"Thiên thần Kim Tùng yên tâm, lần này tôi có thể cho ông lĩnh giáo một chiêu tên là Chưởng Tâm Quỷ Lôi!"
Tôi nói thật lòng suy nghĩ của mình.
Kim Tùng trông có vẻ vô cùng phấn khích, ông ta gật đầu, siết chặt nắm đấm, khí tức màu vàng sôi trào toàn thân, trực tiếp nhấn chìm cả lôi đài.
Không hổ là thiên thần hạng mười, thực lực này so với hạng hai mươi đúng là một trời một vực!
Bên ngoài, mọi người thấy Kim Tùng đã lên sàn thì đều bất ngờ.
"Không thể nào, Dương Sơ Cửu vừa mới đánh bại Triệu Thuận xếp hạng hai mươi xong, sao Kim Tùng hạng mười đã lên đài rồi? Ông ta lên sớm quá, giữa Kim Tùng và Triệu Thuận còn tận chín cao thủ nữa mà!"
"Đúng vậy, thiên thần Kim Tùng sao lại thiếu kiên nhẫn như thế nhỉ?"
"..."
"Mấy người không biết sao, Dương Sơ Cửu chính là người mà Kim thần tôn đã chọn trúng. Với thiên phú của cậu ta, e là Kim thần tôn muốn bồi dưỡng cậu ta thành người đứng đầu dưới trướng mình đấy! Lúc này Kim Tùng lên đài trước, có lẽ cũng là để trợ lực, giúp Dương Sơ Cửu sớm tiến vào top mười thiên thần!"
Lúc này, thần tôn đứng đối diện với Kim Viêm là Ngô Lệ lên tiếng chất vấn: "Kim Viêm, ông có ý gì? Để Kim Tùng dưới trướng lên khiêu chiến Dương Sơ Cửu sớm như vậy, ông nôn nóng muốn đưa thằng nhóc đó lên top mười thiên thần đến thế sao?"
Sắc mặt Kim Viêm vẫn rất thản nhiên, ông nói: "Hai người hiểu lầm rồi, bản tôn chưa từng hạ bất kỳ mệnh lệnh nào cho Kim Tùng cả, là tự ông ta muốn đi khiêu chiến!"
Ngô Lệ cười lạnh: "Thế à? Ai mà không biết Kim Tùng là thiên thần dưới trướng ông, ông ta không có mệnh lệnh, không có nhiệm vụ gì mà lại đi khiêu chiến Dương Sơ Cửu? Lời này nói ra ai mà tin được chứ?"
Quay sang nhìn thần tôn khác là Đường Lộc, Ngô Lệ hỏi: "Thần tôn Đường Lộc, ông có tin không?"
Đường Lộc không nói gì, chỉ là sắc mặt vẫn luôn tệ.
Ngô Lệ ngoảnh lại, nhìn chằm chằm vào hai thần tôn dưới trướng bên cạnh hỏi: "Mấy người tin không?"
Họ đương nhiên gật đầu: "Tất nhiên là không tin! Lời như vậy thì ai mà tin cho nổi!"
Trong lúc nói chuyện, gương ảo cảnh trước mắt họ bỗng nhiên bắt đầu thay đổi!
Sau khi Kim Tùng giải phóng toàn bộ thần tức, thủ quyết trên tay biến hóa, từng luồng khí tức ngưng tụ quanh thân ông ta thành một cái cây khổng lồ vô cùng, đó là một cây tùng lớn, trên đó ánh vàng tỏa sáng rực rỡ!
Ngô Lệ sững người, giờ ông ta cũng bắt đầu nghi ngờ chính những lời mình vừa nói.
Nếu Kim Tùng lên đài chỉ là để nâng tôi lên vị trí thứ mười, vậy thì tại sao ông ta lại giải phóng sức mạnh pháp tắc thuộc Mộc, hơn nữa còn ngưng tụ ra pháp tướng Kim Tùng?
Nước đi này rõ ràng muốn tung chiêu cuối ngay từ đòn đầu tiên!
Nếu Kim Viêm hạ lệnh để Kim Tùng thua tôi, Kim Tùng hoàn toàn có thể dùng đại vài chiêu thức, giả vờ đánh một chút rồi nhận thua là xong, đánh nghiêm túc thế này dường như căn bản không cần thiết?
Ngô Lệ không nhịn được mà hỏi: "Kim Viêm, rốt cuộc ông muốn làm cái gì?"
Kim Viêm đáp: "Ta đã nói rồi, Kim Tùng muốn đánh không phải ý của tôi, ông ta chẳng qua chỉ muốn tự mình khiêu chiến Dương Sơ Cửu mà thôi! Còn việc vì sao vừa vào đã dùng chiêu mạnh nhất, chẳng qua là vì ông ta cảm thấy nếu không dùng chiêu này thì không có lấy nửa phần thắng!"
Ngô Lệ trầm giọng: "Cái gì? Kim Tùng không dùng chiêu mạnh nhất thì không có nửa phần thắng? Kim Viêm, ông đánh giá quá cao thằng nhóc Dương Sơ Cửu kia quá rồi! Thậm chí không tiếc dùng quân cờ quan trọng nhất của mình để làm đá lót đường cho cậu ta. Kim Tùng họ Kim, cậu ta là người nhà họ Kim các ông, còn cái tên Dương Sơ Cửu kia họ Dương, ông thực sự thấy đứa trẻ này có thể giữ lại sao?"
Kim Viêm chỉ nói: "Kết quả thế nào, đánh mới biết được. Đính chính một chút, Kim Tùng đúng là người nhà họ Kim ta, nhưng Kim Tùng dựa vào thực lực của mình để trở thành thiên thần. Kim Tùng là người nhà họ Kim, nhưng không phải là quân cờ!"
Ngô Lệ cười: "Thế thì có gì khác nhau?"
Kim Viêm không buồn để ý đến Ngô Lệ nữa mà nghiêm túc quan sát trận chiến giữa tôi và Kim Tùng.
Lúc này, Kim Tùng dốc toàn lực, thể hiện ra pháp tướng Kim Tùng phái sinh từ thuộc tính Mộc, trường khí của ông ta nhấn chìm cả lôi đài. Tuy nhiên lúc nãy tôi đã hứa với ông ta sẽ ra chiêu thực sự để giao thủ, lúc này đương nhiên nên ra tay rồi.
Khí tức trong lòng bàn tay dâng trào, hai khí tức trong cơ thể va chạm, tay bắt Phược Lôi Pháp Ấn.
Ánh tối của quỷ lôi tràn ra từ kẽ ngón tay.
Kim Tùng thay đổi chỉ quyết.
Trên pháp tướng Kim Tùng kia, dây leo lao thẳng về phía tôi, đồng thời, những lá tùng trên cây biến thành từng cây kim châm vàng, như bão tố lê hoa, bay lượn ngập trời, bao vây lấy tôi!
Trong chớp mắt, tôi đã bị chiêu này của Kim Tùng nhấn chìm!
"Không hổ là thiên thần hạng mười, thực lực này đúng là đủ mạnh! Thực lực của cái cậu Dương Sơ Cửu kia cũng khá, nhưng quá cao ngạo rồi. Nếu cậu ta có thể dựa vào thiên phú của mình mà tu luyện tử tế, nói không chừng có ngày sẽ đạt đến thực lực như Kim Tùng, thậm chí đánh bại ông ta! Nhưng bây giờ thực lực của cậu ta vẫn chưa đủ! Trận chiến này kết thúc rồi."
Đúng vậy, trong mắt tất cả những người có mặt, Kim Tùng tung chiêu mạnh nhất đã hình thành sự áp đảo toàn diện đối với tôi!
Mà tôi đến lúc này vẫn chưa ra chiêu, Ngô Lệ cười lạnh: "Kim Viêm, xem ra thằng nhóc đó sắp phế rồi! Kim Tùng ra chiêu như vậy, e là nằm ngoài dự tính của ông. Kim Tùng không dám để ông lợi dụng mình làm đá lót đường cho Dương Sơ Cửu, cho nên muốn g**t ch*t cậu ta ngay trước mặt ông!"
Dù bị nói vậy, sắc mặt Kiêm Viêm dường như không đổi, ông dường như có thể đoán được kết quả đối đầu của hai người vậy.
Ông chỉ nhìn cuộc chiến giữa tôi và Kim Tùng, nói: "Ngô Lệ, ông thân là thần tôn của thần điện, sao tầm nhìn lại hạn hẹp như vậy, ngay cả trận chiến này cũng nhìn không thấu sao?"
Ngô Lệ định nói gì đó, nhưng trên lôi đài, nơi bị cơn bão kim châm vàng bao phủ, nơi bị dây leo vàng quấn chặt, bắt đầu tràn ra quỷ lôi ánh tối.
Cả bên ngoài thần điện đều vì loại ánh sáng này tràn ra mà từng đợt lúc sáng lúc tối.
Ngô Lệ cứng miệng, nhưng vẫn nói: "Thằng nhóc đó cho dù có biết pháp quỷ lôi thì cũng chỉ là đang kéo dài hơi tàn mà thôi!"
Thực tế, đứng trên lôi đài, tôi vẫn luôn quan sát. Chiêu này của Kim Tùng đúng là rất tốt, dù sao cũng là top mười thiên thần. Tôi thấy chiêu này của ông ta chắc là có thể đỡ được Chưởng Tâm Quỷ Lôi của tôi.
Chưởng Tâm Quỷ Lôi của tôi lúc này đã đột phá sự trói buộc của sức mạnh quy tắc thần giới.
Chưởng Tâm Quỷ Lôi lấy bản thân sức mạnh Sát Thần và mười ba vạn thần tức làm gốc rễ.
Vào lúc chiêu thức của Kim Tùng mạnh nhất, tôi từ từ mở lòng bàn tay mình ra, Quỷ Lôi trong Phược Lôi pháp ấn không còn bị trói buộc, liền quét mạnh ra bốn phương tám hướng.
Từng vết nứt xuất hiện, như thể xé toạc cả một phương hư không này vậy.
Kim Tùng thấy cảnh này, không khỏi trợn tròn mắt, ông ta nghiến răng, tiếp tục dùng sức mạnh pháp tướng để gia trì cho chiêu thức của mình.