Chương 964: Khiêu chiến thiên thần
Kim thần tôn ngoắc ngoắc tay với Triệu thần tôn và Sở thần tôn.
Mấy thần tôn kia đều vây lại, đối với giới hạn của Thiên Cơ Các, bọn họ vô cùng hiếu kỳ.
Kim thần tôn mỉm cười hỏi ngược lại: "Mấy ông đoán xem!"
Một câu này là họ suýt chút nữa không nhịn được, trường khí trên người sáu thần tôn đều bộc phát, gần như sắp đánh nhau đến nơi.
Tuy nhiên, Kim thần tôn vẫn vững như Thái Sơn, bước lên vài bước, đánh tan trường khí xâm thực từ mấy người này.
Lúc này ông ấy mới nói: "Giới hạn của Thiên Cơ Các là một vạn thần tinh, nhưng đó không phải là giới hạn của Dương Sơ Cửu!"
Lời vừa thốt ra, vạn vật im phăng phắc.
Các thần tôn ngày thường khí thế phi phàm, lúc này ai nấy đều há hốc mồm, hoàn toàn không màng đến uy nghi thường ngày, cằm suýt chút rơi xuống đất.
Đối với mấy thần tôn này mà nói, mười hai canh giờ luyện hóa khoảng một ngàn thần tinh đã là cực hạn.
Nhưng họ không ngờ rằng giới hạn của Dương Sơ Cửu tôi đến cả Thiên Cơ Các cũng không đo lường nổi!
Sáu canh giờ, một vạn thần tinh, đó là điều họ nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.
Mấy thần tôn đứng phía sau như bị hóa đá, hoàn toàn không phản ứng kịp.
Kim thần tôn ra hiệu cho tôi, tôi liền đi theo.
Ông ấy hỏi: "Ngày mai khiêu chiến địa thần à?"
Tôigật đầu: "Đương nhiên!"
Tôi sau khi vào Thiên Cơ Các hai lần, thần tinh luyện hóa đã tăng thêm hai vạn, vì vậy thần tức trong cơ thể tôi đã đạt tới mười hai vạn, vượt xa thiên thần thông thường!
Khiêu chiến địa thần, nếu không có cao thủ ẩn nấp nào thì đối với tôi, phỏng chừng cũng không khác gì khiêu chiến nhân thần.
Sáng sớm hôm sau, tôi đến nơi tu luyện của địa thần.
Quả nhiên, tình hình đúng như tôi đoán, cuối cùng người đứng đầu địa thần lên đài nhưng không đánh mà trực tiếp nhận thua.
Hắn có thực lực địa thần đỉnh cao, thần tức hơn hai vạn, chênh lệch với tôi quá nhiều, cho nên trận chiến này quả thực không cần thiết. Sau khi hắn nhận thua, tôi trở thành địa thần đứng đầu, có được cơ hội vào Thiên Cơ Các tu luyện và giành được tư cách thăng lên thiên thần!
Chuyến đi đến Thiên Cơ Các vẫn là Kim Viêm đi cùng tôi.
Lần này, Triệu thần tôn và Sở thần tôn cũng đi theo, có điều thái độ của họ đã khác.
Hôm qua sau khi từ Thiên Cơ Các bước ra, trên đường về, Kim Viêm nói với tôi rằng đôi khi cứ mãi giấu nghề không hẳn là cách tốt nhất để lớn mạnh và bảo vệ bản thân.
Lúc cần làm chấn động thế giới này thì cũng nên làm cho thế giới phải chấn động, có như vậy, cậu mới có đủ người đi theo.
Quả nhiên, hôm nay thái độ của họ đối với tôi tốt hơn rất nhiều.
Thậm chí họ còn nịnh bợ, lấy lòng tôi. Ngay cả khi tôi thử nhắc lại chuyện hôm qua họ thèm muốn công pháp của mình, họ cũng hoàn toàn không để ý, còn xin tôi tha.
Kim Viêm gọi cách này là "Bá đạo"!
Muốn trở thành bá chủ một phương thì bản thân phải có sự bá đạo!
Lần đầu Kim Viêm nói điều này, tôi vẫn không hiểu, không rõ tại sao ông ấy đột nhiên nói vậy, rồi Kim Viêm hỏi tôi: "Thần điện là do các thần tôn cùng cai trị, cậu tưởng đó là điều mà mỗi thần tôn đều muốn thấy sao? Thật ra không phải, chỉ vì tất cả thần tôn đều không gánh nổi hai chữ 'bá đạo' này, đều không thể khiến các thần tôn khác tâm phục khẩu phục! Nếu có một người có thể khiến tất cả thần tôn phục tùng, tai ương của thần điện họa chăng có thể giải!"
Tai ương của thần điện?
Kim Viêm cuối cùng cũng nhắc đến chuyện này.
Tôi thử dò hỏi, nhưng Kim Viêm không tiếp tục tiết lộ thêm, ông chỉ nói: "Tai ương của thần điện chính là một loại sát khí bị nhốt bên trong mảnh vỡ thần giới này, tên gọi là Dương Sát. Mười thần tôn của thần điện không ai dám rời khỏi nơi này chính là để trấn giữ Dương Sát màu đen đó! Nếu Dương Sát bùng phát, Thần Đô sẽ lập tức hóa thành tro bụi! Hơn nữa, thần tôn chỉ có pháp môn trấn áp Dương Sát, chứ không có cách nào giải quyết triệt để nó. Ai cũng nói nếu có người ở thần điện có thể đi con đường bá đạo, may ra có thể giải được tai ương này!"
Nói đến đây, Kim Viêm nhìn tôi, bảo: "Có lẽ đây cũng là chuyện đã được định sẵn. Người họ Dương đó nói ra thì có vài phần giống cậu."
Tôi lập tức nghĩ ngay đến ông nội mình.
Tuy nhiên, lần này tôi không hỏi, chỉ thầm cảm thán sắp xếp của ông nội quá cao siêu rồi.
Thậm chí giữa các thần tôn của thần điện mà cũng để lại lời sấm truyền?
Mà hay ở chỗ là những nhân vật lớn như thần tôn lại đều tin vào lời sấm mà ông nội để lại, làm được điều này, ông nội tôi chắc chắn là một nhân vật tầm cỡ.
Lần này trước khi tiến vào Thiên Cơ Các, Kim thần tôn để lại một câu: "Xem ra các ông đều đã nghĩ đến rồi, Dương Thiên Tượng."
Đúng vậy, chính là ông nội tôi.
Địa thần đứng đầu tiến vào Thiên Cơ Các tu luyện vẫn vô cùng thuận lợi, luyện hóa một vạn thần tinh, thần tức trong người tôi tăng lên tới mười ba vạn!
Sau khi bước ra, Kim thần tôn nghiêm túc hỏi tôi: "Thực lực của nhân thần và địa thần thua xa cậu, nhưng thiên thần thì khác, có nhiều thiên thần thậm chí có thực lực có thể tiếp cận thần tôn. Con đường khiêu chiến thiên thần, cậu có muốn nghỉ ngơi vài ngày rồi mới tiếp tục không?"
Tôi trả lời: "Không cần nghỉ ngơi. Con đường khiêu chiến thiên thần vẫn sẽ bắt đầu vào ngày mai!"
Kim Viêm nhìn tôi quyết định dứt khoát, ông gật đầu. Rõ ràng khí phách hào hùng này càng khiến ông ấy chắc chắn hơn về nhận định trước đó, ông cảm thấy tôi chính là người có thể đi con đường bá đạo của thần điện.
Từ lúc đầu muốn thu nhận làm thuộc hạ để sử dụng, đến bây giờ, trong ánh mắt Kim Viêm nhìn tôi đã có thêm sự sùng bái.
Dù thực lực của tôi có lẽ chưa đủ để đấu với ông ấy, nhưng tài năng và trường khí của tôi đã sớm thuyết phục được ông ấy rồi.
"Được, đã như vậy, ta sẽ sắp xếp ngay!"
Tôi cùng Kim Viêm rời khỏi Thiên Cơ Các.
Sáng sớm hôm sau, đại hội khiêu chiến thiên thần của tôi bắt đầu.
Trước Thiên Thần Điện, bia đá thiên thần cao vút tận trời, trên đó, bất kỳ cái tên nào cũng là độ cao mà người thường không thể với tới.
Thiên thần thấp nhất có ba vạn thần tức.
Nhưng thiên thần chỉ có ba vạn thần tức rất ít, Kim Viêm nói với tôi, phần lớn thực lực của thiên thần đều nằm trong khoảng từ ba vạn đến mười vạn, còn ba phần là trên mười vạn, cụ thể có bao nhiêu cao thủ như vậy thì không thể ước lượng được.
Dù sao, trong hàng ngũ thiên thần có rất nhiều người giấu nghề.
Bởi vì có thể đi đến bước thiên thần này đều là những thiên tài, dã tâm của họ cực kỳ lớn, có rất nhiều người đều nhắm vào vị trí thần tôn ở phía trên, một khi có cơ hội sẽ thay thế ngay.
Đương nhiên đây cũng là điều mà quy tắc thần điện cho phép.
Khác với sự vắng vẻ khi khiêu chiến nhân thần và địa thần, khiêu chiến thiên thần vừa bắt đầu đã có người bước lên lôi đài.
Tuy nhiên, thực lực của đối thủ đầu tiên này tương đối yếu, tuy là thiên thần nhưng chắc thuộc tầng trung thấp trong nhóm thiên thần, đối chiến với hắn tôi không thấy áp lực gì, cơ bản là trong vòng ba chiêu đã giải quyết xong.
Thần tức của hắn khoảng năm vạn.
Mà thần tức của tôi là mười ba vạn, nếu tôi dốc toàn lực ra tay, chỉ trong một chiêu là có thể giải quyết.
Nếu muốn đi con đường bá đạo, trận khiêu chiến thiên thần này là mấu chốt nhất, trận này tôi phải đánh cho tất cả mọi người tâm phục khẩu phục, để các vị thần tôn đó hiểu rằng, Dương Sơ Cửu tôi là người có thể đứng trên đầu họ!
Thế nhưng, trong bóng tối lại có kẻ âm thầm truyền tin: "Sự xuất hiện của Dương Sơ Cửu chắc chắn sẽ phá vỡ sự cân bằng của thần điện, nhất định phải trừ khử kẻ này!"