Quy Tắc Của Diễm Phi

Chương 7

Phượng ấn vừa rời tay, ta liền “bệnh”.

Đối ngoại xưng là kinh hãi quá độ, t.h.a.i khí bất ổn, cần tuyệt đối tĩnh dưỡng. Ta bế cung không ra, tạ tuyệt tất cả mọi lời thăm hỏi, đến cả thỉnh an thần hôn định tỉnh bên chỗ Thái hậu cũng đều cáo giả.

 Phía Từ Ninh cung, Tô ma ma đích thân tới thăm một chuyến, mang theo số lượng lớn ban thưởng, lời nói giữa các câu chữ đều thấu ra sự an ủi và một tia áy náy. Ta chỉ nói không sao, xin để Thái hậu an tâm.

Sở Thiệu Khiêm cũng tới hai lần, đều bị ta lấy lý do “uống canh an thần đã đi ngủ” chặn trở về. Lần thứ ba, y có chút không vui, trực tiếp tiến vào. Thấy sắc mặt ta thương bạch tựa bên sập mềm, dưới mắt quả thực có quầng thâm, chung quy y cũng không nói gì thêm, chỉ ngồi một lát, thưởng chút đồ vật rồi đi.

Ta biết, y chẳng phải chân chính quan tâm ta, chỉ vì khối thịt trong bụng ta hiện tại là hoàng t.ử duy nhất của y, y buộc phải biểu hiện ra sự trọng thị mà thôi.

Cũng tốt. Ta liền an tâm “dưỡng bệnh”, âm thầm điều lý thân thể, thu thập tin tức, lặng lặng chờ đợi. Chờ đợi người tỷ tỷ “thiên chân m.ô.n.g lung” kia của ta, sẽ đem cái hậu cung này quản thành cái bộ dạng gì.

Vài ngày đầu, sóng yên biển lặng. Giang Hạ Ngữ dường như bị bát canh kia và sự “giao quyền” của ta dọa sợ, cách ngoại an phận, cung vụ phần lớn đều giao cho các quản sự ma ma bên dưới và Nội vụ phủ theo lệ cũ xử lý.

Nhưng rất nhanh, phiền toái liền tới.

Trước tiên là việc phát phóng phân lệ của các cung xảy ra sai sót. Phía Quý phi và Thục phi vốn luôn nồng hậu, tháng này vậy mà lại thiếu mất phấn son và gấm vóc thời tân, ngược lại mấy vị phi tần cấp thấp không đắc sủng lại mặc nhiên có thêm mấy xấp cung trù. 

Việc này làm cho Quý phi, Thục phi bất mãn, phi tần cấp thấp thì hoàng khủng bất an, hậu cung nhất thời nghị luận xôn xao.

Giang Hạ Ngữ bị náo tới mức đau đầu, ở trước mặt Sở Thiệu Khiêm khóc lóc, nói bản thân không hiểu những thứ này, định là người bên dưới làm sai. 

Sở Thiệu Khiêm chỉ đành an ủi, rồi trách lệnh Nội vụ phủ tính toán kiểm tra lại, lăn lộn hào mấy ngày mới bình yên được.

Tiếp theo là dụng độ trong cung. Giang Hạ Ngữ “thể tuất” cung nhân vất vả, lại cảm thấy một số bài trí trong cung “quá mức xa hoa”, đại thủ nhất huy, muốn cắt giảm dụng độ, lệ hành tiết kiệm.

 Ý tưởng thì tốt, có điều khi chấp hành lên lại thành một mớ hỗn độn. Ả không phân đen trắng phải trái, đem dụng độ các cung nhất luật cắt giảm ba phần, đến cả phân lệ trong cung Thái hậu và mấy vị phi tần cao vị cũng không thể may mắn thoát khỏi.

 Việc thu mua thực tài của Ngự thiện phòng cũng bị đại bức súc giảm, dẫn đến chất lượng yến tiệc của các phi tần giảm sút thấy rõ.

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

Phía Thái hậu còn chưa nói lời nào, mấy vị phi tần xuất thân thế gia, cái miệng kén ăn kia trước tiên đã không chịu nổi rồi. Họ liên thanh đến trước mặt Sở Thiệu Khiêm “tố khổ”, lời trong lời ngoài ám thị Hoàng hậu hà khắc lục cung, làm mất thể diện Trung cung. 

Sở Thiệu Khiêm bị phiền đến mức không chịu nổi, đem Giang Hạ Ngữ gọi đi huấn cho một trận, mắng ả “bất thông thứ vụ, hồ loạn thi vi”.

Giang Hạ Ngữ uất ức đến mức nước mắt lã chã, nói bản thân là hảo tâm làm hỏng việc, Sở Thiệu Khiêm lại phải kiên nhẫn dỗ dành ả, cuối cùng hạ lệnh nhất thiết khôi phục cựu chế. Nhưng danh tiếng Hoàng hậu “vô năng” đã lặng lẽ truyền ra.

Cái rắc rối lớn nhất xuất hiện trong cung yến Trung thu không lâu sau đó.

Đây vốn là lần đầu tiên Hoàng hậu thao biện yến hội đại hình sau khi tiếp quản cung vụ, là cơ hội tốt để chương hiển năng lực, thiết lập uy tín. Giang Hạ Ngữ xem ra cũng rất “trọng thị”, việc gì cũng thân lực thân vi, nhưng vì hào vô kinh nghiệm, lại nghe tin lời sàm ngôn của mấy tên thái giám nịnh hót, nên đã đại náo ra một trò cười cho thiên hạ.

Thực đơn yến tiệc bài trí theo kiểu hoa mỹ nhưng không thực tế, đa số là mấy món điểm tâm quả t.ử nhìn thì đẹp mắt nhưng ăn chẳng ra làm sao, món chính đàng hoàng thì thưa thớt chẳng có mấy. 

Tửu thủy lại càng ly phổ hơn, không biết tên thái giám nào tiến ngôn nói bồ đào mỹ t.ửu do Tây Vực tiến cống hiếm có, ả liền hạ lệnh cung yến chỉ cung cấp loại rượu này. 

Kết quả loại rượu kia hậu kình cực đại, không ít tông thất nữ quyến và văn quan phu nhân t.ửu lượng cạn vừa hạ vài chén liền mất đi nghi thái, trên yến tịch một mảnh hỗn loạn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Càng tồi tệ hơn chính là việc an bài tiết mục. Tỷ ấy không biết từ đâu tìm tới một gánh tạp kỹ được xưng tụng là “Kinh trung nhất tuyệt”.

 Biểu diễn phun lửa nuốt kiếm thì cũng thôi đi, đằng này lại còn có linh nhân đóng vai hôn quân cùng yêu phi triều trước, ở ngay trước ngự tiền hi hi ha ha, oán giận mắng mỏ, ảnh xạ thời chính.

Mặc dù kịch bản ẩn ý, nhưng không ít lão thần và tông thân có mặt tại tọa vẫn thay đổi sắc mặt. Sở Thiệu Khiêm tại trường liền đen mặt lại, cưỡng chế nhẫn nhịn lắm mới không phát tác.

Yến tiệc quá bán, lại xảy ra phong ba “thích khách”.

 Một thị vệ truy bắt tiểu thái giám trộm cắp, ngộ trùng vào Ngự hoa viên, gây nên tiếng kinh khiêu của nữ quyến. Tuy rằng rất nhanh đã bị chế trụ tra minh là hiểu lầm, nhưng đã đủ để quét sạch hứng thú.

Một trận cung yến vốn nên tân chủ tẫn hoan, chương hiển thiên gia khí độ, cuối cùng thảo thảo thu trường, thành trò cười trong vòng quý thích ở Kinh thành.

Sở Thiệu Khiêm nhan diện tẫn thất, quay về hậu cung đại phát lôi đình, đem Giang Hạ Ngữ hằn học trách phạt một trận, mắng ả “thuần độn như trư, bất kham đại dụng”.

Giang Hạ Ngữ khóc đến mức ngất lịm đi. Sở Thiệu Khiêm vừa tức vừa tâm thống, cuối cùng phạt ả nửa năm bổng lộc, mệnh ả ở trong cung “hảo hảo học tập cung quy lễ nghi”. 

Cung vụ tạm thời lại giao hồi cho mấy vị tổng quản lão thành của Nội vụ phủ hiệp đồng đại lý.

Qua sự việc lần này, cái danh đầu mỹ nhân ngu ngốc của Giang Hạ Ngữ xem như triệt để ngồi vững rồi. Các phi tần hậu cung minh diện thượng không dám nói cái gì, tư hạ lý nhắc tới Hoàng hậu đa số là mỉa mai và khinh bỉ. 

Liên đới theo cả Sở Thiệu Khiêm, cũng bởi vì sự quá độ thiên vị và dung túng vô để tuyến đối với Hoàng hậu, bị một số lão thần tư hạ nghị luận là bị sắc đẹp u mê, mất hết lý trí.

Những tín tức này, thông qua Họa Trúc và một số nhãn tuyến không khởi nhãn khác mà ta sớm năm chôn xuống, đoạn đoạn tục tục truyền hồi Trường Lạc cung của ta.

 Ta nghe xong chỉ là cười nhạt một tiếng tiếp tục vuốt ve tiểu phúc hơi hơi long khởi, nơi đó, hài nhi của ta đang an ổn trưởng thành.

“Nương nương, người nói xem, Hoàng hậu nương nương náo xuất nhiều tiếu thoại như vậy, Bệ hạ làm sao còn...” Họa Trúc có điểm bất giải, cũng có điểm phẫn nộ.

“Bởi vì ả là Giang Hạ Ngữ.” 

Ta ngắt lời nàng, ngữ khí mạc nhiên, “Là đóa ‘giải ngữ hoa’ trong lòng Bệ hạ cần tinh tâm yêu thương che chở, không nhiễm trần ai. Ả càng chuẩn, càng vụng, càng dễ dàng xuất thác, thì lại càng hiển đắc ‘đơn thuần’, càng cần sự bảo hộ của Bệ hạ. 

Bệ hạ ở trên người ả có thể tìm được cái cảm giác thỏa mãn khi được dựa dẫm, được toàn nhiên tín nhiệm. Huống hồ, ả còn có một tấm gương mặt đủ để mê hoặc lòng người, và một bộ dạng đủ để khiến người ta sinh lòng chở che  .”

“Nhưng lần này cung yến, Bệ hạ rõ ràng rất tức giận...”

“Tức giận là vì tổn hại nhan diện của y. Nhưngthể diện đã mất vẫn có thể cứu vãn. Mà cái phần dựa dẫm và ngưỡng mộ ‘thuần túy’ này của Hoàng hậu lại là thứ y hiện tại ở nơi khác tìm không thấy.

 Các vị Quý phi, Thục phi phía sau là thế gia, cùng y có lợi ích khuất mắc. Các phi tần khác kính úy nhiều hơn ái mộ. Duy có Hoàng hậu, xem ra nhất vô sở hữu, chỉ có y. Việc này khiến y cảm thấy an toàn, cũng cảm thấy... bản thân rất trọng yếu.”

Họa Trúc tựa hiểu tựa không.

“Đợi đi.”