Tần Trăn đồng ý, anh kéo ghế ngồi xuống cạnh giường, cùng cô xem phim.
Một đêm mưa bão quả thực rất thích hợp để cày phim.
Không biết do trí nhớ của Tần Trăn có lỗ hổng hay do bệnh viện cố ý sắp xếp, phòng bệnh này chỉ có mình cô ở.
Nếu ở hiện thực, Tần Trăn chắc chắn sẽ rúc vào lòng Phó Thất, ôm khư khư cánh tay anh cùng xem, nhưng Tần Trăn trong giấc mộng này thì không.
Phó Thất vừa xem phim, vừa để tâm đến Tần Trăn.
Phim đúng là rất cuốn hút. Tần Trăn mải xem đến mức dán mắt vào màn hình, mấy lần quên bẵng cả việc ăn cơm, phải để Phó Thất lên tiếng nhắc nhở.
Phim hết rồi mà Tần Trăn vẫn còn thòm thèm, vẻ mặt như muốn xem lại lần hai. Mãi đến khi thấy Phó Thất thu dọn bát đũa chuẩn bị về, cô mới ngẩng mặt lên khỏi màn hình điện thoại.
Cô nhìn màn mưa xối xả bên ngoài rồi lại nhìn Phó Thất, vẻ mặt hơi đáng thương: "Bây giờ anh về luôn à? Ngoài trời mưa to lắm đấy."
Phó Thất nghe cô nói vậy liền hiểu ngay cô không muốn anh đi.
Ngay cả trong giấc mộng mà cô lưu luyến nhất, cô vẫn có những khoảnh khắc cô đơn khôn tả.
"Vì mưa to nên mới phải về sớm." Phó Thất trêu, "Kẻo không lại có người coi anh là kẻ điên mất."
Nếu là Tần Trăn chẳng bao giờ khách sáo với anh ở hiện thực, nghe anh nhại lại lời mình thế nào cũng nổi cáu, bắt ép anh phải ở lại với cô. Nhưng Tần Trăn vẫn chưa mấy thân thiết với anh thì lại thấy ngại ngùng khi nói chuyện với người ngoài, cô ấp úng: "... Ồ, vậy anh đi đường cẩn thận nhé."
Phó Thất bước ra khỏi phòng bệnh, năm phút sau quay lại. Nhận được sự đồng ý, anh đẩy cửa bước vào.
Nét mặt vốn đang tiu nghỉu của Tần Trăn lập tức rạng rỡ hẳn lên.
"Sao anh lại quay lại rồi!"
Phó Thất giả bộ tiếc rẻ nói rằng mưa to quá không về được.
"Đúng thế, mưa to thật đấy, lại còn sấm chớp nữa, sợ ghê!" Tần Trăn cố giấu đi sự vui mừng trong đáy mắt. Để an ủi anh, cô nhiệt tình rủ anh xem tiếp bộ phim khác.
Phó Thất đồng ý, tiếp tục cùng cô cày bộ phim cương thi thứ hai.
Xem xong thì trời đã khuya. Y tá lại vào lấy máu lần nữa và nhắc nhở Tần Trăn đi ngủ sớm.
Phó Thất ở lại cũng không tiện, đành rời đi trong ánh mắt lưu luyến của cô.
Sáng sớm hôm sau anh lại đến. Vừa thấy anh, Tần Trăn đã mừng rỡ kéo anh vào xem phim tiếp, vẫn là hai bộ phim của ngày hôm qua.
"Có mỗi hai bộ này thôi, cũng là do Giang Tiểu Phong tải giúp em đấy." Tần Trăn nói. Dứt lời, hai mắt cô sáng rực lên: "Hay là anh ra quán net tải cho em mấy bộ phim mới nhé?"
Thời đại này máy tính chưa phổ cập đến từng hộ gia đình. Muốn xem phim, ngoài việc canh tivi thì chỉ có cách tải vào điện thoại. Mà bộ nhớ điện thoại thì lèo tèo, tải hai bộ là đã đầy nhóc rồi.
Phó Thất chưa từng đi quán net bao giờ, anh thành thật đáp: "Có thể anh không biết dùng máy tính của thời đại này."
Không biết dùng thì bình thường, nhưng không biết dùng máy tính của "thời đại này" thì hơi kỳ lạ.
Tần Trăn tò mò: "Anh không phải người của thời đại này sao?"
"Không phải." Phó Thất hùa theo: "Anh xuyên không từ tương lai đến đây. Ở chỗ bọn anh, máy tính, điện thoại đều chỉ to bằng lòng bàn tay, có thể mang theo bên người, bên trong chứa lượng phim xem cả đời không hết."
Tần Trăn chẳng tin: "Anh bảo anh xuyên không từ tương lai tới, thế anh có biết tương lai em thế nào không? Em sống được đến năm bao nhiêu tuổi?"
Phó Thất ngẫm nghĩ một lát rồi đáp: "Em và Giang Tiểu Phong đều sống đến hơn sáu mươi tuổi. Cô ấy trở thành một viện sĩ y học lừng danh trong nước, còn em thì lợi hại hơn nhiều. Dù thành bà lão rồi nhưng em vẫn trẻ trung xinh đẹp, lại còn gánh vác sứ mệnh giải cứu toàn nhân loại... Chỉ tiếc là, em b**n th** mất rồi."
"Anh mới b**n th** ấy!" Lời anh nói xa vời quá, Tần Trăn chẳng tin chữ nào, cô hừ lạnh: "Biết ngay anh chẳng phải người tốt đẹp gì, vừa thân quen chút đã lộ bản chất rồi!"
Phó Thất: "Anh rõ ràng là người đàn ông chuẩn mực mà."
Tần Trăn: "Người đàn ông chuẩn mực nào lại ngày ngày vác mặt đến nhà người khác ăn ké uống chực cơ chứ?"
"Ai chẳng có lúc sa cơ lỡ bước." Nói đoạn, nhớ ra Tần Trăn thích đọc tiểu thuyết, anh lục lại trí nhớ: "Em chưa nghe câu: Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, đừng khinh..."
Tần Trăn phũ phàng: "Cút xéo!"
Sau ngày hôm đó, hai người coi như đã thân thiết. Phó Thất hỏi Tần Trăn sao không tự ra quán net tải phim, bệnh viện vẫn cho phép ra ngoài tự do nửa tiếng cơ mà.
Tần Trăn bĩu môi bảo không thích bầu không khí và mùi khói thuốc ở đó.
Thế là nhiệm vụ này rơi xuống đầu Phó Thất. Anh học cách sử dụng máy tính của thời đại này, thay thế vị trí của Giang Tiểu Phong, thỉnh thoảng lại chạy ra ngoài tải phim, tải nhạc cho cô.
Làm chân chạy vặt cho Tần Trăn, thế mà vẫn bị cô chê bai mùi khói thuốc vương trên người.
"Em phải gọi anh là Hương Hương." Phó Thất nói.
Cuối cùng Tần Trăn cũng có cơ hội châm chọc cái biệt danh mà ngay từ lần đầu nghe thấy cô đã muốn cạn lời.
Về sau, ông Tần trở về, cũng đúng lúc đại học bắt đầu vào năm học mới. Ông đến trường đại học làm thủ tục bảo lưu cho Tần Trăn. Xong xuôi thì trường Nhất Trung cũng khai giảng.
Vợ chồng ông Tần quay lại với nhịp sống soạn giáo án, đứng lớp. Phó Thất gánh vác phần lớn thời gian bầu bạn bên Tần Trăn.
Anh cũng sắm một chiếc điện thoại cổ, Tần Trăn thường xuyên nhắn tin cho anh. Ban đầu là: "Phó Tiểu Thất, qua ăn trái cây này!"
Sau đó thành: "Tiểu Thất, xem phim!"
Đến cuối cùng mất luôn cả danh xưng, gọi cộc lốc: "Đến chơi với em đi!"
Phó Thất cùng Tần Trăn ngắm hoa tường vi mọc ven tường bệnh viện, chụp ảnh cho cô, đạp xe chở cô băng qua con đường rợp bóng cây có hoa hợp hoan nở rộ, thi thoảng còn đưa cô lên đê ngắm hoàng hôn rực rỡ giữa mùa hạ.
Mỗi ngày trôi qua đều bình dị đến lạ thường.
Chỉ có một điểm bất cập là Phó Thất cạn tiền, đành phải ngậm ngùi đi tìm việc.
Gia đình ba người nhà họ Tần nghe phong thanh anh làm huấn luyện viên bắn súng tại câu lạc bộ bắn súng đắt đỏ nhất nhì huyện thành thì vô cùng kinh ngạc. Vì chuyện này, Phó Thất đặc biệt mời gia đình ba người họ tới chơi.
Hai vợ chồng họ thấy ngại, Phó Thất liền bảo không sao, anh là huấn luyện viên đẹp trai nhất, bắn chuẩn nhất ở đó, rất được ông chủ và khách hàng tín nhiệm nên có thể đưa người quen vào chơi.
Lời tự luyến chẳng hề khiêm tốn chút nào của anh khiến hai vợ chồng chỉ biết cạn lời.
Cuối cùng, trước sự mong ngóng của Tần Trăn, họ đành xin phép bệnh viện nghỉ nửa ngày để đi chơi một chuyến.
Tần Trăn hào hứng bắn thử mấy bận, không ngoài dự đoán, phát nào phát nấy đều trượt lất trượt lơ. Ông Tần cầm bút thì giỏi chứ cầm súng thì chịu thua, ngược lại cô giáo Tần lại bắn rất chuẩn, trúng hồng tâm không ít lần.
Chơi đùa suốt một buổi chiều, lúc về, hai vợ chồng mời Phó Thất ăn cơm. Trên bàn tiệc, họ khéo léo nhắc nhở Tần Trăn đừng lúc nào cũng gọi Phó Thất đến bệnh viện, kẻo làm lỡ dở công việc của anh.
Lời nhắc nhở này khiến Tần Trăn sực nhớ ra: "Bao giờ thì anh về nhà? Nhà anh ở thủ đô à?"
Vì trước đó Phó Thất nói gia đình có chuyện nên mới đến đây cho khuây khỏa, vợ chồng họ Tần mặc định là chuyện buồn nên không tiện hỏi nhiều. Nay Tần Trăn khơi mào, cả hai người đều hướng ánh mắt về phía anh.
"Ở thủ đô. Tạm thời anh không về." Phó Thất đáp.
Nói rồi, ánh mắt anh lướt qua khuôn mặt ba người nhà họ Tần, nán lại trên đôi gò má ửng hồng của Tần Trăn lâu hơn hai giây, trầm giọng: "Có lẽ không trở về nữa cũng là một lựa chọn không tồi."
Vợ chồng họ Tần thoáng kinh ngạc. Tần Trăn thì bụng ta suy ra bụng người, vội nói: "Anh không về, thế bố mẹ anh phải làm sao?"
"Họ mất cả rồi." Phó Thất nhẹ nhàng nói, "Anh ở bên đó chẳng còn người thân nào nữa."
Giữa thời mạt thế, cô độc một mình mới là lẽ thường tình. Trong số bao nhiêu người Tần Trăn từng gặp, những người còn có người thân kề cạnh như anh em Phạm Hư hay Diệp Hồi chỉ đếm trên đầu ngón tay.
"A..." Tần Trăn sững sờ.
Trước khi ba người nhà họ Tần kịp nói lời an ủi, Phó Thất đã cất giọng rành rọt: "Cháu tên là Phó Thất, năm nay hai mươi bảy tuổi, người thủ đô, học chương trình thạc sĩ tiến sĩ liên thông tại một trường đại học khối quốc phòng. Bảy năm trước xảy ra một tai nạn, bố mẹ và người thân đều qua đời, cháu cũng không thể thuận lợi tốt nghiệp. Nhưng thân thế cháu trong sạch, gia đình cũng để lại chút tài sản, chắc đủ để cháu sống sung túc nửa đời còn lại."
Lượng thông tin quá lớn khiến cả nhà ba người đều sững sờ. Cuối cùng ông Tần hoàn hồn trước tiên, cảm thán: "Giá mà cậu là học trò của tôi thì tốt biết mấy."
Cô giáo Tần cạn lời huých chồng một cái, ra hiệu ông ngậm miệng lại.
Phó Thất khẽ cười, quay sang Tần Trăn: "Anh trở thành kẻ cô độc từ năm hai mươi tuổi, còn em..."
Tần Trăn thì năm hai mươi mốt tuổi, cũng sàn sàn như anh.
"Còn em thì sao?" Giọng Phó Thất trầm xuống, rành rọt từng chữ: "Tần Trăn, em có thể rời xa bố mẹ mình không?"
Câu hỏi này lọt vào tai Tần Trăn thật sự quá sức khó hiểu. Nhưng nể tình cảnh ngộ của Phó Thất quá bi đát, cô không nỡ hỏi xem anh có bị hỏng não không, chỉ lớn tiếng đáp: "Đương nhiên là em không thể rời xa bố mẹ rồi! Em phải ở bên bố mẹ cả đời cơ!"
Vợ chồng họ Tần đang mỉm cười âu yếm nhìn cô, cô lại bổ sung thêm: "Nếu hai người họ không bắt em viết hộ giáo án, chấm hộ bài kiểm tra, thì kiếp sau em cũng nhất định không rời xa đâu!"
"..." Cô giáo Tần vỗ đánh "bốp" một cái vào lưng cô, "Ăn cơm đi cô nương!"
Tối đó về lại bệnh viện, cô Tần ở lại với Tần Trăn. Phó Thất và ông Tần cùng xuống lầu, chia tay nhau ở cổng.
Phó Thất dõi theo bóng lưng ông Tần khuất dần, rồi ngồi đơn độc dưới đình nghỉ mát của bệnh viện, đăm đăm nhìn dòng chữ "Bệnh viện từ thiện Hải Âm" lấp lánh ánh đèn một lúc lâu, rồi lại ngước nhìn lên căn phòng bệnh trên tầng ba.
Khi ánh đèn trên tầng ba phụt tắt, anh ngửa cổ ngắm nhìn bầu trời.
Ô nhiễm không khí thời bấy giờ chưa quá trầm trọng, bầu trời đêm mang một màu xanh thẳm, lấp lánh hàng vạn vì sao. Ngay cả vầng trăng tượng trưng cho sự đoàn viên cũng tròn vằng vặc, tựa như gia đình ba người ấm áp của Tần Trăn.
Ở đây có bố mẹ, có bạn bè, toàn là những người quan trọng nhất trong cuộc đời cô. Để cô vĩnh viễn ở lại nơi này, có lẽ cũng không tồi nhỉ?
Ít ra thì cô đang rất vui vẻ.
Thế là đủ rồi.
Trong đầu Phó Thất nảy sinh ý định sẽ ở lại đây bầu bạn với Tần Trăn mãi mãi. Thế nhưng, người khiến anh phải thay đổi quyết định lại là một gã đàn ông trẻ tuổi.
Lúc chạm mặt gã này, Tần Trăn đang vừa truyền dịch vừa chấm bài kiểm tra toán giúp mẹ, còn Phó Thất bị lôi vào làm chân sai vặt.
"Cái cậu Vương Lợi Bằng này, lần trước được 67, lần này còn 52, chẳng tiến bộ chút nào, haizz!" Tần Trăn thở vắn than dài với vẻ "chỉ hận rèn sắt không thành thép", ra dáng y như một giáo viên thực thụ.
Phó Thất không rành rọt bằng cô, bèn cầm tờ bài thi đưa sang: "Cô giáo Tần nhỏ ơi, phiền cô xem giúp tôi chỗ này trừ điểm thế nào với."
"Cô giáo Tần nhỏ" rất dễ thỏa mãn, cười hì hì đón lấy tờ bài thi.
Hai người đang mải chấm bài thì cửa phòng bệnh vang lên tiếng gõ. Tần Trăn tưởng là y tá nên gọi vào.
Thế nhưng người bước vào không phải y tá mà là một gã thanh niên trạc hai mươi tuổi. Gã mặc áo sơ mi, dáng người không cao lắm. Ánh mắt gã nhìn Tần Trăn lộ vẻ nồng nhiệt thái quá, vừa vào đã cười lả lơi: "Em còn nhớ tôi không?"
"Anh Lâm." Tần Trăn gọi gã.
Anh Lâm có vẻ rất muốn buôn chuyện với Tần Trăn, nhưng cô chẳng hề có hứng tiếp chuyện. Nói dăm ba câu khách sáo, cô bèn kéo tay Phó Thất rồi nói: "Ngại quá anh Lâm, tôi đang bận chút việc, không hàn huyên nhiều với anh được."
Anh Lâm không hề phật ý, mỉm cười ôn hòa rồi lùi bước ra ngoài.
Đợi gã đi khuất, Phó Thất hỏi về danh tính của vị "anh Lâm" này.
Tần Trăn đáp: "Là tiểu ông chủ của bệnh viện này, hình như tên Lâm... Lâm Hoành Trí thì phải? Nghe bảo anh ta định cư ở nước ngoài, quan tâm đặc biệt đến bệnh tình của em, lâu lâu lại ghé thăm một lần, cứ luôn miệng khuyên em ra nước ngoài chữa trị."
Phó Thất im lặng một lát rồi hỏi: "Em có muốn đi không?"
"Tất nhiên là không rồi." Tần Trăn nói, "Em chẳng muốn đi chút nào. Nhưng bố mẹ bảo cứ theo dõi tình hình hồi phục xem sao, nếu bất đắc dĩ hết cách rồi mới tính tiếp..."
Phó Thất gật đầu, không nói gì thêm.
Tối hôm đó, trước khi rời đi, anh cố ý hỏi thăm các nhân viên y tế để tìm bằng được vị "anh Lâm" nọ. Bằng những đòn khóa yết hầu và siết cổ, anh dứt khoát vặn gãy cổ gã.
Phó Thất biết đây chỉ là một giấc mơ. Những chuyện trong hiện thực đã xảy ra rồi, anh không thể xoay chuyển được gì, cũng chẳng dám chắc liệu hành động của mình có khiến giấc mơ của Tần Trăn nảy sinh những biến cố vuột ngoài tầm kiểm soát hay không, nhưng anh vẫn quyết làm như vậy.
Nhưng sự thật chứng minh, mọi nỗ lực đều là công cốc.
Ngày hôm sau, vị anh Lâm kia lại tươi cười hớn hở xuất hiện trước mặt Tần Trăn.
Phó Thất biết, anh đã lầm.
Anh từng do dự rằng, đối với Tần Trăn, vĩnh viễn chìm sâu trong quá khứ liệu có tốt cho cô hơn không. Nhưng những thứ hư cấu suy cho cùng vẫn chỉ là ảo ảnh. Đợi đến khi giấc mơ tái hiện đến năm hai mươi mốt tuổi, cô biết phải đối mặt ra sao?
Còn anh, một kẻ đứng ngoài cuộc chẳng thể làm gì để thay đổi cục diện, đến lúc đó chẳng lẽ lại trơ mắt đứng nhìn bi kịch lặp lại một lần nữa?
Phó Thất không tài nào chấp nhận được chuyện này.
Tổng cộng Phó Thất đã ra tay với Tiểu Lâm Hoành Trí năm lần. Sau khi chắc chắn rằng dù có làm gì cũng không thể thay đổi được kết cục, vào một buổi chiều nọ, anh cùng Tần Trăn xem lại bộ phim cương thi lúc trước, rồi bỗng lên tiếng: "Anh kể cho em nghe một câu chuyện nhé, chuyện về cương thi."
Tần Trăn khoái nghe mấy chuyện thế này lắm, vội vã gật đầu lia lịa.
Thế là Phó Thất bắt đầu kể. Anh kể về một thanh niên trong lúc truy đuổi nhóm người xấu nhập cảnh trái phép vô tình rơi xuống một hầm mộ, chạm trán một cương thi vương. Cương thi vương là một cô gái trẻ, rất ngốc nghếch, rất lương thiện, cũng rất đáng yêu.
"... Trong lúc vô tình, cậu thanh niên đã đem lòng yêu cô ấy. Nhưng sau đó cậu ta mới phát hiện ra, cương thi vương thực chất chỉ là một con người bị hãm hại. Vì muốn cứu giúp đồng bào, cô đã hiến thân cho nghiên cứu, rồi chìm vào giấc ngủ sâu."
Kể xong câu chuyện, Phó Thất nhìn chằm chằm vào Tần Trăn.
Tần Trăn ngẩn người nhìn lại anh, mấp máy môi: "Hai phút, năm câu, thế là kể xong một câu chuyện rồi hả? Anh đỗ được đại học danh giá thế, bài văn thi đại học có chắc là anh tự viết không đấy?"
Phó Thất không nhịn được bật cười, định giơ tay lên xoa má cô, nhưng chợt nhớ ra thân phận và khoảng cách tuổi tác của hai người lúc này nên lại bỏ tay xuống.
"Anh kể hơi vắn tắt, chỉ là muốn hỏi em, giả sử em là cương thi vương đó, bên ngoài là thế giới hiện thực tàn khốc và người bạn trai của em, còn trong giấc mộng có bố mẹ và những người bạn đồng trang lứa, nhưng cũng có cả kẻ xấu, lại phải nếm trải lại những quá khứ bi thảm một lần nữa... Em sẽ chọn ở lại bên nào?"
Tần Trăn đáp: "Câu chuyện cụt lủn quá, em chẳng nhập tâm được, làm sao biết cô ấy sẽ chọn thế nào."
Phó Thất khích lệ: "Em cứ thử nghĩ xem."
Tần Trăn chống cằm ngẫm nghĩ một lúc: "Nếu là em, chắc em sẽ chọn ở lại trong giấc mộng... Dù có bi thảm đến đâu, em cũng muốn sống chung một thế giới với bố mẹ."
Trong lòng Phó Thất như có một tảng đá rơi đánh thịch một tiếng, cõi lòng nặng trĩu nhưng tâm trí lại nhẹ bẫng.
Anh nhắm nghiền mắt lại, một lát sau mới mở ra, khẽ cười một tiếng, chậm rãi đáp: "Anh biết rồi..."
"Nhưng cũng có khi cô ấy sẽ chọn tỉnh lại." Phó Thất vừa dứt lời, Tần Trăn lại ấp úng, tỏ vẻ không chắc chắn: "Chẳng phải cương thi vương có bạn trai sao? Lỡ cô ấy rất thích người bạn trai đó thì sao?"
Cô vẫn chưa từng yêu đương nên có chút ngại ngùng: "Em không biết cương thi vương thích bạn trai mình đến mức nào, nhưng nếu rất thích, chắc chắn cô ấy sẽ không nỡ để bạn trai mình phải chịu cảnh cô đơn lẻ bóng."
Phó Thất lại mỉm cười: "Điều này thì anh cũng không rõ."
Tần Trăn thấy anh đúng là một người kể chuyện tồi. Nếu mà đi viết tiểu thuyết, chắc chắn anh sẽ bị người ta chửi cho sấp mặt.
Cô thầm chê bai trong bụng, rồi nói: "Cái này còn phải xem bạn trai cô ấy có đẹp trai không, tính tình có tốt không nữa."
Phó Thất: "Giống hệt anh."
Tần Trăn "ờ" một tiếng, liếc nhanh anh một cái, cụp mắt xuống, rồi lại lén nhìn trộm anh lần nữa. Cào cào má, cô ngập ngừng: "Bạn trai cương thi vương giống hệt anh, anh lại đi hỏi giả sử em là cô ấy thì em nghĩ sao... Anh, anh không phải là thích em đấy chứ?"
Vừa dứt lời, khuôn mặt cô đã đỏ bừng.
Tần Trăn đỏ mặt tía tai. Thấy Phó Thất há miệng định nói, cô vội vàng cướp lời: "Anh đừng có thích em đấy nhé! Em mới mười tám tuổi, nếu có thích thì em cũng chỉ thích người trạc tuổi mình thôi. Anh lớn hơn em gần chục tuổi lận, đối với em là quá già rồi, chúng ta không hợp nhau đâu."
Phó Thất: "..."
Em cũng dám nói gở thật đấy.
"Em của thời điểm này và anh của bây giờ, đúng là không thích hợp." Phó Thất chậm rãi lên tiếng: "Anh nói với em nhiều chuyện như vậy là vì anh từng nhờ tiểu đạo sĩ cương thi ở Thanh Dương Quán xem bói. Cô ấy nói anh và em kiếp sau có duyên, sau này sẽ yêu nhau say đắm."
"Haha!" Vẻ bẽn lẽn thiếu nữ trong mắt Tần Trăn bay biến sạch sành sanh, chỉ để lại vệt ửng hồng vương vấn trên đôi gò má.
Sau khi lớn tiếng cười phá lên để bày tỏ sự khinh bỉ với câu nói đó, cô vặn vẹo: "Chỉ nghe nói kiếp trước có duyên, chứ kiếp sau có duyên là cái lời lẽ ma quỷ gì vậy? Có lừa người thì cũng phải bịa cho có lý tí chứ!"
"Anh nói thật đấy." Phó Thất nhìn sâu vào đôi mắt đen trắng rõ ràng, sáng lấp lánh của cô. Trong mắt anh là một Tần Trăn căng tràn nhựa sống, nhưng trong tâm trí anh lại hiện lên hình ảnh một con cương thi nhỏ gầy gò, da dẻ tái xanh.
Cõi lòng mềm nhũn, anh nhìn Tần Trăn, cất giọng trầm ấm, chất chứa bao trân trọng: "Trước đây vẫn chưa có cơ hội, bây giờ anh muốn nói, anh thích em, có lẽ là rất rất thích... Tần Trăn, bốn mươi lăm năm sau, em đồng ý ở bên anh chứ?"
Trong lúc anh thổ lộ, Tần Trăn vẫn kiên quyết lắc đầu. Nhưng lắc mãi, lắc mãi, đến khi nghe thấy câu "bốn mươi lăm năm sau", nét mặt cô chợt thoáng nét hồ nghi.
Cô hoài nghi Phó Thất đang ăn nói lung tung, nhưng giọng điệu của anh lại nhẹ nhàng mà cẩn trọng, ánh mắt sâu thẳm, nghiêm túc, chẳng có chút nào là đùa cợt.
Tần Trăn mười tám tuổi vốn định mở miệng từ chối, nhưng chẳng hiểu sao, những lời cự tuyệt quả quyết như ban nãy chợt nghẹn lại nơi cổ họng.
Chần chừ một lúc, cô rụt rè đề nghị: "Hay là... anh cứ đến Viện Bảy khám não trước xem sao? Em quen một bác sĩ chuyên khoa não ở đó đấy."
Phó Thất vặn lại: "Sao em lại quen bác sĩ chuyên khoa não? Từng khám ở đó rồi à?"
"..." Tần Trăn lườm anh sắc lẹm, tức tối vặc lại: "Hình như anh đang tỏ tình với em đấy nhỉ? Thái độ nghiêm túc chút đi được không!"
"Vậy em có đồng ý không?"
Đề tài đang lệch quỹ đạo bị cưỡng chế kéo giật lại.
Dưới ánh mắt trong veo như mặt hồ thu của Phó Thất, Tần Trăn chớp chớp mắt, khó xử nói: "Anh thật sự muốn ở bên cạnh một bà lão hơn sáu mươi tuổi như em sao? Đến lúc đó em mãn kinh mất rồi ấy!"
Phó Thất: "..."
Đây chẳng phải là cô nhóc chưa biến thành cương thi, chưa đánh rơi não đấy ư? Sao suy nghĩ vẫn lập dị thế này?
Nhưng như vậy cũng rất đáng yêu.
"Không bận tâm." Phó Thất nói, "Anh không bận tâm."
Tần Trăn nhìn anh, cúi đầu trầm tư, lát sau lại ngẩng lên nhìn. Cứ thế lặp đi lặp lại đến bốn năm lần, cô như đã hạ quyết tâm, cất lời: "Được thôi, bốn mươi lăm năm sau, nếu em vẫn còn sống, vẫn độc thân, con cháu không phản đối, anh cũng còn sống sờ sờ, không vướng bận mấy mối quan hệ nam nữ lằng nhằng, không bại liệt, không tàn tật, không lú lẫn, vẫn giữ được vẻ oai phong lẫm liệt, đẹp trai phong độ và quan trọng là có nhiều tiền như bây giờ, lại còn hào phóng sẵn sàng vung tiền vì em như bố mẹ em ấy..."
Tần Trăn dừng lại một nhịp, lấy hơi rồi xổ tiếp một tràng: "Sức khỏe em yếu, cần tiền chữa bệnh, nên tuyệt đối không được nghèo. Đến lúc đó, em sẽ bằng lòng ở bên anh!"
Một tràng dài dằng dặc những yêu cầu hầm bà lằng, nhiều vô kể, phần lớn đều phi thực tế, rõ ràng là mang hàm ý đùa cợt và qua loa, nhưng Phó Thất lại nghe rất đỗi chăm chú.
Anh mỉm cười lần nữa, ánh mắt dịu dàng hướng về phía Tần Trăn, thủ thỉ: "Được, anh nhớ rồi, anh sẽ luôn chờ em."
Anh sẽ một mực chờ đợi cô, giống như nhiều năm trước, cô đã từng vò võ đơn côi trong hầm mộ lạnh lẽo để chờ đợi anh vậy.
"Anh sẽ đợi được em." Phó Thất nhìn chằm chằm Tần Trăn, thầm hứa.
Vẻ mặt của anh lúc này thật kỳ lạ, khiến Tần Trăn không kìm được cứ chằm chằm nhìn anh mãi.
Phó Thất phát hiện ra hành động nhỏ bé ấy, nói tiếp: "Nếu có một ngày em muốn tỉnh lại, hãy cứ mở mắt ra. Anh đảm bảo, chỉ cần em mở mắt, người đầu tiên em nhìn thấy chắc chắn sẽ là anh."
Tần Trăn liếc nhìn anh, nhắm mắt lại, rồi lại mở bừng mắt, vẻ mặt ngập tràn vẻ bất ngờ: "Oa! Quả nhiên vừa mở mắt ra là thấy anh thật này!"
Cô lại nhắm mắt, mở mắt: "Oa! Lại thấy anh rồi!"
Phó Thất chỉ mỉm cười nhìn cô.
Chơi đùa như vậy vài lần thì y tá bước vào, định đưa Tần Trăn đi chụp MRI.
Lúc đi, Tần Trăn ngoái đầu lại hất hàm với Phó Thất: "Lát nữa về nghe anh ăn nói lung tung tiếp."
Phó Thất mỉm cười đáp: "Được, lát gặp lại nhé."
.
Phiền não lớn nhất của Tần Trăn tuổi mười tám là căn bệnh tim, cứ cách một thời gian lại phải nhập viện điều trị. Không thể đến trường học bình thường, không được thi bằng lái xe, đành ngậm ngùi từ bỏ môn Taekwondo đã gắn bó nhiều năm.
Không đi học đều, bạn bè cũng nhạt nhòa dần. Đến cuối cùng, người bạn thân thiết nhất của cô lại là Giang Tiểu Phong, cô bạn quen được trong những ngày nằm viện.
Dù Giang Tiểu Phong hay máu me mạo hiểm, thỉnh thoảng lại nổi máu điên thành "Giang Tiểu Điên", Tần Trăn vẫn cực kỳ quý mến cô bạn này.
Sau này, Giang Tiểu Phong đi học đại học ở tỉnh khác. Tần Trăn cứ ngỡ mình lại lủi thủi một mình, thì một người bạn mới xuất hiện.
Người bạn mới hơi dừ một chút, hay trêu đùa, đôi lúc nói chuyện khiến người ta tức muốn đấm cho một trận. Nhưng bù lại, anh chàng rất thú vị, tính tình dễ chịu, Tần Trăn cũng khá mến người bạn này.
Thế nhưng vào một ngày nọ, sau khi tuôn ra một tràng những lời lẽ kỳ quặc, người bạn ấy bỗng dưng biến mất dạng.
Tần Trăn từng phiền muộn vì chuyện này một thời gian, không có ai bầu bạn, cô cũng thấy tẻ nhạt. Nhưng cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn, dưới lớp bụi mờ của thời gian, mọi người và mọi việc đã lùi vào dĩ vãng, đều sẽ phai nhạt dần như những bức ảnh cũ.
Cô dần không còn nhớ rõ hình bóng người đó nữa.
Cho đến một ngày, khi cùng bố mẹ xem phim, đúng bộ phim cương thi mà cô tâm đắc nhất, xem giữa chừng, Tần Trăn chợt nhớ đến câu chuyện về cương thi vương, cùng với người bạn thoắt ẩn thoắt hiện kia.
Cô hào hứng kể lại câu chuyện đó cho bố mẹ nghe, cuối cùng buông một câu hỏi: "Nếu là cương thi vương, bố mẹ sẽ chọn ở lại nơi nào?"
Ông Tần chê câu chuyện này quá vô tri, xem nhiều sẽ bị lú lẫn.
Cô giáo Tần cũng đồng tình, bảo cốt truyện quá rùng rợn, còn đáng sợ hơn cả phim cương thi, cấm tiệt từ nay không được xem nữa, kẻo ảnh hưởng tới tim.
"Ai kể cho con nghe mấy chuyện tào lao này thế?"
"Là... là ai nhỉ?" Tần Trăn day day trán, cố gắng lục lọi trí nhớ mới nhớ ra cái tên đó, lẩm bẩm: "Phó Thất, là Phó Thất kể cho con nghe."
"Phó Thất là ai?" Ông Tần hỏi lại.
Tần Trăn ngạc nhiên: "Là bạn của anh họ Bạch đấy, cái anh đợt trước đến chỗ mình cho khuây khỏa, còn đưa nhà mình đi bắn súng ấy."
Ông Tần nghệt mặt ra: "Có người như thế à?"
"Lại tiêm nhiễm mấy cái tiểu thuyết, phim ảnh tạp nham, lú lẫn rồi chứ gì?" Cô giáo Tần lắc đầu, đưa ngón tay ấn trán Tần Trăn: "Anh họ Bạch cách nhà mình mấy đời, mấy năm mới liên lạc một lần, bạn của cậu ấy sao lại lặn lội đến cái huyện bé tẹo này khuây khỏa, lại còn giao du thân thiết với nhà mình được chứ?"
Tần Trăn bị hai người làm cho rối tinh rối mù. Cô muốn tìm ra bằng chứng chứng minh người đó từng tồn tại, nhưng lục lọi mãi chẳng thấy chút manh mối nào liên quan đến Phó Thất, ngay cả mấy chị y tá trong viện cũng bảo chưa từng gặp ai như thế.
Một con người sống sờ sờ, sao có thể bốc hơi khỏi thế gian như chưa từng tồn tại được?
"Nằm mơ rồi phải không?" Cô giáo Tần trêu.
Là nằm mơ sao?
Tần Trăn hơi mơ hồ, cảm giác mình như thể Trang Chu mộng bướm, chẳng phân định nổi đâu là mơ đâu là thực.
Cô dò hỏi mẹ: "Vậy bây giờ con đang tỉnh táo hay đang mơ?"
"Tỉnh hay không tỉnh, tự con còn không biết sao?"
"Con không biết."
"Sao con lại không biết được?" Nét mặt cô giáo Tần bỗng trở nên nghiêm nghị, bà nhìn cô chăm chú: "Con phải luôn tỉnh táo. Dù con là Tần Trăn, là cương thi vương, hay bất kỳ ai đi chăng nữa, dù con có nếm trải qua những gì, con cũng phải luôn giữ cho mình sự tỉnh táo."
"Nhưng... nhưng con không nỡ..."
Tần Trăn không hiểu tại sao mình lại buột miệng nói vậy. Chỉ biết rằng vừa dứt lời, lồng ngực cô như có một cánh cổng bật mở, muôn vàn cảm xúc bi thương trào dâng như bão táp, cuồn cuộn ập tới, bóp nghẹt lấy trái tim cô.
Sống mũi cô cay xè, những giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài.
"Không nỡ cũng phải tỉnh lại." Cô giáo Tần dặn dò, "Sống ở đời, có buông bỏ mới có được. Bất kể con đã trải qua những gì, đang ở đâu, bố mẹ luôn mong con mãi khỏe mạnh, tỉnh táo, can đảm và lạc quan. Con phải tin rằng, ngay cả khi một ngày nào đó bố mẹ không còn nữa, trên thế gian này vẫn có người thật lòng yêu thương con, xứng đáng để con tiếp tục sống thật tốt."
Nước mắt giăng đầy khóe mi Tần Trăn, bóng dáng bố mẹ trước mặt nhòe đi. Cổ họng cô nghẹn đắng, chẳng thốt nên lời.
Cô quệt vội nước mắt, muốn nhìn rõ khuôn mặt bố mẹ hơn, nhưng lại phát hiện thời gian như bị một bàn tay vô hình đẩy nhanh.
Hơn bốn mươi năm đằng đẵng vụt qua trong chớp mắt. Cô trơ mắt nhìn bố mẹ nhanh chóng già yếu, lùi xa dần, rồi hòa vào cõi hư không.
Tần Trăn dốc sức đuổi theo, trong cơn mơ hồ xuyên qua một bức tường vô hình. Lập tức, một luồng ánh sáng chói lóa hắt thẳng vào mặt cô. Cô muốn mở mắt nhưng hai mí cứ dính chặt lấy nhau, bên tai lại ồn ào vô cùng.
Có người đang sủa tiếng chó, có người hò hét "Chị Dạ", "Tiểu Quang", "Tiểu Giang", "Tiểu Tần", lại có cả giọng nữ vọng tới: "Chỉ cần cô chịu tỉnh lại, tôi có thể kết hôn với cô."
Cái quỷ gì thế này? Sao lại có phụ nữ đi cầu hôn cô?
Cô mà có yêu đương thì cũng là yêu đàn ông cơ mà.
Nghĩ đến đây, một giọng nói trầm thấp bỗng vang lên trong đầu cô. Giọng nói ấy văng vẳng: "... Anh thích em, có lẽ là rất thích... Tần Trăn, bốn mươi lăm năm sau, em đồng ý ở bên anh chứ?"
Tần Trăn bừng mở mắt. Xuyên qua luồng ánh sáng chói chang và làn nước mắt nhạt nhòa, đập vào mắt cô là một bóng hình cao lớn ngược sáng.
Hóa ra anh ấy không hề nói dối.
Tần Trăn thầm nghĩ.
- HOÀN CHÍNH VĂN -