Trước đây, những cao thủ đỉnh cao nhất của thần điện như Kim Viêm, Đường Lộc, hay cả Ngô Lệ đều đã từng thử, muốn bước lên vị trí đó, nhưng nhiều năm trôi qua, tên của họ vẫn còn cách vị trí ấy rất xa. Không một ai có thể khiến tên mình xuất hiện trên đỉnh cao nhất của bia đá thần tôn.
Về sau, thậm chí tất cả mọi người đều cho rằng đại thần tôn chỉ là một truyền thuyết mà thôi!
Nhưng chuyện xảy ra ngày hôm nay đã thay đổi nhận thức của tất cả mọi người.
Đó không phải là truyền thuyết, mà là sự tồn tại chân thực!
Trên bia đá thần tôn, từng thần tức hoàng kim ba đến, tất cả đều gia trì lên người tôi!
Tôi đứng giữa không trung, rồi ngồi xếp bằng xuống.
Trong cơ thể vận chuyển Thái Cực Đồ để hấp thụ những luồng thần tức màu vàng mà tôi nhận được sau khi trở thành đại thần tôn.
Lượng thần tức này cực kỳ nhiều.
Thậm chí còn nhiều hơn cả lượng thần tức tỏa ra khi tôi trảm sát Ngô Lệ, một trong ba đại thần tôn trước đó!
Việc luyện hóa này e rằng vẫn cần một chút thời gian!
Tôi nhắm mắt bắt ấn.
Lúc này đây, không chỉ riêng các thần tôn, mà bao gồm cả các thiên thần, địa thần, nhân thần cùng tất cả thần nhân có mặt, toàn bộ đều quỳ xuống.
Mỗi một người trong cả Thần Đô này đều đã quỳ rạp xuống đất!
Trường khí uy áp của đại thần tôn chỉ trong một nhịp thở đã có thể trấn áp toàn bộ Thần Đô.
Trong lúc luyện hóa hấp thụ những thần tức này, tôi rơi vào trạng thái tâm thức không rõ. Trạng thái này không biết đã kéo dài bao lâu, đến khi tôi mở mắt ra thì thấy mọi người vẫn còn đang quỳ ở đây!
Họ thực tâm quy phục, nhưng uy áp mạnh mẽ của tôi cũng khiến họ không thể đứng dậy nổi.
Nhận ra điều này, tôi liền thu toàn bộ khí tức trên người lại!
Nhờ vậy, uy áp trên người mọi người mới dần dần tan biến.
Còn hai thần tôn muốn giết tôi lúc trước, giờ này đang quỳ trên mặt đất, run rẩy cầm cập.
Tôi không thèm để ý đến họ, cũng nên để họ cảm nhận chút sợ hãi.
Những luồng khí tức màu vàng từ bia đá thần tôn bay vào trong cơ thể, tôi có thể cảm nhận rõ ràng sức mạnh thần tức đó quá mức cuồn cuộn, đã vượt xa năm mươi vạn thần tức tôi tích lũy trước đó!
Nếu lấy lượng thần tức tích lũy trước đây làm chuẩn để tính toán thì thần tức trong người tôi hiện tại vào khoảng gần hai triệu.
Bởi vì tôi có thể cảm nhận được lượng thần tức phát ra từ bia đá thần tôn xấp xỉ gấp ba lần lượng thần tức vốn có trong cơ thể.
Tôi cũng cảm nhận được những thần tức này thực chất chính là thứ mà thần tôn sáng lập thần điện đã để lại khi ngài ấy lâm chung!
Các thần tôn của thần điện, ngay cả những người xếp hạng đầu như Kim Viêm, cũng chỉ có khoảng ba mươi vạn thần tức.
Vậy mà thần tôn sáng lập năm xưa lại có tới một trăm năm mươi vạn thần tức!
Khoảng cách này quả thực nằm ngoài sức tưởng tượng của người thường. Có lẽ chính vì nguyên nhân này mà tên của các thần tôn khác hoàn toàn không cách nào chạm tới đỉnh cao nhất của bia đá thần tôn.
Trước đây họ đều tưởng rằng bất kể là tên của ai cũng không thể đạt tới đỉnh cao nhất. Họ đã cố gắng nâng cao thực lực, cố gắng tiếp cận, nhưng cuối cùng vẫn không thể nào làm được.
Không phải phương pháp không đúng, mà là vì họ vẫn chưa đủ mạnh!
Kim Viêm nhìn tôi, kích động nói: "Đại thần tôn, cậu... Ngài thực sự đã làm được rồi!"
Tôi "ừm" một tiếng, ra hiệu cho Kim Viêm đứng dậy, sau đó dùng pháp truyền âm, lan tỏa khắp Thần Đô: "Tất cả mọi người trong Thần Đô đứng dậy cả đi!"
Mọi người đều đứng dậy, nhưng hai thần tôn Vu Trác và Chu Đào thì nhất quyết không dám đứng lên. Lúc này đây, ruột gan hai kẻ đó chắc đã hối hận đến xanh mét rồi.
Họ nằm mơ cũng không ngờ tới việc tôi lại có thể trở thành Đại thần tôn trong truyền thuyết của thần điện với tốc độ nhanh đến thế.
Mà vừa rồi họ còn đang định giết tôi!
Ánh mắt Vu Trác dao động, quỳ dưới đất thấp giọng nói: "Đại thần tôn, ta... Vu Trác ta có mắt không tròng, vừa rồi không nên nảy sinh sát tâm với ngài..."
Tôi ngắt lời Vu Trác, hỏi: "Nếu tôi không trở thành đại thần tôn, thực lực cũng không bằng ông và Chu Đào, thì hiện tại có phải tôi đã chết trong tay hai người rồi không?"
Vu Trác không dám lên tiếng.
Chu Đào bên cạnh lập tức nói: "Không phải! Thực lực của đại thần tôn mạnh như thế, hai kẻ phế vật này sao có thể là đối thủ của ngài được? Tuy nhiên, có một việc hy vọng đại thần tôn có thể cân nhắc. Dương Sát màu đen phong ấn dưới thần điện đang ngày càng hoạt động mạnh. Để phong ấn thứ đó cần tất cả các thần tôn cùng ra tay. Ngô Lệ đã chết rồi, ngài... Ngài không thể giết bọn ta, nếu không, thần điện và Thần Đô đều có thể vì thế mà bị hủy diệt!"
Vu Trác nghe Chu Đào nói vậy, dường như cũng tìm thấy một con đường sống. Gã lập tức phụ họa: "Phải đó, đại thần tôn, ta và Chu Đào dù sao cũng là thần tôn, thực lực tuy không bằng ngài, nhưng vì an nguy của thần điện và Thần Đô, tốt nhất ngài nên giữ bọn ta lại! Nếu đại thần tôn có thể bỏ qua chuyện cũ, ta và Chu Đào nhất định sẽ..."
Câu nói này còn chưa dứt, từ đầu ngón tay tôi đã b*n r* một luồng khí tức, xuyên thủng lồng ngực Vu Trác.
Vu Trác sững sờ.
Nhìn vết thương trên ngực, gã hoảng loạn cuống cuồng lấy tay bịt vết thương lại.
Trong tình cảnh này mà còn muốn dùng chuyện đó để uy h**p tôi, Vu Trác và Chu Đào đúng là tự tìm đường chết.
Luồng khí tức kia mang theo một đoàn hỏa sát, tức khắc bùng nổ từ trong cơ thể Vu Trác, nhanh chóng nuốt chửng lấy gã. Một thần tôn của thần điện cứ như vậy đã bị thiêu thành tro bụi, tan biến theo gió!
Lúc này, Chu Đào ở bên cạnh biết sợ rồi, gã điên cuồng dập đầu cầu xin tha mạng, nhưng đã quá muộn.
Khi họ dám thử uy h**p tôi để tìm đường sống thì số phận đã định sẵn là phải chết.
Tôi chẳng thèm nhìn gã lấy một lần, một ngón tay lướt đi một luồng hỏa sát, nuốt chửng luôn cả Chu Đào!
Chưa đầy một khắc đồng hồ, hai vị thần tôn đã hóa thành tro bụi.
Tôi nhìn sang những thần tôn khác, đặc biệt là Đường Lộc, người trước đó giúp kẻ ác làm càn, cùng những thần tôn đứng sau lão.
Họ lập tức cảm thấy như rơi vào hầm băng.
Đường Lộc lập tức xuống: "Đại thần tôn, trước đó là ta đã sai, xin đại thần tôn cứ việc trách phạt!"
Mấy kẻ phía sau cũng đồng loạt quỳ theo.
Tôi tạm thời không để ý đến Đường Lộc, mà quay đầu nhìn Kim Tùng!
Kim Tùng lập tức chắp tay hành lễ: "Đại thần tôn!"
"Lại đây!"
Tôi vừa dứt lời, Kim Tùng đã tới trước mặt tôi. Lúc này đối mặt với tôi, ông ta có vẻ hơi căng thẳng. Tôi điều động Thái Cực Đồ, rút hết thần tức tỏa ra khi Vu Trác bị tro bụi bay đi, truyền hết vào cơ thể ông ta.
Nhờ thủ đoạn của tôi, Kim Tùng tương đương với việc trực tiếp thăng tiến tu vi, thần tức trong người đạt thẳng đến cấp độ thần tôn.
"Kim Tùng, giờ ông cũng là thần tôn rồi!"
Tôi vừa nói hết câu, trên bia đá thần tôn lập tức xuất hiện tên của Kim Tùng.
Sau đó, tôi nhìn sang Kim Viêm hỏi: "Kim thần tôn, bạn của tôi Hồ Tử Y đâu rồi?"
Kim thần tôn chắp tay đáp: "Đại thần tôn yên tâm, bạn của ngài mọi chuyện đều ổn!"
"Bây giờ tôi muốn gặp cô ấy!"
Kim thần tôn trả lời: "Đại thần tôn đợi một lát!"
Sau đó, đích thân ông hành động. Chỉ chưa đầy hai phút, Kim thần tôn đã đưa Hồ Tử Y đến.
Đường Lộc đã bắt đầu run rẩy, bởi vì dù sao trước đó lão cũng đã từng ra tay với Hồ Tử Y.