Quy Tắc Yêu Đương Của Cương Thi

Chương 41: Đàn áp

Đội Lôi Đình và Đội Số Một là kỳ phùng địch thủ, chuyện này chính miệng cựu Đội trưởng Phó Thất xác nhận. Mà đã là kẻ địch thì phải càn quét không thương tiếc như gió cuốn lá vàng.

Đội trưởng lâm thời họ Tần đã xuất sắc hoàn thành nhiệm vụ đó.

Nhìn ba tân binh Đội Lôi Đình đứng ngơ ngác, Tần Trăn thấy mình tỏa ra cái khí chất bề trên ăn đứt gã Đội trưởng hàng real Phó Thất.

Cực kỳ mãn nguyện, cô thừa thắng xông lên, bồi thêm cú chấn động:

"An tâm, Đội trưởng mấy người... vẫn còn thở."

Nhóm Chu Ngôn Quân bị nhốt trên lầu, có ngó ra ngoài cũng chỉ thấy nhóm 5 người dưới sảnh khám bệnh đang chìm nghỉm giữa biển xác sống như cá mòi đóng hộp, không cách nào moi được miếng thông tin nào.

Nên vừa nghe tin đồng đội còn sống, tinh thần Chu Ngôn Quân phấn chấn hẳn lên, dẹp mẹ ba cái thái độ quái gở của hai đứa Đội Số Một sang một bên, sốt sắng hỏi: "Thật hả cô? Sao cô biết?"

Thì tận mắt thấy chứ sao!

Để tìm ra 5 mạng đó, Đội trưởng Tần đã phải cực khổ chui rúc vào cái sảnh khám bệnh hôi rình, dơ dáy, lúc chui ra còn dính cả tá thứ tởm lợm thúi hoắc, muốn trầm cảm luôn!

Thằng nhãi này không thèm đội ơn thì chớ, còn dám hó hé nghi ngờ, đúng là dân Lôi Đình có khác, kiếm chuyện với Số Một là giỏi.

"Hừ." Đội trưởng Tần lạnh lùng hừ một tiếng, ứ thèm trả lời.

Chu Ngôn Quân: "..."

Ủa bà nội này sao thế?

Khó hiểu thực sự.

Anh ta lùi bước, huých tay cậu em đang sốt cao ra hiệu lên tiếng. Cậu chàng sốt sắng nhổm dậy, đánh thẳng vô vấn đề cốt lõi: "Chị Giang... à nhầm, chị Cương, chị... chị tính cứu tụi tui kiểu gì?"

Chị Cương thấy cậu em mặt đỏ gay này cũng biết điều, liền hào phóng bật mí kế hoạch.

"Cậu, cậu, với cậu, ở nguyên đây." Cô chỉ trỏ từng người một, rồi quay sang hất cằm với Phó Thất: "Anh, canh chừng tụi này!"

Cuối cùng, cô chỉ tay vào mình: "Tui, đi cứu."

Kế hoạch rõ ràng, rành mạch, và... vô lý đùng đùng.

Cậu em sốt cao ú ớ định nói lại thôi, huých cùi chỏ sang anh chàng gãy chân ra hiệu hỏi giùm.

Anh chàng gãy chân thấy bà chị này khác một trời một vực với cái cô gái nhỏ nhẹ, bẽn lẽn trong truyền thuyết, đâm ra rén. Đắn đo một lúc, anh quay sang Phó Thất, nháy mắt đầy ẩn ý: "Phó Lão Thất, Phó Đội trưởng, anh thấy sao?"

Phó Thất nãy giờ đứng chắp tay sau lưng Đội trưởng Tần, nghe gọi tên liền cúi rạp người trước mặt nàng cương thi, giọng cung kính: "Trước mặt chị Cương, tôi nào dám xưng Đội trưởng, cứ gọi tôi là Tiểu Thất là được."

Anh chàng gãy chân: "..."

Bữa qua lúc tám chuyện về cô nương họ Giang này, thái độ của anh đâu có hèn thế này!

Phó Thất làm lơ ánh nhìn của anh ta, mặt nghiêm túc nói tiếp: "Tiểu Thất tôi răm rắp nghe lời chị Cương."

Cả ba thành viên Đội Lôi Đình cạn lời, muốn vặn vẹo nhưng chả biết mở miệng sao cho ngầu.

Cũng phải thôi, ba mạng thì hai tàn phế, miếng ăn ngụm nước cũng nhờ người ta thí cho, Đội trưởng thì đang đợi người ta tới vớt. Giờ mà hó hé ý kiến ý cò thì khác nào ăn cháo đá bát.

Kỳ quặc, quái dị quá mức quy định.

Ba người im re một lúc lâu, cuối cùng Chu Ngôn Quân mới đánh bạo hỏi: "Vậy chị Cương định... chừng nào ra tay?"

Đội trưởng Tần: "Hừ!"

Phó Tiểu Thất liền phiên dịch: "Chị Cương nhà tụi tôi đã có nước đi tính sẵn, mấy người cứ nằm im dưỡng bệnh, chừng nào tới lúc thì biết."

"..." Cả ba nín thinh luôn.

Phòng này vốn là phòng bệnh bốn giường, còn dư một cái. Cậu đệ tử Phó Thất lấy ga giường sạch trải ra, kéo rèm che kín mít, lúc này Đội trưởng Tần mới chịu cởi bỏ lớp vỏ bọc lạnh lùng, khoái chí leo tót lên giường.

Phó Thất ngồi mép giường, nhếch mép trêu chọc.

Đội trưởng Tần hiểu ý, ngồi thẳng dậy, vỗ vai Tiểu Thất cái độp, giơ ngón cái lên tỏ ý tán thưởng sự phối hợp nhịp nhàng.

Phó Thất bật cười.

Đội trưởng Tần cũng là người có tinh thần trách nhiệm. Đã mạnh miệng đòi làm chủ lực cứu người thì phải tính toán kỹ lưỡng, bảo đảm an toàn cho từng mạng người.

Đêm qua, sau khi mò ra chỗ trốn của 5 người còn lại Đội Lôi Đình, cô đã ném toàn bộ lương thực trong balo cho tụi nó lót dạ, chờ tụi nó hồi sức là té.

Chắc cũng phải đợi tới mai.

Trong lúc đó, Đội trưởng Tần bận tối mắt tối mũi với hàng đống việc: khảo sát đường đi nước bước, dọn dẹp vật cản, gia cố chướng ngại vật... Thậm chí còn phải lẻn vô ổ xác sống thám thính tình hình. Mà để nhóm Chu Ngôn Quân không nghi ngờ, hai người đành phải cắm trại chung phòng với tụi nó.

Có Phó Thất trông chừng, lúc cô hóa trang đi quậy sẽ không lo bị ba ông kẹ này bắt quả tang thân phận cương thi.

Phó Thất ghé sát tai cô thì thầm: "Không tính giải thích cho tụi nó hiểu hả?"

Ba ông thần ngoài kia đang ngơ ngác như nai tơ, hoang mang tột độ.

"Không!" Đội trưởng Tần lắc đầu cái rụp, ghim thù: "Kẻ thù không đội trời chung... cho đáng đời!"

Nhìn bộ dạng quyết tâm trả đũa của cô nàng, Phó Thất khẽ hắng giọng che giấu nụ cười. Anh định lên tiếng thì bị Tần Trăn ấn phịch xuống giường, giọng điệu đanh thép ra lệnh: "Nghỉ ngơi!"

Sức lực của anh là vốn liếng cho phi vụ sau, phải nạp năng lượng đầy đủ.

Đội trưởng Tần thân là cương thi đâu cần ngủ nghê gì. Điện thoại thì bị cấm xài, lại vướng ba ông thần ngoài kia nên không thể tót ra ngoài quẩy. Chán chường nhìn trần nhà một hồi, cô lôi cây quạt mini trong túi ra bật vù vù.

Phó Thất thò tay tính tắt quạt, cô lật đật ôm rịt vào ngực, lườm anh cháy mắt, ra hiệu bằng ánh nhìn: Đồ của Đội trưởng mà dám táy máy à?

Cô thì thào hăm dọa: "Bắn bỏ giờ!"

Phó Thất: "..."

Khóe môi anh giật giật, nín cười nhưng không nín nổi tay chân. Anh lật người, đè nửa thân trên Tần Trăn, hai tay ôm lấy má cô vò vò nắn nắn như vò bột.

Đội trưởng Tần đâu phải dạng vừa, làm gì chịu để người ta n*n b*p như cục đất nặn!

Cô toan hất văng Phó Thất xuống giường tẩn cho một trận, nhưng sợ ồn ào đánh động ba gã bên ngoài.

Cắn răng chịu đựng một hồi, vì sự nghiệp giữ gìn hình tượng chị Cương cao ngạo lạnh lùng, cô đành cam chịu làm búp bê cho Tiểu Thất vò đầu bứt tóc.

Đến khi Phó Thất chán chê dừng tay, đầu óc cô đã quay mòng mòng, mái tóc suôn mượt cũng bị vò rối bù xù cọ xát vào drap giường tơi bời.

Tiểu Thất thì hay rồi, thả tay ra là lăn đùng ra ngủ thẳng cẳng, cứ như thể lúc nãy là mộng du vậy.

Cũng may cây quạt mini vẫn còn nguyên vẹn. Đội trưởng Tần nể tình Tiểu Thất đã cật lực giúp cô xây dựng oai phong lẫm liệt trước mặt người ngoài, nên rộng lượng tha thứ cho sự hỗn hào này.

Hôm sau trời quang mây tạnh, nhưng cái rét vẫn cắt da cắt thịt.

Trước khi vén rèm xuất quan, Tần Trăn hất mặt bắt Tiểu Thất dặm lại lớp phấn cho mình.

Tên đệ tử này làm gì cũng lanh lẹ, riêng cái khoản trang điểm thì rề rà kinh khủng. Quẹt thỏi son mà chà đi chà lại mấy vòng mới xong, xong rồi lại ôm mặt cô lắc qua lắc lại làm trôi mất một mảng phấn nền.

Chờ tút tát xong xuôi, Đội trưởng Tần lại hất hàm, vén rèm bước ra, đập thẳng vào mắt là ba cặp mắt gấu trúc.

Ba anh chàng trong phòng nguyên đêm bị tra tấn bởi combo: tiếng xác sống gào thét + gió Bắc rít gào bên ngoài, chưa kể bên trong còn văng vẳng tiếng quạt mini quay vù vù...

Mùa đông buốt giá mà xài quạt mini?

Đúng là thần kinh!

Ba anh chàng chợp mắt không xong chứ đừng nói gì đến nghỉ ngơi dưỡng sức.

Vừa hửng sáng, đụng mặt ngay Đội trưởng lâm thời của Đội Số Một, lại còn có cảm giác bị chị Cương lườm nguýt khinh bỉ.

"Phó..." Chu Ngôn Quân giờ rén ngang, chả dám hó hé với chị Cương quái gở này.

Anh toan hỏi Phó Thất kế hoạch tiếp theo, nhưng sực nhớ ra vụ Phó Lão Thất, Phó Đội trưởng bị cấm gọi, còn Tiểu Thất thì thân thiết quá gọi không ra. Mặt mày đỏ gay gắt mới nặn ra được cách gọi trống không.

Anh ta hắng giọng "Ê" một tiếng với Phó Thất: "Mình có tính hành động sớm không?"

Tiểu Thất quả là diễn viên phái thực lực, lướt mắt xin chỉ thị chị Cương trước, đợi chị Cương gật đầu cái rụp mới cất giọng: "Đương nhiên. Sức khỏe mọi người sao rồi?"

"Ổn hơn nhiều rồi!"

Mừng rỡ vì cuối cùng cũng được giao tiếp như người bình thường, Chu Ngôn Quân tuôn một tràng báo cáo tình hình.

Thể lực anh ta đã phục hồi kha khá, cậu em sốt cao cũng hạ nhiệt nhờ thuốc, chỉ có anh chàng gãy chân là vô phương cứu chữa, phải tĩnh dưỡng một hai tháng mới khỏi. Nhưng túm lại, hôm nay là thời điểm sung sức nhất của họ trong mấy ngày qua.

"Vậy hôm nay chúng ta xuất phát." Phó Thất chốt.

Ba người sực nhớ ra cái kế hoạch dở hơi Đội trưởng Cương phán hôm qua, vội vàng xáp tới Phó Thất định bàn tính cho ra ngô ra khoai: "Cụ thể là tính làm gì?"

Phó Thất đủng đỉnh: "Quay lưng lại."

Ba người đưa mắt nhìn nhau, lơ ngơ quay lưng chĩa gáy về phía Phó Thất.

"Kế hoạch là vầy nè."

Nói xong, anh giáng liên hoàn ba cú chặt tay xuống gáy, ba anh chàng trợn ngược mắt, xỉu cái đùng.

Hết cách rồi, liveshow cứu người hôm nay là sân khấu độc diễn của Đội trưởng Tần. Cái cảnh càn quét xác sống đầy bạo lực và bốc mùi kia đâu thể để người thường chiêm ngưỡng, hỏng bét hình tượng chị Cương mất.

Kế hoạch giải cứu của Đội trưởng Tần cực kỳ chân phương.

Đường sá đóng băng trơn tuột, vậy thì cứ tận dụng cái động cơ chạy bằng cơm đông nhung nhúc ngoài kia để biến cái xe tải thành xe trượt tuyết siêu tốc. Bằng cách cột Phó Thất lủng lẳng đằng trước làm thính, đảm bảo mấy con xác sống sẽ có sức mạnh vô biên.

Chiếc xe tải của Đội Lôi Đình chuyên dùng để chở thuốc đang đậu chình ình trước sảnh khám bệnh.

Với phương châm đã đi ăn cướp thì không về tay không, Đội trưởng Tần đã cày nát cái sảnh khám bệnh bốc mùi đó, khệ nệ khênh từng thùng thuốc tống lên xe. Đến khi nhắm chừng chừa đủ chỗ cho tám mạng của Đội Lôi Đình, cô mới nuối tiếc dừng tay.

Bốc xong thuốc, cô quay ra lựa "động cơ". Phải là mấy con xác sống lực lưỡng, vai u thịt bắp mới chịu.

Lựa xong, cô tỉ mẩn cột dây thành tám hàng y chang thi kéo co, cột dính chùm vô đầu xe tải.

Chuẩn bị xong xuôi, cô đứng trước đầu xe, hắng giọng lấy uy: "Tui biết... nhiệm vụ lần này... rất là căng. Cơ mà tui... tin tụi bây... Tụi bây làm được mà! Ráng lên! Hết mình đi! Nhớ cẩn thận nha! Lỡ vấp té... lăn vô gầm xe... thì tui hổng chịu trách nhiệm đâu!"

Động viên tinh thần xong, cô phóc lên ghế lái, nổ máy, bắc loa gào: "Tiểu Thất, Tiểu Thất, vô vị trí!"

Phó Thất lúc này đã lôi ba anh chàng bất tỉnh nhân sự lên phòng an toàn tầng hai, nhận được tín hiệu liền phóng ra ban công. Lũ xác sống đánh hơi thấy mùi thịt tươi liền rống lên lao về phía đó.

Tám hàng "động cơ" ưu tú của Đội trưởng Tần cũng hăng máu nhào tới. Ban đầu bánh xe còn kẹt cứng, nhưng khi tốc độ tăng lên, lốp xe ma sát với băng tuyết thì trượt đi dễ như ăn kẹo.

Đoàn "tuần lộc" xác sống kéo chiếc xe tải băng băng lao tới tòa nhà nội trú. Đội trưởng Tần thấy cảnh đó thì hết hồn, vội đạp thắng lút cán, nhắm tịt mắt, bịt chặt tai hổng dám nhìn.

Không phải tại cô lái ẩu đâu nha, tại đường trơn, xe trượt, thắng hổng ăn!

Cùng lúc đó, Phó Thất ra tay. Anh vác hai tấm ván giường ghép lại làm cầu trượt, gác từ ban công xuống nóc xe tải, vắt ngang qua bầy xác sống đang lúc nhúc bên dưới.

Ba anh chàng Đội Lôi Đình lần lượt được "ship" xuống, lăn lông lốc qua ván trượt tọt vô thùng xe.

Vừa xong người cuối cùng, tấm ván lập tức bị thu hồi. Đội trưởng Tần túc trực sẵn trên nóc xe liền giật mạnh sợi dây xích, một phát minh độc quyền thời mạt thế, hai cửa thùng xe được móc bằng dây xích, chỉ cần kéo mạnh từ trên nóc là cửa tự động khép chặt.

Song song đó, Phó Thất vừa làm mồi nhử vừa nã súng tỉa rụng mấy con xác sống lăm le leo lên xe.

Cả quá trình diễn ra chóng vánh nhưng cực kỳ nguy hiểm, may mà sự kết hợp giữa người và cương thi quá sức nhịp nhàng.

Chốt khóa cửa xong, Đội trưởng Tần lại đi tuyển lứa "động cơ" mới, còn Phó Thất thì thoăn thoắt nhảy sang phòng an toàn ở tầng hai khu khám bệnh để làm "mồi" tiếp.

Khu khám bệnh không có bậc tam cấp, cửa nẻo kính chóa đã vỡ nát từ đời nào. Chiếc xe tải bị bầy "động cơ" kéo xồng xộc tới, mượn đà tông thẳng vô sảnh.

Sàn nhà bên trong không có băng tuyết. Đội trưởng Tần lạng lách điêu luyện quay đầu xe, miệng lẩm nhẩm "Xe lùi xin chú ý", rề rề điều khiển chiếc xe tải áp sát căn phòng nơi 5 người kia đang cố thủ.

Chờ đuôi xe chĩa thẳng vô cửa phòng, cô mới đổi bài hò.

"Ê mấy người... kẹt trỏng! Tụi bây... bị xác sống... bao vây rồi! Muốn sống... thì dỏng tai lên nghe tui! Trước mặt... có chiếc xe bự chà bá... chờ sẵn. Tí nữa... tui mở cửa xe... tụi bây... phải phóng vô... lẹ nhất có thể!"

Đọc nguyên câu dài thòng lọng làm Đội trưởng Tần hơi bị hụt hơi, lắp bắp mãi mới xong, đúng là rớt hết cả oai phong.

Nhưng Phó Thất khăng khăng bắt cô phải ra mặt hô hào, cốt để đám Lôi Đình nhớ mặt ân nhân, sau này tiện đường xin công trạng. Đội trưởng Tần nghe bùi tai nên khoái chí nhận lời ngay!

Cô lặp lại thông báo ba lần qua loa. Chờ trong phòng có tiếng gõ cửa ra hiệu "Sẵn sàng", cô gào lên: "Tiểu Thất, quất!"

"BÙM!"

Một chiếc ô tô đỗ bên ngoài bị kích nổ.

Âm thanh chát chúa rung chuyển cả tòa nhà. Lũ xác sống bị tiếng động làm hoảng loạn, rào rào ùa ra ngoài.

Nhân lúc bầy xác sống tản bớt, Đội trưởng Tần quất cọp lùa thêm mấy chục con ra xa, giăng vài đường dây thừng làm chướng ngại vật rồi nằm rạp xuống nóc xe, hét: "Mở!" rồi kéo roẹt chốt cửa thùng xe.

Ngay tức khắc, cánh cửa phòng bệnh mở toang. Vài bóng người cao lớn phóng ra như tên bắn, phi thẳng vào thùng xe.

Toàn bộ quá trình nhanh như chớp, chưa tới 3 giây.

Cơ mà vừa chui lọt vô thùng xe, chả biết đạp trúng đồng đội hay va phải đống thùng thuốc chất cao như núi, mà bên trong vang lên tiếng la ó thất thanh.

Đội trưởng Tần ứ thèm quan tâm, lạnh lùng chốt cửa lại rồi lầm lỳ lái xe dông thẳng.

Ra khỏi sảnh, ỷ lại trên xe ngoài thằng đệ Tiểu Thất ra thì đám người sống đều đã bị nhốt kín mít, Đội trưởng Tần ngang nhiên hốt thêm một mẻ "động cơ" xịn xò, cùng với sự "mời chào" của Phó Thất, rùng rùng kéo xe ra ngoài.

Phi vụ trót lọt, bầy xác sống "động cơ" cũng hăng máu lắm. Nhưng khổ nỗi cái mồi nhử Phó Thất cứ phải di chuyển tìm chỗ nấp an toàn mới dám nhích tiếp.

Chỗ nấp lúc thì bờ tường nhà cao tầng, lúc thì chạc cây cổ thụ, lúc thì nóc chiếc ô tô bỏ hoang... điểm chung là chỗ nào cũng cứng ngắc, báo hại chiếc xe tải không kịp thắng, tông "Rầm" vô hoài.

Đội trưởng Tần thì hề hấn gì, chỉ tội đám Lôi Đình trong thùng xe, bị nhồi nhét như cá mòi đóng hộp, lăn lông lốc đập đầu vô nhau, lâu lâu lại vẳng ra tiếng r*n r* nghèn nghẹn.

Biết sao giờ, đời mà, lên bờ xuống ruộng là chuyện thường tình.

Cũng may hôm nay trời hửng nắng. Đến xế chiều, khi họ ì ạch bò ra khỏi bệnh viện, lớp băng tuyết trên đường đã bị nắng chiều làm tan chảy đôi chút, xe cộ có thể lếch bánh được.

Phó Thất me đúng thời cơ, phi thân lên nóc xe tải, lộn một vòng rồi chui tọt vào cabin qua đường cửa sổ.

Đội trưởng Tần lật đật nhường ghế lái.

Anh chàng Phó Thất này thì sát sinh xác sống hổng bị chướng ngại tâm lý gì, cứ thế đạp lút ga, xác sống rụng như rạ. Đội trưởng Tần nghe tiếng xương gãy rắc rắc mà xót hết cả ruột.

"Tiểu Thất... anh... anh dã man quá!" Đội trưởng Tần lên án.

Phó Thất hùa theo: "Đúng rồi, tôi là ác quỷ máu lạnh mà. Nãy giờ từ bệnh viện ra toàn là tôi lái, tôi tông chết cả bầy xác sống rồi đó."

Chị Cương thấy Tiểu Thất biết điều thì rất mãn nguyện, làm bộ làm tịch than vãn: "Haiz... cũng vì bất đắc dĩ thôi... Anh vì... vì cứu đồng loại... Còn tui... tui với tụi nó... hổng thù hổng oán... nên tui chả bao giờ... đụng vô cọng lông tụi nó."

Phó Thất nhếch mép, liếc cô một cái: "Phải rồi, bác sĩ Tần lương y như từ mẫu, đâu có nỡ xuống tay với người vô tội."

Chẳng biết từ lúc nào, Đội trưởng Tần đã khoác lên mình chiếc áo blouse trắng tinh tươm. Áo rộng thùng thình, nuốt chửng vóc dáng nhỏ bé của cô.

Trên ngực còn lủng lẳng cái thẻ tên, cổ vắt ngang chiếc ống nghe y tế. Nhìn lướt qua, y hệt mấy cô bác sĩ thực tập chân ướt chân ráo mới ra trường.

Phó Thất thắc mắc nãy giờ, bộ đi làm nhiệm vụ mà cũng tranh thủ chơi trò cosplay hả?

Tưởng đang đóng phim điệp viên 007 chắc?

"Á đù, xém quên!" Đội trưởng Tần sực nhớ ra mình vẫn đang diện áo blouse, phân bua: "Hồi nãy... đang hốt thuốc... đụng ngay... con xác sống... mặc đồ bảo vệ... rén quá..."

Đi hôi của mà đụng trúng "người thi hành công vụ", Đội trưởng Tần có tật giật mình, tót lẹ vô phòng khám lột cái áo blouse khoác vô, làm bộ mình là bác sĩ cho đỡ quê.

Vừa nói cô vừa tháo ống nghe, cởi áo blouse, vo tròn thành một cục nhét đại vô người Phó Thất: "Tiểu Thất, đồ... đồ anh chôm nè!"

Phó Thất gật đầu cái rụp: "Đương nhiên là tôi chôm rồi. Thằng này đốt nhà giết người cướp của gì cũng làm, ác tận cùng xã hội mà."

Nghe cái giọng điệu khịa xéo đó, cương thi chỉ muốn vả cho một phát.

Nhưng anh ta đang cầm lái, đánh không được. Tần Trăn nắm chặt tay, gằn giọng cảnh cáo: "Tui... tui đang là... Đội trưởng lâm thời đó nha... Anh liệu hồn... ăn nói cho đàng hoàng!"

"Rõ!" Phó Thất lập tức vào vai, dõng dạc hô to: "Tiểu Thất nào dám thất lễ với chị Cương!"

"Tốt!" Đội trưởng Tần gật gù đắc ý.

Đường đầy tuyết trơn trượt khó đi, nhưng cũng nhờ vậy mà cản bước được bọn xác sống. Lũ này não phẳng, không biết bẻ cua, hễ trượt ngã một con là nguyên đám phía sau nhào lộn theo như domino.

Chiếc xe tải cứ thế tà tà lăn bánh. Đám xác sống rượt theo thưa thớt dần. Lúc chỉ còn lác đác vài chục con, Phó Thất rút súng tỉa rụng hết, rồi tà tà lái xe về lại ngôi làng họ đang tá túc.

Về đến nơi thì trời đã tối mịt.

Chiếc xe tải đậu im lìm nhưng cửa thùng xe vẫn đóng kín mít. Nhóm Đội Lôi Đình bên trong mù tịt tình hình bên ngoài, sợ đánh động xác sống nên cũng ứ dám hó hé. Cả đám nơm nớp lo sợ thức trắng đêm. Mãi tới sáng hôm sau, khi những tia sáng le lói lọt qua khe hở của thùng xe, mới có người đủ dũng cảm ra mở chốt.

Trời đã sáng bảnh mắt. Ánh bình minh rực rỡ từ phương Đông hắt bóng hai người một cao một thấp in trên nền tuyết.

Người cao lớn thì khôi ngô tuấn tú, dáng người dong dỏng, đứng thẳng tắp như cây tùng. Mặc bộ đồ tác chiến đen tuyền bảnh bao, mở cửa xe xong lùi lại một bước, khoanh tay đứng y như vệ sĩ.

Người thấp bé thì chiếc mũi thon gọn bị che lấp bởi cái kính râm to tổ chảng, đôi môi tô son đỏ chót như vừa hút máu.

...Nhìn cái là biết mới makeup kỹ lưỡng.

Chưa kể bộ đồ cũng được thay mới toanh... Thời buổi tận thế, xác sống đầy đường mà diện măng tô mỏng màu be phối khăn quàng cổ trắng muốt thì đúng là khác người!

Cô nàng khoanh tay trước ngực, tuy vóc dáng nhỏ bé nhưng khí thế ngút ngàn. Ngẩng cao đầu, ánh mắt qua lớp kính đen lạnh lùng quét qua tám thành viên Đội Lôi Đình.

Hai bên đụng mặt nhau, Đội Lôi Đình câm nín toàn tập.

Bầu không khí tĩnh lặng đến nghẹt thở, mãi sau Đội trưởng Hứa mới thốt lên khó nhọc: "Phó Lão Thất... Đừng nói với tôi... anh cất công chải chuốt lồng lộn... chỉ để ra mở cửa xe cho tụi tôi nha..."

Phó Thất cụp mắt, chờ lệnh Đội trưởng Tần.

Đội trưởng Tần xua tay phẩy phẩy. Chuyển động làm chiếc kính râm to oạch tụt tuốt xuống cánh mũi.

Cô lấy ngón trỏ đẩy kính lên, hếch cằm lên trời, buông một câu lạnh ngắt: "Tụi bây? Hờ... Đâu có cửa."

Đội trưởng Hứa: "?"

Cả đám bị giam trong bệnh viện sáu, bảy ngày ròng, thiếu thốn đủ đường nhưng ít ra cái mặt tiền vẫn còn nguyên vẹn. Ai dè lúc được vớt ra, bị nhồi như vịt trong thùng xe, giờ đứa nào đứa nấy bầm dập, tơi tả như cái bang.

So với hai con người hào nhoáng rực rỡ dưới ánh nắng kia, họ chả khác nào lũ hề.

"Cô em là ai vậy?" Đội trưởng Hứa không nhận ra cô gái lòe loẹt này, cũng không nhận ra giọng nói, bèn vỗ mặt thẳng thừng: "Đứa nào sổng chuồng bệnh viện tâm thần ra đây?"

"Ăn nói kiểu gì với chị Cương của tụi tui vậy!"

Một giọng nói gắt gỏng vang lên, nhưng không phải của đệ tử Phó Tiểu Thất, mà là từ cậu thanh niên lanh lợi Chu Ngôn Quân.

Chu Ngôn Quân bị nhồi nhét trong xe tông đầu rầm rầm mới tỉnh lại. Dù đầu óc còn ong ong, không nhớ nổi mình thoát khỏi bệnh viện bằng cách nào, nhưng cậu ta biết mười mươi ơn cứu mạng này thuộc về chị Giang và Phó Thất.

Tình đồng đội thì quý giá thật, nhưng cái mạng nhỏ của cậu ta càng quý hơn.

Nên Chu Ngôn Quân không chần chừ mà quay xe bênh vực ân nhân.

"Đúng đó!" Anh chàng sốt cao cũng hùa theo, lên giọng dạy đời: "Hứa Lão Nhị, liệu hồn mà ăn nói đàng hoàng với chị Cương nha!"

Đội trưởng Hứa: "...Hả?"

Chưa hết sốc, giây tiếp theo, anh chàng gãy chân dù phải lò cò một chân cũng ráng chen lên, lạnh lùng chốt hạ: "Xin lỗi người ta mau!"

Đội trưởng Hứa: "..."

Cái quái gì đang diễn ra vậy?

Anh ta ngoái nhìn ra sau, mấy thằng anh em vào sinh ra tử cũng đang trố mắt nhìn nhau, ngơ ngác như bò đeo nơ.

Nhìn lại Phó Thất, thấy trán anh ta nhăn tít lại, ánh mắt đầy vẻ trách móc như thể anh ta vừa phạm phải tội ác tày đình.

Bao nhiêu nghi vấn dồn ứ, Đội trưởng Hứa chợt nhớ tới cái giọng nữ lảnh lót vang lên lúc thập tử nhất sinh, ngập ngừng rặn ra mấy chữ: "... Xin... xin lỗi được chưa?"

Đội trưởng Tần hé đôi môi đỏ chót, khẽ hừ một tiếng khinh bỉ, rồi quay gót bước vào nhà.

"Mấy phòng trống bên kia tự chia nhau mà ở. Đồ ăn thì ra đồng quanh làng mà hái. Cẩn thận xác sống nó ùa ra cắn."

Đệ tử Phó Tiểu Thất đứng ra làm công tác hậu cần, dặn dò vài câu rồi nghiêm giọng cảnh cáo: "Chị Cương của tụi tôi nghỉ trong phòng này, không có việc gì cấm tuyệt đối không được quấy rầy. Có chuyện khẩn thì phải gõ cửa xin phép đàng hoàng, nhớ cho kỹ."

Nói xong, anh quay lưng sải những bước dài tiến vào trong.

Ngay lúc anh quay lưng, một luồng gió bấc thổi xộc tới, cuốn theo mùi sữa tắm thơm tho từ người anh táp thẳng vào mặt Đội trưởng Hứa.

Đứng chôn chân nhìn Phó Thất đi khuất ba mét, Đội trưởng Hứa vứt hết sĩ diện gào lên chửi rủa: "Phó Lão Thất, đồ khốn nạn! Anh cố tình tắm rửa thơm tho lồng lộn rồi mới ra mở cửa xe cho tôi đúng không!"

Phó Thất chả buồn quay lại, cứ thế cất bước, phẩy tay một cái thật phong độ, y xì đúc phong thái của chị Cương.

Vào tới phòng, cương thi đã cởi giày ườn ra giường, vừa chọt chọt điện thoại vừa lắc đầu ngao ngán: "Haiz... Đội Lôi Đình... vô văn hóa... hết sức."

Phó Thất nhịn cười bước tới: "Đã cái nư chưa? Đã rồi thì trả lại chức Đội trưởng cho tôi đi chứ?"

"Đợi thêm mấy bữa nữa đi... chừng nào chia tay... chia chân tụi nó hẵng tính." Tần Trăn phổng mũi khoe khoang: "Sao? Tui làm Đội trưởng... ngon lành hơn anh nhiều đúng hông? Tui đè... đè bẹp dí tụi Lôi Đình luôn!"

Công nhận.

Để đè bẹp Đội Lôi Đình, Đội trưởng Tần đã bày ra đủ mưu hèn kế bẩn.

Tối qua vừa về tới nơi, cô đã hạ lệnh cấm túc, tuyệt đối không cho Phó Tiểu Thất mở cửa thùng xe thả đám người Lôi Đình ra cho đến khi cô khôi phục lại phong thái sang - xịn - mịn - ngầu.

Đâu chỉ mình cô phải lột xác, Phó Thất cũng bị lôi vô màn tân trang này.

Cô hùng hồn tuyên bố: "Đội Số Một tụi mình... phải đè bẹp tụi Lôi Đình... từ thực lực cho tới nhan sắc!"

Phó Tiểu Thất răm rắp tuân lệnh Đội trưởng Tần. Để phục vụ công cuộc chỉnh trang nhan sắc cho hai thầy trò, anh lúi húi nhóm bếp củi đun nước nóng mất cả buổi trời. Đội trưởng Tần đợi đến sốt ruột, cứ ngỡ mình sắp bị cái mùi hôi của xác sống ám vào tận tủy.

Nhưng tắm nước nóng xong thì kết quả mỹ mãn thật.

Cô nàng Tiểu Cương bước ra khỏi phòng tắm với mái tóc suôn mượt, người ngợm thơm tho. Trang điểm lồng lộn, diện đồ mới tinh, đeo kính râm đen ngầu, khí chất chị đại tỏa ra ngùn ngụt, dễ dàng đạp bẹp đám Lôi Đình xuống tận đáy bùn.

"Ngầu thì ngầu thiệt, kiêu ngạo cũng có thừa." Phó Thất gật gù: "Nhưng mà Bé Cưng... à nhầm Đội Đội, sao cô cứ nhất quyết phải đì đám Lôi Đình vậy?"

Đội Đội ngoái cổ lại, dõng dạc đáp: "Chẳng phải... anh nói... tụi nó hổng ưa... đội mình sao? Đã là kẻ thù... thì phải đè... đè bẹp không thương tiếc!"

Phó Thất: "Ừm... Hình như tôi có nói vậy thiệt."

Đội Đội trưng ra cái bản mặt "Thấy chưa, tui nói có sai đâu", rồi quay lại tiếp tục dán mắt vào điện thoại.

Thấy cô nàng đang tíu tít khoe chiến tích cứu người với Trần Tưởng, Phó Thất trầm ngâm một lát rồi lên tiếng: "Đội Đội cứ bận việc đi nha, tôi ra ngoài xem tụi Lôi Đình có cần giúp gì không."

"Đi đi, đi đi."

Có điện thoại trong tay là đủ rồi, Đội Đội hào phóng cấp phép cho thằng đệ tự do hoạt động.

Phó Thất đi chưa đầy hai phút, Trần Tưởng đã reply tin nhắn. Câu đầu tiên là lời khen nức nở: "Tiểu Giang đỉnh của chóp! Chị là thần tượng của lòng em rồi đó, lợi hại hơn cả Đội trưởng luôn!"

Đội Đội phổng mũi tự hào, cầm cây xúc xích chọt chọt lên màn hình, định bụng khoe thêm màn hành Đội Lôi Đình tơi tả. Vừa gõ được vài chữ thì tin nhắn thứ hai của Trần Tưởng nhảy lên.

Cậu ta dặn: "À mà Tiểu Giang ơi, Đội Lôi Đình hồi xưa hay bị đội mình cho ngửi khói hoài, nên ăn nói có phần cay nghiệt. Chị ráng nhịn tụi nó chút nha, đừng chấp nhặt làm gì... Haiz, tụi nó cũng khổ tâm lắm."

Đội Đội: "... Hả?"

...Có gì đó sai sai ở đây.

Cảm giác hình như cô đã hiểu lầm một chuyện động trời.

Cô nhai đi nhai lại cái tin nhắn của Trần Tưởng ba lần, rồi run rẩy chọt chữ hỏi lại: "Tụi nó... hay bị tụi mình... ăn h**p hả?"

Trần Tưởng: "Chứ còn gì nữa, cái biệt danh của lão Đội trưởng bên đó là do thua đội mình miết mà bị chết danh đó. 'Hứa Lão Nhị' (Hứa Hạng Hai), nghe phèn ỉa."

Đội Đội: "..."

Đọc xong câu này, cô đơ mặt ra một lúc lâu. Rồi từ từ buông điện thoại xuống, lết xác ra khỏi phòng, đứng trân trân giữa làn gió bấc buốt giá ngoài cửa, gào lên thảm thiết: "PHÓ! LÃO! THẤT!"

"Anh... anh mau lết cái mặt... về đây cho tui!"

Nhật ký Cương thi - Chương Tiểu Cương (17)

Ngày... tháng... năm... Bên ngoài hầm mộ

Thời tiết: Trời nắng

Thôi xong, Tiểu Cương cũng biến thành đứa khốn nạn y chang Phó Hương Hương rồi! [Khóc òa] [Khóc lụt nhà]

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn