Lúc mới gặp Phạm Hư, Tần Trăn đã thấy cậu nhóc này lạc quan quá mức quy định, hoàn toàn chệch nhịp với hình tượng những con người đang chật vật cầu sinh giữa thời mạt thế mà cô mường tượng. Khi ấy, cô cho rằng cậu ta bị thiếu muối. Nhưng sau khi tiếp xúc với ông chú áo hồng và vài người sống sót khác, cô mới nhận ra đa số bọn họ đều giữ tinh thần rất lạc quan.
Cô từng thắc mắc điều này với Phó Thất, anh chỉ đáp gọn lỏn: "Chắc tại mấy đứa bi quan thì ngủm hết rồi."
Một câu trả lời mang đậm tính hắc ám nhưng lại... hợp lý đến rợn người.
Nói chung, theo như Phó Thất, những ai còn trụ lại được đến giờ đều cực kỳ quý trọng mạng sống. Họ sẽ cố gắng vui vẻ nhất có thể, dẫu trong cái sự vui vẻ ấy có pha chút bất cần, trong sự bất cần lại thoảng mùi điên loạn. Thế là tốt rồi.
Ban đầu Tần Trăn cũng chưa thấm lắm, nhưng khi bước chân vào nội khu căn cứ, cô mới vỡ lẽ mọi chuyện.
Có lẽ vào thời điểm chính phủ bắt tay xây dựng căn cứ, đại dịch xác sống đã bùng phát ngoài tầm kiểm soát. Để cưu mang được số lượng người sống sót tối đa, họ đã hoạch định một khu vực vô cùng rộng lớn, lấy khu vực thị trấn làm lõi rồi không ngừng mở rộng ra các vùng nông thôn lân cận.
Trải qua vài năm kiến thiết, nơi đây giờ tràn ngập hơi thở sự sống. Đảo mắt nhìn quanh, ngoài dăm ba ngôi nhà gạch ngói xây tạm bợ, thì la liệt là lán gỗ và lều bạt. Trước cửa nhà nào cũng treo lủng lẳng một cái biển hiệu tự chế. Nào là "Lò rèn", "Chuyên hốt xác", "Nhận chôn cất trọn gói", cho đến "Trao đổi đồ tạp nham"... thượng vàng hạ cám, cái gì cũng có, đủ thứ dịch vụ kỳ khôi, dị hợm.
Anh em nhà Phạm Hư cũng không ngoại lệ. Một người mở "Tiệm bẻ khóa điện thoại & Dịch vụ giải trí", người kia thì bày sạp "Gieo quẻ, Vẽ bùa, Khai quang điểm nhãn".
Trước sạp của Phạm Không còn treo tòng teng một cái khung kính nứt nẻ, bên trong lồng trang trọng tấm Thẻ Đạo sĩ, Giấy Chứng nhận truyền độ, kèm theo cả... Sổ đỏ của cái đạo quán nhà cậu ta. Mấy thứ giấy lộn này thời nay quăng ra đường chó cũng chả thèm gặm, tuyệt đối không sợ mất cắp.
Sạp hàng trưng bày đủ giấy tờ chứng nhận, làm ăn bài bản quy củ như vậy, dọa cho nàng cương thi bủn rủn cả tay chân, bước không nổi nữa.
Phó Thất phải đưa tay đỡ lấy khuỷu tay cô: "Bình tĩnh nào."
Thực ra họ hoàn toàn có thể chọn chỗ khác, không nhất thiết phải tá túc cùng anh em Phạm Hư. Nhưng Phó Thất lại lo xa, lỡ sau này đụng độ một gã đạo sĩ hàng authvnào đó, Tần Trăn mà không giữ vững tâm lý, để lộ thân phận thì rất dễ bị kẻ xấu lợi dụng làm bậy.
Để ngăn chặn viễn cảnh đó, cô buộc phải tự mình đối mặt và vượt qua nỗi ám ảnh mang tên "đạo sĩ".
Việc này quan trọng đến mức Phó Thất sẵn sàng gác lại chuyện tìm Từ Phong để điều tra tài liệu nhiệm vụ sang một bên.
Nhưng thử thách này quả thực quá sức với cương thi. Tần Trăn rụt cổ lại, phát ra mấy tiếng "ư ử" như cún con bị ức h**p.
"Đại tỷ?" Phó Thất khẽ hắng giọng, nhắc nhở cô giữ gìn hình tượng.
"Đại tỷ" Tần vật lộn giữa một bên là nỗi sợ hãi tột độ, một bên là sĩ diện hão. Cuối cùng, dẫu cả người vẫn run lẩy bẩy, cô vẫn kiên cường vươn cao chiếc cổ đầy kiêu hãnh.
Phó Thất: "..."
Cái bệnh sĩ này đúng là hết thuốc chữa.
Nhưng cũng... đáng yêu phết.
Tuy thương tình nàng cương thi, nhưng Phó Thất vẫn sắt đá cự tuyệt: "Mọi chuyện khác đều có thể thương lượng, riêng chuyện này thì miễn bàn."
Vừa mới lên giọng cứng rắn xong, ngó lên thì thấy hai anh em Phạm Hư đã đẩy cửa bước vào nhà. Thấy họ cứ chôn chân đứng đó, Phạm Hư tưởng họ đang ái ngại cái sạp hàng tâm linh của mình.
Cậu ta vội vã thanh minh: "Hai anh chị đừng hiểu lầm nha, tụi em không có lừa đảo mị dân đâu! Mấy món này lúc bán đều nói rõ rành rành rồi, chỉ là mua chút bình an, chúc phúc may mắn thôi, chứ không có phép thuật gì sất, cũng chả giết được xác sống. Ôi dào, thời buổi này, bước chân ra khỏi cửa là không biết có ngày về, thì mua cái bùa cầu may cho nhẹ lòng ấy mà!"
Lời giải thích này gãi đúng chỗ ngứa của Phó Thất, đỡ mất công anh phải dỗ dành Tần Trăn.
Anh thuận miệng hùa theo: "Thế làm ăn được không?"
"Cũng túc tắc anh ạ! Ai chả biết xác sống là do virus gây ra, nhưng ngó bộ dạng tụi nó y chang xác chết biết đi. Mà tình cờ sao, sở trường của đạo gia tụi em lại là bắt ma trừ tà. Thôi thì kệ xừ nó có tác dụng hay không, cứ buff cái khiên tâm linh lên người trước cho chắc ăn."
Phạm Hư vừa mở miệng là y như cái đài phát thanh đứt phanh: "Bùa chú là tiện lợi nhất nên đắt hàng như tôm tươi. Á quân là tiền xu trừ tà, dân tình mua về xâu lại đeo đầy cổ. Còn cái vụ kiếm gỗ đào thì vướng víu quá nên ế ẩm nhất. Chị Dạ, anh Phó, để xíu em tặng hai người mỗi người một mớ. Cứ dán bùa lên súng, có vũ khí nóng yểm trợ cộng thêm Tam Thanh Tổ sư gia độ trì, thì dẫu có bắn trượt cũng đủ sức uy h**p tụi quái vật..."
Đoạn đầu thì nghe bùi tai đấy, chính miệng cậu ta thừa nhận bùa chú với kiếm gỗ là đồ dỏm, giúp Tần Trăn vớt vát lại được chút can đảm.
Nhưng tới khúc vũ khí nóng kết hợp "Tam Thanh Tổ sư gia độ trì", Tần Trăn nghe mà cứ như bị viên đạn dán bùa găm xuyên tim, sợ muốn rớt linh hồn.
May phước làm sao, Phạm Không đúng lúc đó lên tiếng gọi khách, cắt đứt mạch diễn thuyết của ông anh trai.
Bùa chú điều khiển xác chết lại lần nữa linh nghiệm. Khỏi cần Phó Thất phải ra mặt đóng vai ác, cô nàng cương thi mặt mày ủ rũ, cứ thế bước từng bước nặng nhọc tiến vào trong.
Thật khiến người ta vừa thấy thương lại vừa tức cười.
Nhà của anh em Phạm Hư là một căn nhà gỗ tự dựng, lèo tèo đúng hai gian. Vốn dĩ mỗi anh em một gian, giờ lại nhường hẳn một phòng cho Tần Trăn và Phó Thất.
Xếp cặp đôi "đã chia tay" ngủ chung một phòng, Phạm Hư áy náy vô cùng. Cậu tính lén ra hỏi dò ý kiến Tần Trăn, nếu cô thấy không tiện thì ba thằng đàn ông sẽ chen chúc chung một gian.
Ai dè, lần nào mon men lại gần cũng thấy Phó Thất kè kè bên cạnh, hoặc bị anh chặn lại đuổi đi. Bí bách quá, Phạm Hư đành lôi Phó Thất ra ngoài cửa hỏi nhỏ.
Phó Thất tỉnh queo: "Không sao đâu."
Tầm này Tần Trăn chỉ hận không thể dán chặt lên người anh, chứ chia ra hai phòng khác nào đẩy cô vào chỗ chết.
Phạm Hư nghe vậy thì mắt sáng rỡ, ghé sát tai thì thầm: "Nối lại tình xưa rồi hả anh?"
Từ lúc chạm mặt hai người ở cổng căn cứ, thấy cặp đôi kè kè như hình với bóng, tay trong tay mọi lúc mọi nơi, cậu ta đã nghi nghi rồi, chắc kèo là gương vỡ lại lành!
Phó Thất gật gù, đáp đầy ẩn ý: "Cũng nhờ công hai cậu cả đấy."
Thằng đệ tin sái cổ, hớn hở đáp lời: "Anh khách sáo quá!"
Viện cớ "trong người không được khỏe", vừa tới nơi Tần Trăn đã chui tọt vào phòng "nghỉ ngơi".
Căn phòng đã được hai anh em dọn dẹp tươm tất từ trước. Trên sàn vẫn còn vệt mờ của những món đồ từng chất đống ở đây, hẳn là họ biết cô mắc bệnh sạch sẽ nên đã cố tình dọn sạch sẽ, trống trơn.
Căn phòng vách gỗ tuy tuềnh toàng nhưng lại rất gọn gàng, ngăn nắp. Giữa cái thời buổi thiếu thốn này, có được chỗ ngả lưng thế này đã là xa xỉ lắm rồi.
Phó Thất trêu chọc: "Thằng đệ của cô một lòng muốn đền ơn đáp nghĩa, chu đáo thế này, cô có thấy cảm động không?"
Cảm động thì có, nhưng "dám động" thì không. Tần Trăn kêu mệt, rồi hối Phó Thất lục soát xem trong phòng có giấu bùa chú hay kiếm gỗ đào nào không.
Cái phòng bé tẹo, đến món nội thất ra hồn cũng không có, liếc mắt cái là nhìn thấu mọi ngóc ngách, lấy đâu ra chỗ mà giấu đồ.
"Sao... sao tôi thấy... cả người bủn rủn... không còn miếng sức lực nào vậy? Hình như... pháp lực của tôi... đang bị... hút đi mất." Cô nàng cương thi trùm chăn kín mít nằm thu lu trên giường, sợ ông đạo sĩ phòng bên nghe thấy nên giọng cứ run rẩy, lí nhí như muỗi kêu.
Phó Thất đang ngồi xếp đồ đạc kế bên, điềm nhiên chỉnh lại: "Bé Cưng à, cô làm gì có pháp lực."
Cương thi khựng lại một nhịp, vội vàng bẻ lái: "Sức mạnh... Sức mạnh của tôi... đang hao hụt."
Đến cái từ "sức mạnh" cũng xài, chắc hồi trước bị nhiễm ba cái phim siêu anh hùng thiểu năng rồi.
Nhưng Phó Thất biết làm sao bây giờ?
Anh hất cằm: "Thế đánh tôi một đấm xem nào."
Cương thi yếu ớt vung nắm đấm, giáng một đòn như gãi ngứa lên người anh.
Phó Thất: "..."
Cú đấm dịu dàng đến mức anh muốn giả vờ ngã lăn quay ra cho cô vừa lòng cũng không làm nổi.
"Quả nhiên... tôi yếu đi rồi... Sức mạnh của tôi... đang cạn kiệt... Ý thức của tôi... đang tan biến... Cơ thể tôi... đang dần... tan chảy..."
"Cô xài câu có cấu trúc song song đỉnh đấy." Phó Thất phụ họa: "Cố gắng phát huy, xài nhiều quen miệng là hết nói lắp ngay."
"..." Ánh mắt cương thi lóe lên tia sát khí, cô gồng mình nện một cú chí mạng vào người anh.
Phó Thất hít hà một hơi, vừa xoa xoa bắp tay vừa chép miệng: "Rồi, kiểm tra xong. Xác nhận Bé Cưng sức mạnh vẫn trâu bò như xưa."
Chính miệng cậu em Phạm Hư đã thừa nhận mấy món đồ nghề đó chỉ là đồ trang trí, tác dụng chính là mị dân mua vui, bản thân Tần Trăn cũng đã an toàn lọt qua cửa trạm kiểm soát. Chắc chắn cô tự ý thức được những phản ứng bất thường của mình chỉ là do chứng sợ hãi đạo sĩ bẩm sinh gây ra, toàn là đòn tâm lý tự kỷ ám thị.
Đáng tiếc là sự tỉnh táo đó chưa đủ đô. Nó cứ chập chờn lúc có lúc không, hành hạ cô nàng cương thi lên bờ xuống ruộng.
Tần Trăn dáo dác ngó quanh, rồi lại rúc sâu vào trong chăn. Cô ho khùng khục mấy tiếng yếu ớt, ra chiều thảm thương vô cùng: "Không ổn rồi... Hương Hương à... Tôi... tôi vẫn không sao... thích nghi nổi."
Nhìn bộ dạng lật mặt nhanh như lật bánh tráng của cô, Phó Thất suýt nữa thì phì cười. Chẳng cần biết có vượt qua được hay không, anh thừa biết dù chưa bao giờ xem phim cương thi thì cũng chả có con cương thi nào bị thương mà lại ho sù sụ thế kia. Cô nàng này học lỏm thập cẩm thật.
Anh cúi người ghé sát Tần Trăn, đưa tay sờ lên trán cô, kiên nhẫn dỗ dành: "Thế giờ cô muốn sao?"
Tần Trăn nằm ngửa, đăm chiêu suy nghĩ một chốc rồi thỏ thẻ: "Anh... có thể tìm cho tôi... một cỗ quan tài... được không? Nằm trong quan tài... tôi mới thấy... an tâm."
Phó Thất gật đầu: "Chờ tôi chút."
Phó Thất bước ra ngoài, nhưng tất nhiên không phải đi tìm quan tài.
Thời buổi này người chết còn bật dậy chạy lon ton cắn người, ai rảnh đâu mà xài quan tài? Anh mà đi hỏi mua thứ đó, người ta không tống cổ anh đi vì tưởng anh bị tâm thần thì cũng gọi bác sĩ thú y tới bế đi.
Đã biết tỏng nguồn cơn những triệu chứng của cương thi đều xuất phát từ tâm lý sợ hãi, thì cách giải quyết cực kỳ đơn giản: đánh lạc hướng sự chú ý.
Phó Thất gõ cửa phòng bên cạnh. Vừa nghe anh đề cập muốn xem phim, Phạm Hư lập tức mang sang một chiếc điện thoại chép sẵn cả kho phim và một cái máy chiếu chạy bằng pin dự phòng.
Đồ nghề vừa mang vào phòng, hai mắt cương thi lập tức sáng rực như đèn pha ô tô.
Đúng là muốn đập tan mê tín dị đoan thì chỉ có cách dùng công nghệ hiện đại.
Phó Thất hì hục canh chỉnh máy chiếu, sau đó khéo léo vuốt lại cái chăn đang trùm trên người Tần Trăn thành hình dáng một chiếc quan tài. Xong xuôi, anh dịu dàng hỏi: "Sao, giờ đã thấy an tâm chưa?"
Cương thi cuộn tròn trong "quan tài", miễn cưỡng gật gật đầu, rồi lập tức dán mắt vào màn hình chiếu, say sưa thưởng thức.
Căn cứ tuy đông đúc lộn xộn, nhưng hễ màn đêm buông xuống là tĩnh lặng lạ thường, chỉ có tiếng gió lùa làm mấy cái biển hiệu ngoài hiên đập vào nhau lạch cạch.
Trong cái không gian u tịch ấy, nằm ườn trong phòng nhỏ cày phim quả thực mang lại cảm giác thư thái, yên bình đến khó tả. Chút tiếc nuối duy nhất là khâu chọn phim bị lỗi kịch bản.
Tần Trăn nằng nặc đòi xem phim cương thi cổ trang, nhưng tìm mỏi mắt cũng không có. Cô đành lùi một bước, đòi xem phim đạo sĩ bắt ma, cái này cũng không có nốt, mà có đi nữa thì Phó Thất cũng chả dại gì mà mở cho cô xem.
Lựa tới lựa lui, cuối cùng anh đành bật một bộ phim đề tài đạo mộ, ít nhiều cũng có chút dính dáng tới cô.
Mấy đoạn đầu phiêu lưu mạo hiểm, khám phá hầm mộ dơi bọ, ảo giác các kiểu, Tần Trăn xem say sưa không chớp mắt. Tới khúc nữ cương thi nhan sắc tuyệt trần xuất hiện, cô gật gù đắc ý, ưng cái bụng vô cùng, thậm chí còn hưng phấn bật dậy khỏi "quan tài" ngồi xem cho rõ. Ngặt nỗi, khi con boss Đại Bánh Chưng gớm ghiếc thò mặt ra, sắc mặt cô lập tức biến dạng.
Ban đầu là sốc, sau đó là ghê tởm tột độ, hai bàn tay nắm chặt lại thành nắm đấm. Đợi qua mấy phân cảnh rượt đuổi giật gân, cô quay ngoắt người, nhào thẳng vào người Phó Thất.
"Dám sỉ nhục... bôi nhọ... loài cương thi... tao... tao liều mạng với... loài người tụi bây!"
Phó Thất: "?"
Anh vội tóm lấy Tần Trăn, vắt óc nhớ lại tình tiết phim, mặt mày sa sầm: "Tôi tạt máu chó mực vào đầu cô, hay nhét móng vuốt lừa đen vào họng cô hả?"
Chưa làm chuyện nào sất.
Nhưng quan tâm chi, đập trước tính sau!
Phó Thất lãnh đòn oan ức, thở dài thườn thượt: "Tôi giận thật rồi đấy nhé, Bé Cưng. Tôi cảnh cáo cô, cứ cái đà này là tôi cáu thật đấy."
Cương thi không dám đụng tới loài người vì sợ bị đạo sĩ hỏi thăm, cũng chả dám đụng tới xác sống vì bọn nó vốn dĩ là người chết, sợ đạo sĩ tìm lý do tính sổ sau.
Trừ Phó Thất ra.
Từ khi biết mấy thứ công nghệ cao anh ta hứa hẹn dưới hầm mộ chỉ là bánh vẽ, Tần Trăn đã gạch tên anh ta khỏi danh sách "con người" rồi. Không vừa ý là thượng cẳng chân hạ cẳng tay, đánh riết rồi Phó Thất cũng quen.
Chỉ là con cương thi nhỏ này lật mặt nhanh như bánh tráng. Mới phút trước còn thều thào gọi "Hương Hương" diễn nét thảm thương, phút sau đã sung mãn như rồng như hổ, chẳng thèm để ý đến ông đạo sĩ phòng bên, cứ thế nhe nanh múa vuốt với anh. Công nhận là ngứa đòn thật.
"Tôi cưng chiều cô, chiều chuộng cô đủ đường, thế mà cô ăn cháo đá bát đúng không? Giỏi, giỏi lắm! Sáng mai tôi sang bái sư thằng đệ cô học vẽ bùa luôn cho cô xem..."
Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo tới.
Tiếng gõ cửa "cốc cốc" vang lên, theo sau là giọng nói rụt rè của Phạm Hư: "Chị Dạ, anh Phó, hai người đang cãi nhau hả?"
Con cương thi đang hăng máu báo thù lập tức biến sắc, nhanh như chớp ngã vật ra giường, hóa thân thành một thiếu nữ yểu điệu, yếu ớt.
Phó Thất vẫn đang giữ chặt tay cô: "?"
Lại giở bài này à?
Anh không thèm lên tiếng, buông tay Tần Trăn ra rồi cũng nằm phịch xuống giường giả vờ ngủ. Căn phòng bỗng chốc im phăng phắc, chỉ còn văng vẳng đoạn nhạc kết thúc của bộ phim.
Sự chuyển đổi đột ngột từ ồn ào sang tĩnh mịch khiến thằng đệ đứng ngoài cửa sinh nghi. Cậu ta tiếp tục gõ cửa, giọng điệu càng lúc càng sốt ruột, cảm giác như sắp đạp tung cửa xông vào đến nơi.
"Hương Hương..." Tần Trăn thì thào gọi.
"Hương Hương bị thương rồi." Phó Thất nhắm nghiền mắt, nằm gác đầu lên thành giường, chất giọng còn suy nhược hơn cả cô: "Hương Hương mới bị đánh trọng thương, giờ hôn mê bất tỉnh rồi. Mắt không thấy, tai không nghe, tay chân bại liệt. Cục cưng tự mình gánh vác sóng gió đi nha."
Nhật ký Cương thi - Chương Bé Cưng (19)
Ngày... tháng... năm... Bên ngoài mộ
Thời tiết: Nắng đẹp
Nay coi phim, diễn biến tâm trạng như sau: Trước khi coi: [Chống cằm hóng hớt] Đang coi: [Cười hô hố] [Mắt sáng rực] [Xấu hổ] [Chấm hỏi] [Rén] [Sôi máu] Coi xong: [Tủi thân]