Quy Tắc Yêu Đương Của Cương Thi

Chương 39: Lo lắng

"Đội trưởng Tần, chỉ thị cụ thể thế nào đây?" Phó Thất nghiêm túc hỏi.

Hai tiếng "Đội trưởng Tần" như bơm thêm mười vạn phần trăm công lực cho bệnh sĩ diện của cương thi. Sướng rơn cả người, cô xém chút nữa là lao thẳng vô viện, bất chấp thân phận, tung cước cứu người.

Cơ mà đã làm sếp rồi thì phải tỏ ra đĩnh đạc, mưu mờ sâu rộng hơn cái thời làm lính lác lóc cóc.

Tần Trăn vỗ vỗ hai má cho tỉnh táo, rồi ra lệnh: "Anh đứng đây chốt hạ, tui lẻn vô trinh sát coi tụi nó ở góc nào, đập ngất rồi vác ra đây."

Nghe xong kế hoạch "đơn giản mà súc tích" này, Phó Thất khẽ nhắc nhở: "Tụi nó có súng đấy."

Cương thi hất mặt: "Súng đạn với tui... chỉ là đồ chơi."

Phó Thất bật cười: "Nhưng tụi nó đông người, cô nhắm vác nổi cả đám ra ngoài không?"

Tần Trăn gãi cằm suy nghĩ: "Kiếm mấy cái lồng... trong tiệm thú cưng, nhét tụi nó vô... kéo ra. Cửa đóng nẹp kín... khỏi lo bị cắn."

Phó Thất: "..."

Thương thay cho số phận của Đội Lôi Đình.

Với tinh thần đồng chí và lòng nhân đạo, Phó Thất phân tích: "Thứ nhất, tụi nó chắc chắn bị chia rẽ, phân tán ở nhiều khu vực khác nhau. Nếu cô không đảm bảo đập ngất tất cả cùng lúc, kiểu gì cũng bị lộ."

Và lộ tẩy đồng nghĩa với việc thân phận cương thi của cô sẽ bị bại lộ.

Tần Trăn nhíu mày đắn đo, rồi nảy ra ý tưởng mới: "Thì cứ nói... tui xài thuốc... ức chế xác sống!"

"Thuốc đó quý như vàng, quản lý chặt chẽ lắm. Tụi nó chỉ cần tra sổ là biết ngay cô xạo sự."

"Vậy phải tính sao?"

Phó Thất cúi đầu, vờn lọn tóc xõa trước mũi cô, buông lời thì thầm: "Bé Cưng à..."

Bắt gặp ánh mắt rực lửa cảnh cáo của "sếp", anh ngoan ngoãn đổi giọng: "À nhầm, Đội trưởng. Cô bôi lem luốc tóc tai, tẩy trang sạch sẽ rồi hòa vào bầy xác sống thì đố ai mà nghi ngờ."

Tần Trăn hai mắt sáng bừng lên, vừa định "ok chốt" thì chợt tia thấy Năm Ba – con xác sống đang bị xích vô gốc cây, vùng vẫy gào thét điên cuồng.

Nhớ lại để chọn Năm Ba làm culi kéo xe, cô đã tốn công lục tung đám xác sống, chọn một thằng c* to xác, khỏe khoắn, và quan trọng nhất là... bớt dơ hơn mấy con khác. Lũ xác sống bình thường máu me be bét, bốc mùi hôi thối đến mức mỗi lần xáp gần là não cương thi cũng muốn đình công, y chang hồi cày "Toán cao cấp" vậy.

Hơn nữa, trước khi bắt nó kéo xe, cô đã cẩn thận nhúng nó xuống đống tuyết kỳ cọ cho sạch sẽ bớt mùi.

Giờ mà phải cải trang hòa mình vào bầy quái vật bốc mùi ngót nghét mấy năm trời chưa tắm, lại còn không được xài kiếm gỗ đào xua đuổi, cứ phải lầm lỳ rẽ lối đi giữa cái bãi rác di động ấy thì...

"Dẹp dẹp dẹp!" Cương thi lắc đầu nguầy nguậy, vẻ mặt kinh hoàng: "Mùi đó... xông lên não... ngu người tui luôn á!"

Phó Thất cười thầm, vờ như bất lực: "Thế là kẹt rồi. Chưa kể, bệnh viện đó có cả vạn con xác sống, dù tụi nó không cắn thì cũng bu lại theo mùi hương. Chúng bịt kín lối đi, cô lẻ loi một mình lấy sức đâu mà chen?"

"...Ừ ha."

Đội trưởng Tần bắt đầu thấy bài toán này khó nhằn.

Não bộ cương thi mới hoạt động trở lại vài tháng, chưa tải nổi cái loại mưu lược phức tạp nhường này.

Đang ủ rũ cau có thì trong đầu xẹt ngang một tia sáng, cô ngẩng phắt lên, lườm Phó Thất đầy nghi hoặc: "Cái vụ... cải trang xác sống... có phải anh... lại kiếm cớ... troll tui đúng hông?"

Phó Thất hắng giọng: "Đâu có, tôi nào dám..."

Anh lảng nhanh qua chuyện khác: "Muốn cứu người, bước đầu tiên phải xác định chính xác vị trí và số lượng người còn sống, rồi tìm cách liên lạc với họ..."

Tâm tư Đội trưởng Tần đơn giản, lập tức bị dắt mũi theo hướng khác.

Nghĩ ngợi chi bằng bắt tay vào làm, sợ tuyết rơi dày thêm cản trở kế hoạch, vừa thống nhất phương án, cả hai lập tức triển khai.

Cách thức cực kỳ đơn giản: ra mấy sạp bán rau nhặt cái loa phát thanh bự chảng, rồi cứ thế hét vào bệnh viện.

"Đội Lôi Đình... có ai còn thở hông —— Chị Cương tới cứu tụi bây nè —— Nghe rõ... trả lời ——"

Tần Trăn lặn ngụp trong cái thùng các tông đựng tủ lạnh, tay vươn cây phơi đồ xuyên qua lỗ thủng trên nóc thùng, chĩa cái loa đỏ chói lên tận trời.

Tiếng loa vặn max volume dụ dỗ nguyên bầy xác sống bu lại, nhưng do không ngửi thấy hơi người nên tụi nó chỉ lảng vảng xung quanh chứ không manh động.

Phó Thất quân sư cho chiêu này, bảo cứ trốn biệt trong thùng, lỡ Đội Lôi Đình có hỏi thì cứ bảo đó là robot dọn dẹp của khách sạn là xong.

Đóng giả robot sướng hơn giả làm xác sống tỷ lần!

Trong lúc Đội trưởng Tần tận tụy "hành nghề" robot, thì bên này, Phó Thất gọn gàng chém gục vài con xác sống cản đường, thoăn thoắt đu ống nước thoăn thoắt leo lên nóc một tòa nhà cao tầng. Anh nheo mắt quan sát một lúc, không thấy động tĩnh gì, bèn ném hai viên đá sỏi nhỏ trúng cái thùng các tông.

"Cạch, cạch", nhận được tín hiệu vùng này clear, cương thi vác thùng chạy ào sang khu vực tiếp theo.

Đứa bất tử thì rẽ sóng xác sống, đội thùng đi càn; đứa sợ bị cắn thì đu dây, leo trèo như phim hành động bay lượn trên đầu xác sống.

Mỗi bận Tần Trăn khựng lại, he hé mắt dòm qua khe thùng, thấy Phó Thất đánh đu bằng dây thừng vun vút giữa các tòa nhà như người nhện, cô lại thấy xót xa cho mấy con xác sống cứ bị anh thả thính, nhào ra cửa sổ rồi rớt cái oạch xuống đất.

Ngu ngốc thiệt thòi đủ đường!

Mớ đồ nghề leo núi này là chiến lợi phẩm Phó Thất cướp được từ căn cứ Đại Ngu, Tần Trăn đã có dịp diện kiến lúc đi càn quét siêu thị đợt trước.

Nhìn lại mới thấy, thảo nào con người thân yếu thế cô mà làm trùm Trái Đất mấy ngàn năm.

Bộ não ưu việt, lắm mưu nhiều kế, tới lúc thế giới tàn mạt rồi vẫn dư sức chế tạo, vận dụng ba cái đồ chơi kỳ quặc này thành thạo.

Hèn chi Phó Thất với Viện sĩ Giang cứ khăng khăng bảo dẹp loạn xác sống là chuyện nhỏ.

Vừa cảm thán vừa phối hợp ăn ý, hai người chầm chậm tiến về phía bệnh viện. Trời nhá nhem tối thì cuối cùng cũng bắt được sóng.

Từ cửa sổ tầng 9 của khu điều trị nội trú, một dải ga giường trắng toát bay phấp phới, trên đó viết ngoằn ngoèo bằng chữ to tướng phân bố nhân sự của đội.

8 mạng sống sót, 3 người kẹt lại ở tầng 9, 5 người thì bặt vô âm tín dưới khu nhà thuốc tầng 1 của khoa khám bệnh.

Ba mống ở tầng 9 yên vị trong phòng bệnh chắc chắn là an toàn. Còn năm người dưới tầng 1 thì... khỏi nói cũng biết bị xác sống bao vây kín mít, bặt vô âm tín là cái chắc.

Lúc đó Phó Thất đang đu đưa trên sợi cáp giữa hai tòa nhà, cân nhắc tình hình một chốc rồi chĩa mũi lao về phía tòa nhà khoa khám bệnh, thả người từ từ hạ cánh xuống mấy cửa sổ tầng một.

Pha này khoai thật sự! Anh vừa phải điều khiển sợi cáp trên không, vừa phải né tránh đàn xác sống lố nhố bên dưới, lại còn phải đề phòng tụi xác sống thình lình thò đầu ra cửa sổ chụp ếch.

Thậm chí có con xác sống chơi trò "nhảy lầu" đáp thẳng vào bạn mình rồi bật lên chụp anh, nếu không nhờ phản xạ thần sầu thì anh đã toi mạng.

Phó Thất tung cước đạp lật con xác sống, chuẩn bị sang phía mặt kia của tòa nhà thì bất ngờ tia thấy một bóng hình quen quen lấp ló giữa đám xác sống hỗn loạn.

Ban đầu anh cứ đinh ninh do trời chạng vạng nên mắt bị quáng, cho tới khi thấy trên người "nó" lòng thòng mấy đoạn dây thừng, anh bật cười sảng khoái.

Đây là một con xác sống cực kỳ "sành điệu".

Thân hình cò hương của nó bị một chiếc túi nilon vàng khè khổng lồ chuyên dùng đựng rác thải y tế trùm kín mít từ đầu xuống nửa người, chỉ thò ra mỗi đôi bàn tay xám xịt nhợt nhạt.

Bảo là xui xẻo rớt vô thùng rác rồi bị túi trùm lên đầu thì thật khó tin.

Phó Thất cá chắc đây là do "nó" cố tình hóa trang.

Chắc là tại "nó" bị mắc bệnh sạch sẽ nặng.

"Con xác sống mắc bệnh sạch sẽ" lôi lếch thếch một nùi dây thừng, luồn lách chen chúc giữa đám xác sống đang giương nanh múa vuốt. Đi tới đâu, nó lại lén lút vòng dây qua cổ, hông, đùi của tụi xác sống, cột thắt nút cẩn thận rồi lại lủi đi chỗ khác.

Nó luồn lách y chang đi chợ, thắt nút liên miên trên người bọn xác sống.

Tới lúc trên tay chỉ còn mẩu dây cụt lủn, nó lập tức hiện nguyên hình, thu nhỏ người lại như thỏ con, bị đàn xác sống đẩy dạt ra rìa.

Phó Thất đứng trên cao theo dõi hết màn tấu hài, đợi "nó" tìm chỗ nấp xong mới rà lại dây cáp, lợi dụng đà đu về phía tường, nhún chân đạp mạnh một cái, cả người bật tung khỏi không trung bay sang phía mặt bên kia tòa nhà.

Đám xác sống ở dưới mặt đất thấy con mồi nhúc nhích thì cũng điên cuồng ùa theo. Lũ bị "xác sống sạch sẽ" lén lút cột dây thừng khi nãy lúc này mới phát huy tác dụng, vô tình dệt thành một tấm lưới khổng lồ.

Tụi xác sống càng xô đẩy, càng nhiều con bị lưới thòng, bị vấp té, chẳng mấy chốc tạo thành một đống thịt lầy nhầy đè lên nhau.

Chúng lại chả có đầu óc gỡ rối, cứ thế kẹt cứng một cục mãi không thoát ra nổi.

Phó Thất phì cười, nhìn về phía xa xa. Đứa vừa nãy "bị" đàn xác sống đùn đẩy ra rìa giờ đang thu lu một cục vàng khè trong bóng tối, tối hù chả thấy rõ mặt mũi.

Anh chắc mẩm giờ này cô nàng đang cười trộm khoái chí cho coi.

Trời nhá nhem tối, Phó Thất lẹ làng phóng tới một góc khuất, cài đặt lại dây cáp, rồi ngoắc tay ra hiệu với "con xác sống mắc bệnh sạch sẽ".

Bắt được tín hiệu, "nó" lại lếch thếch lôi theo một đống dây thừng tẻn tò chen vào đàn xác sống, vẫn chứng nào tật nấy, vừa chen vừa lén cột dây.

Rề rà quá.

Phó Thất ngó một lúc, vờ như hụt chân, thả dây tuột tuốt xuống một đoạn. Lũ xác sống bên dưới bị kích động, thi nhau nhào tới như thiêu thân.

Hành động này làm cho nàng cương thi đang mải mê "làm việc ác" tái mét mặt mày.

Tưởng đâu dây nhợ của Phó Thất bị đứt, cô quăng phăng đống dây, tàn bạo hất văng mấy con xác sống cản đường, hối hả lách mình về phía trước.

Khó khăn lắm mới chen lên được, vừa mới tới nơi thì thấy đầu một con xác sống bị chém rụng lăn lông lốc. Cô hoảng hồn định lùi lại thì bị đám xác sống phía sau đẩy tới, mất đà cắm đầu đâm sầm vào lồng ngực Phó Thất.

"Ái ui!" Cô la lên, chưa kịp lấy lại thăng bằng thì đã bị một cánh tay rắn chắc ôm ngang eo, kèm theo giọng điệu cợt nhả bên tai: "Ai mà ác ôn vậy, quăng rác thải y tế vô người tôi?"

"Con xác sống mắc bệnh sạch sẽ" lườm anh một cái cháy mắt. Định mắng anh là đồ vô ơn bạc nghĩa, chợt thấy khóe mắt có mấy con xác sống nhào tới. Tim đánh thót một cái, cô định quay lưng đỡ đòn cho anh thì đột nhiên eo bị siết chặt, cả người bị anh bế thốc lên không trung.

Sợi dây cáp chịu tải hai người kéo họ vút lên cao. Tần Trăn cuống cuồng bám riết lấy Phó Thất, tiện chân tung ngay một cước đá văng tụi xác sống.

Với độ dày cộp của đế bốt, cú đá làm vẹo luôn hàm của con quái vật xấu xố.

"Ngầu đấy, Đội trưởng Tần." Tiếng Phó Thất phả vào tai Tần Trăn, hơi thở của anh làm lớp nilon trùm đầu cô rung rinh sột soạt, nhột nhạt kinh khủng.

Ra khỏi vùng nguy hiểm, Tần Trăn bỗng dưng... sợ độ cao. Cô vùi mặt vào ngực anh, nín thin thít.

Phó Thất chêm thêm một câu: "Đội trưởng Tần vất vả cứu giá, đa tạ đa tạ."

Tần Trăn thừa biết anh đang khịa mình. Hồi nãy rõ ràng là anh cố tình nhả dây dụ cô chạy tới cứu.

Giận dỗi, cô lấy cái tay đang bám chặt lưng Phó Thất nhéo anh một cái rõ đau. Chẳng ngờ vừa sờ vào, lòng bàn tay lại chạm phải từng múi cơ lưng săn chắc, cuồn cuộn.

Sực nhớ ra mục tiêu sờ body chưa hoàn thành, thiên thời địa lợi nhân hòa đều hội tụ đủ, Tần Trăn vô tư chấm m*t hai cái thiệt mạnh.

Phó Thất lập tức căng cứng người, ghé sát tai cô gằn giọng: "Đừng có manh động!"

"Đồ keo kiệt." Tần Trăn càu nhàu.

Chắc sợ cô nàng tiếp tục giở trò sàm sỡ, Phó Thất vội tấp vào một phòng bệnh gần đó, đạp tung cửa sổ rồi quẳng Tần Trăn vào trong.

Cô lộn một vòng dưới sàn, lồm cồm bò dậy vớ luôn cái ghế nện tới tấp mấy con xác sống đang lang thang trong phòng. Đuổi sạch tụi nó ra ngoài, chốt chặt cửa nẻo, quay lại thì thấy Phó Thất đã dọn xong đồ nghề trèo vào phòng.

Vừa bước vào anh đã hỏi: "Tại sao lại tới cứu tôi?"

Năm năm tận thế, ngoại trừ những đội chuyên săn lùng vật tư, thì thành phố này chả còn mống người nào sống sót. Định vị được những người còn kẹt lại, chỉ cần khéo léo lách khỏi tầm nhìn của họ, Tần Trăn hoàn toàn có thể tự tung tự tác.

Trước đây Tần Trăn từng bảo, đi một mình cô sẽ rảnh rang hơn, nên chia nhau ra thám thính.

Lúc này, cô nàng đứng thẳng tắp, dõng dạc tuyên bố: "Tui là Đội trưởng lâm thời, phải... phải có trách nhiệm... với sinh mạng của... cấp dưới chứ!"

Phó Thất bật cười: "Khoái cái mác đội trưởng lắm hả?"

"Hỏi thừa."

Thằng nào mà chả thích làm sếp?

Cơ mà lý do cứu Phó Thất, ngoài trách nhiệm đồng đội ra, phần nhiều là do cô lo cho sự an nguy của anh... Mấy cái trang bị kia thì đúng là hiện đại, nhưng cọng dây mỏng dính thế kia...

"Tui sợ... anh lọt hố... bị cắn... rồi hóa thành xác sống." Cô lí nhí.

Trước đây cô cũng từng nói câu tương tự, bảo muốn Phó Thất sống thọ thọ một chút.

Lần đó Phó Thất không vặn hỏi, nhưng lần này anh trêu: "Tôi mà hóa xác sống thì não bộ đình công, tha hồ cho cô đè đầu cưỡi cổ, chẳng sướng sao?"

"Sướng!" Tần Trăn gật đầu cái rụp: "Nhưng... xác sống đâu có biết... nói chuyện... Đi chung lâu ngày... tui lại mắc chứng... á khẩu nữa cho coi."

Y hệt lúc hai người mới chạm mặt.

Biết sao giờ, Phó Thất mà biến thành xác sống thì lấy ai làm bình phong che giấu thân phận cho cô. Hết dám kết bạn với nhân loại, cô chỉ còn nước tìm cái hầm nào chui rúc trở lại cõi âm.

Chui xuống mồ, hổng có ai tâm tình, dăm ba năm nữa cô lại tịt ngòi, thành con cương thi câm như hến.

Phó Thất trầm ngâm một lúc mới nói: "Ok, vậy tôi sẽ cố sống lâu thêm chút, bù khú với cô nhiều hơn."

Nói xong, anh bước tới, cúi đầu gỡ cái túi nilon vàng khè trên đầu Tần Trăn ra.

Gỡ xong, bàn tay anh vẫn nán lại, xoa rối tung mái tóc của cương thi.

Tần Trăn hất tay anh ra, chợt nghe anh lẩm bẩm: "Mùi gì chua léc vậy? Đứng im, tôi ngửi thử coi."

Nàng cương thi mắc bệnh sạch sẽ lập tức đứng im thin thít.

Phó Thất nâng khuôn mặt cô lên, chăm chú nhìn.

Cương thi làm trò nội gián nên đã tẩy trang sạch sẽ, khuôn mặt xám xịt nhợt nhạt hướng lên. Sợ mùi chua đó bắt nguồn từ mình, cô nhắm tịt mắt hồi hộp.

"Hổng... hổng phải tui... có mùi... đúng hông?"

"Ngồi im, tôi đang check."

Phó Thất đưa tay xoa nhẹ đỉnh đầu cô, cúi người kề chóp mũi sát gương mặt cô. Hơi thở anh m*n tr*n từ mũi, lướt lên trán, rồi đọng lại trên đỉnh đầu.

Cuối cùng, anh véo nhẹ đôi má lạnh buốt của cô, phán một câu xanh rờn: "Không sai đâu Bé Cưng, cô đúng là có mùi rồi đó."

Tần Trăn: "..."

Tui đã trùm bao nilon cách ly với tụi xác sống rồi mà trời!

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn