Chương 929: Đây gọi là "quy tắc"!
Mấy câu nghe chẳng có logic gì của tên lính gác kia lại khiến Hồ Tử Y vô cùng hài lòng. Vì ít nhất trong lời hắn nói cũng công nhận Hồ Tử Y rất xinh đẹp, tuyệt đối không thể nào là cái gương mặt nữ ma đầu kia.
Tôi nhìn sang tên lính gác, hỏi: "Bức họa này rốt cuộc có chuẩn không? Ai vẽ vậy?"
Tên lính gác trả lời: "Đừng nghi ngờ bức họa này. Đây là do họa sư linh hồn hàng đầu của thần đô vẽ! Người ấy mà ra tay thì dù chưa từng gặp ma đầu kim lôi và nữ ma đầu thật sự thì cũng có thể vẽ được chín phần giống!"
Họa sư linh hồn?
Tôi nhìn loạt chân dung trên đám lệnh truy nã, thật sự muốn tránh ánh mắt nhìn vào.
Tên lính gác lại giải thích: "Mỗi nơi ma đầu từng đi qua đều sẽ để lại linh hồn khí tức. Họa sư linh hồn của thần đô chúng ta, ngài Sầm Nhạc, đã dò theo khí tức đó, đến mấy nơi ma đầu kim lôi xuất hiện, rồi mới phác họa chân dung vào lệnh truy nã! Thành chủ còn ban thưởng cho ngài ấy hẳn hai trăm thần tinh đấy! Hai người hỏi kỹ vậy chẳng lẽ cũng muốn tham gia truy nã lấy thưởng? Ta khuyên một câu thật lòng, thưởng thì cao đấy, nhưng phải có mạng mà nhận. Nghe nói thực lực ma đầu kim lôi có khi đã đạt tới cấp thần tôn rồi. Tán tu bình thường đừng mơ tưởng. Có tìm được hắn thì cũng chỉ có đường chết thôi. Hai người xem đấy, bên kia mấy chục cao thủ hợp thành một đội, kiểu đó mới có cửa bắt ma đầu."
Tôi gật đầu: "À ra vậy. Cảm ơn anh, xem ra chuyện bắt ma đầu này, tán tu như chúng tôi không chen vào được rồi. Nhưng tôi thấy mấy đội trừ ma đó đang chuẩn bị xuất phát, chẳng lẽ bọn họ đã tìm ra tung tích ma đầu kim lôi rồi sao?"
Tên lính gác nhìn sang phía đó, lắc đầu: "Cái đó thì ta không rõ. Nhưng nếu bọn họ đồng loạt hành động, hẳn là biết được tin tức gì rồi."
Đúng lúc này, tôi lấy ra một viên thần tinh, lén nhét vào tay tên lính gác.
Hắn sững người: "Cái này... Cảm ơn tiên sư!"
Tôi mỉm cười: "Cảm ơn đã chỉ dẫn. Ma đầu kim lôi quá nguy hiểm. Nhưng thần đô thì chắc chắn an toàn. Tán tu chúng tôi còn phải tự lo cái mạng mình trước đã, vào trong thành tránh bớt gió tanh mưa máu vẫn hơn. Phiền anh tạo điều kiện một chút."
Tên lính gác lập tức hiểu ý, cười: "Dễ thôi, dễ thôi."
Hắn rút ra một thẻ ngọc, lén đưa cho tôi: "Có thẻ này, tiên sư có thể tự do ra vào thần đô."
Những ngày qua, tôi và Hồ Tử Y phối hợp săn giết nhiều đợt, không chỉ thần tức của tôi tăng lên chóng mặt, mà thần tinh thu được cũng càng lúc càng nhiều.
Dù người đến hại tôi mạnh hay yếu, trên người họ ít nhiều cũng mang thần tinh.
Trước khi vào thần đô, thần tinh trong tay tôi đã vượt quá năm vạn, toàn bộ đều được cất trong gương Càn Khôn Âm Dương.
Mà vật này mỗi ngày chỉ luyện hóa tối đa được một trăm viên, nên chỗ thần tinh ấy có mà luyện đến sang năm cũng chưa hết.
Mà thần tinh trong thần đô chính là tiền tệ.
Một viên thần tinh có thể thuê khách đ**m một năm.
Với tên lính gác giữ cửa kia, một viên thần tinh tôi đưa chẳng khác nào số tiền hắn kiếm cả năm, vì như Hồ Tử Y đã điều tra, lính gác cổng một năm cũng chẳng kiếm nổi năm viên.
Hồ Tử Y từng được Phong Thiên Khiếu đưa vào thần đô hai lần, nên cô ấy khá hiểu chỗ này.
Cô ấy nói trong thần đô, ai có một ngàn thần tinh đã được coi là người giàu; vượt mười ngàn thì là đại hộ.
Còn tôi có năm vạn thần tinh.
Vào thần đô chắc chắn xếp vào loại đại hộ trong đại hộ, đủ để đi ngang nhiên cả thành.
Tuy nói hơi phóng đại, nhưng lời Hồ Tử Y không hề sai, có tiền là có quyền.
Nhưng cũng vì vậy mà càng phải giấu. Của nhiều sẽ thu hút họa. Nếu người ta biết tôi một mình ôm mấy vạn thần tinh, e ngay cả thần tôn của thần điện cũng sẽ đích thân tìm đến.
Chúng tôi chọn một khách đ**m.
Chỉ một viên thần tinh cho một năm phòng ở.
Tôi và Hồ Tử Y tạm thời an ổn nơi này.
Sau đó, Hồ Tử Y ra ngoài tìm hiểu quy trình để vào thần điện trở thành thần nhân.
Chỉ khi trở thành thần nhân, mới có tư cách khiêu chiến những thần nhân khác, không thì không có quyền.
Hồ Tử Y đi hơn nửa ngày, quay lại báo tin. Muốn vào thần điện trở thành thần nhân, cần nộp khoảng một trăm năm mươi thần tinh là có thể làm trọn thủ tục, còn kiểm tra thần nhân thì được tiến hành ở tháp Linh Lung trước thần điện.
Chỉ cần rót thần tức vào, thắp sáng một ngọn đèn là có thể thành thần nhân.
Nghe xong, tôi liền theo Hồ Tử Y đến làm thủ tục. Cô ấy cũng đi cùng, vì bản thân cô ấy cũng đủ tư cách.
Làm xong thủ tục, chúng tôi chờ người phụ trách của thần điện tới dẫn đi kiểm tra ở tháp Linh Lung.
Nếu đạt yêu cầu là chính thức trở thành thần nhân.
Nhưng ai mà ngờ vừa làm xong giấy tờ, tên phụ trách râu tám chỏm hạ giọng nói: "Đi kiểm tra ở tháp Linh Lung thì vẫn có rủi ro. Nếu hai người không muốn chịu rủi ro, muốn trực tiếp trở thành thần nhân chính thức của thần điện, tôi có đường riêng. Mỗi người một ngàn thần tinh, sẽ được hỗ trợ kiểm tra, bảo đảm hai người trở thành thần nhân! Nếu hai vị chịu chi ba ngàn thần tinh mỗi người, hai người thậm chí không cần xuất hiện. Sẽ có người thay hai vị đi kiểm tra, bảo đảm hai vị trở thành thần nhân chính thức! Hai người nghe rõ đây, nói trước cho công bằng, nếu kiểm tra thất bại, những thần tinh đã nộp cho thủ tục trước đó sẽ không hoàn lại đâu! Đây là quy tắc!"
Tôi nhìn hắn.
Hắn cười, nhưng kiểu cười nửa mặt, đúng nghĩa cười mà không cười.
Tôi biết dạng người này quá nhiều rồi. Từ lúc ở động thiên Viêm Hạ, đến cả lúc ở âm giới tôi cũng gặp nát rồi.
Dù tôi có rất nhiều thần tinh, tôi thà tặng cho người cần, chứ tuyệt không muốn đưa cho loại người này.
Hắn cười, tôi cũng cười, nói: "Cảm đã nói trước. Nhưng tôi muốn dựa vào sức mình để kiểm tra, chứng minh đủ tư cách vào thần điện, trở thành thần nhân."
Quả nhiên sắc mặt hắn đổi ngay: "Kiểm tra có rủi ro đấy! Không phải ta nói cậu không đủ tư cách làm thần nhân. Nhưng nếu có bảo đảm thì chắc chắn thành công, khỏi mất thời gian. Chứ một khi kiểm tra thất bại, phải đợi thêm một tháng để kiểm tra lại đấy!"