Chương 92: Có to bằng em không?
"Một hai nghìn ư? Tiểu Thất, tôi... tôi không nghe nhầm đấy chứ?"
Tôi kinh ngạc quay sang hỏi Hồ Thất Mị, hoàn toàn không ngờ quần áo giấy lại đắt đến vậy. Giá này thì biết làm sao mua được quần áo cho Thanh Họa chứ? Trong túi tôi chỉ có hai trăm tệ thôi!
Hồ Thất Mị đáp: "Một hai nghìn là bình thường mà! Tiền nào của nấy, em thấy quần áo giấy bà Tôn làm hoàn toàn xứng giá đấy!"
Dường như cũng nhận ra tôi đang khó xử, cô ấy mỉm cười nói thêm:
"Anh Tiểu Cửu, anh cứ yên tâm chọn thoải mái, để em trả tiền!"
Cô ấy đã cho tôi ở biệt thự lớn, giờ lại muốn thanh toán luôn cả tiền mua đồ cho chị gái xinh đẹp của tôi, thực sự khiến tôi thấy rất ngại.
Nhưng đúng lúc đó, tôi chợt nhớ tới chiếc hộp gỗ lim mà Trương Thiên Cơ đưa khi nãy, nói là tiền đặt cọc. Nhìn qua là biết nó khá nặng, chắc chắn bên trong có tiền. Tôi cũng tò mò không biết rốt cuộc bên trong có bao nhiêu mà nặng đến vậy.
Nghĩ rồi, tôi liền lấy hộp ra, mở nắp.
Hộp vừa mở, tôi như chết lặng, bên trong là những thỏi vàng lớn sáng rực. Trên mỗi thỏi đều có khắc trọng lượng: một nghìn gram. Tôi đếm sơ qua có tổng cộng sáu thỏi, đều cùng loại, không trách được sao hộp lại nặng đến vậy. Sáu thỏi, tức là sáu nghìn gram vàng!
Gần đây giá vàng đang cao, theo giá thị trường hiện tại, chỗ này chắc phải hơn ba triệu tệ. Nhà họ Trương đúng là hào phóng, tiền đặt cọc thôi mà cũng đưa ra số này. Có từng này tiền, e là mua được nửa cái nhà máy kẹo sữa thỏ trắng rồi.
Tất nhiên, với số tiền này, tôi cuối cùng cũng có thể an tâm mua quần áo đẹp cho chị gái xinh đẹp của mình.
Hồ Thất Mị liếc nhìn những thỏi vàng trong hộp gỗ lim, biểu cảm vẫn bình thản, như thể đã quen với việc này từ nhỏ. Nhưng cô ấy vẫn khen: "Nhà họ Trương làm ăn cũng được đấy chứ, tiền đặt cọc này... Tạm chấp nhận được. Xem ra, Trương Thiên Cơ thực sự đặt hết hy vọng vào anh Tiểu Cửu rồi!"
Tôi thì đầu óc choáng váng, không nghe rõ Hồ Thất Mị vừa nói gì, phải mất một lúc sau tôi mới bình tĩnh lại được. Dù sao tôi cũng chỉ là đứa con trai nông thôn, từ nhỏ chưa từng nhìn thấy mấy vạn tiền mặt, huống chi là cả hộp vàng như thế này, quả thật sốc đến mức khó mà tả nổi.
May mà khi nãy tôi không mở hộp này trước mặt người nhà họ Trương, chứ không thì chắc chắn không thể giữ nổi hình tượng cao nhân.
"Tiểu Thất, vậy bây giờ chúng ta đi tìm mua quần áo nhé!"
Giờ trong tay có tiền, tôi cảm thấy tự tin hơn nhiều.
Hồ Thất Mị nhìn những thỏi vàng, cười: "Anh Tiểu Cửu, anh tính dùng luôn mấy thỏi vàng này để mua quần áo à? Thế này đi, cứ để em trả. Anh cất mấy thỏi vàng đó lại, sau này kết hôn biết đâu còn dùng đến!"
Cô ấy nghĩ xa thật, giờ đã bắt đầu lo chuyện sính lễ cho tôi rồi sao?
Tôi thì chưa nghĩ gì đến chuyện đó, chỉ lấy ra một thỏi vàng, đưa cho Hồ Thất Mị: "Tiểu Thất, cô chắc chắn có cách đổi được ra tiền mặt. Cô giúp tôi đổi thỏi này trước, còn lại cứ cất đi."
"Không thành vấn đề!"
Hồ Thất Mị lập tức đi xử lý. Cô ấy chỉ cần gọi một cuộc điện thoại, chưa tới nửa tiếng đã xong xuôi mọi chuyện.
Còn tôi thì đi khắp biệt thự tìm mà chẳng thấy bóng dáng Tiểu Hắc đâu, hỏi Tề Huyền Trần cũng bảo không thấy.
Có tiền rồi, tôi và Hồ Thất Mị rời biệt thự. Tề Huyền Trần ở lại trông coi, để tránh việc có người nhìn thấy tôi xuất hiện ở Tung Châu, sẽ dễ kinh động đến người của bác cả tôi.
Hồ Thất Mị lái xe chở tôi đến phố cổ Hậu Lộc, nơi có tiệm thợ may ma. Phố này nằm trong khu thành phố cổ Tung Châu, kiến trúc toàn nhà ngói đen gạch xanh, không phải kiểu phục dựng giả cổ, mà là nhà cổ thật, truyền lại từ thời Minh – Thanh. Cả con phố toát lên vẻ cổ kính.
Hai bên phố bày đầy những cửa tiệm tang lễ, từ cửa hàng quan tài, đến cửa hàng giấy tiền vàng mã, áo tang...
Hồ Thất Mị dẫn tôi đi gần hết con phố, đến gần lầu trống, tôi thấy một cửa tiệm treo biển gỗ cũ kỹ: "Tiệm may bà Tôn".
Nếu không biết thì còn tưởng đây là tiệm may quần áo cho người sống. Nhưng vừa bước vào, tôi liền ngửi thấy mùi hương trầm và giấy vàng mã.
Trong tiệm treo đầy quần áo, nhưng không thấy cái nào giống quần áo giấy.
Tôi nghi ngờ, ghé tai hỏi nhỏ Hồ Thất Mị: "Tiểu Thất, mình có vào nhầm không? Toàn thấy quần áo bình thường mà?"
Hồ Thất Mị cười đáp: "Anh Tiểu Cửu nhìn kỹ đi, mấy bộ này đều là quần áo giấy cả đó!"
"Hả?"
Tôi kinh ngạc. Bề ngoài nhìn chẳng khác gì quần áo vải thật, đưa tay chạm thử mới nhận ra đúng là không phải vải, nhưng chất liệu mịn và mượt đến bất ngờ, hoàn toàn khác xa với những thứ quần áo giấy thông thường tôi từng thấy.
Hồ Thất Mị giải thích: "Quần áo của bà Tôn nổi tiếng khắp giới huyền môn. Mỗi bộ đều được dệt từ sợi gai và bông, rồi dệt thành loại giấy đặc biệt gần giống vải, sau đó nhuộm màu, cắt may thủ công. Tay nghề bà ấy không ai sánh bằng đâu!"
"Phức tạp vậy sao?"
Tôi không kìm được cảm thán. Thảo nào Hồ Thất Mị nói giá một hai nghìn là xứng đáng. Làm ra một bộ quần áo giấy đến mức tinh xảo thế này, đúng là kỳ công.
"Chàng trai, chọn quần áo à?"
Một giọng nói khàn khàn vang lên. Tôi ngẩng đầu nhìn, từ khe giữa những bộ đồ treo trong tiệm, lộ ra gương mặt của một bà lão. Mặt bà ấy hơi xanh đen, không biết do ánh sáng hay lý do gì khác, nhìn có phần quái dị.
Tôi theo phản xạ lùi lại nửa bước, siết chặt tay.
Còn Hồ Thất Mị thì như đã quen, lập tức bước tới chào hỏi: "Bà Tôn, đây là bạn cháu. Anh ấy muốn mua quần áo giấy cho một người bạn nữ."
Thì ra đây chính là thợ may ma, bà Tôn. Trông bà ấy đúng là hơi dọa người thật.
Sau khi tôi nói sơ qua yêu cầu, muốn kiểu váy cổ trang giống cô gái trong quan tài mỹ nhân mặc, bà Tôn bảo tiệm có sẵn, không cần đặt.
Bà dẫn tôi và Hồ Thất Mị vào trong, chọn ra vài bộ. Mỗi bộ đều được làm cực kỳ tinh xảo, thật sự không thể nhận ra là giấy. Tôi chắc chắn nếu chị gái xinh đẹp mặc vào thì sẽ rất hợp.
Tôi thấy bộ nào cũng đẹp, liền nói: "Bà Tôn, mấy bộ này cháu lấy hết!"
Bà Tôn gật đầu, mỉm cười: "Được, để bà gói lại cẩn thận cho."
Đúng lúc này, Hồ Thất Mị ghé tai tôi nhắc nhở: "Còn đồ bên trong nữa? Anh chỉ mua áo ngoài thì cô ấy mặc sao được?"
"À... Còn đồ bên trong... Vậy... Mua thế nào?" Tôi lúng túng hỏi lại.
Hồ Thất Mị bật cười: "Để em lo."
Cô ấy trao đổi vài câu với bà Tôn, rồi dẫn tôi qua khu vực khác, nơi treo toàn đồ nhỏ bên trong, kiểu dáng y như thật.
Các món khác chọn dễ, nhưng khi đến mấy bộ đồ lót nhỏ, Hồ Thất Mị nhìn tôi đầy ẩn ý, hỏi: "Cô ấy... Cỡ bao nhiêu?"
Tôi vẫn chưa hiểu, ngơ ngác hỏi lại: "Cỡ gì cơ?
Hồ Thất Mị không ngại ngần, cúi đầu chỉ vào phần ngực mình, ấn nhẹ một cái. Dù cách lớp áo, thứ đó vẫn khẽ bật lên.
"Chính cái này, không đo đúng cỡ thì mặc không vừa, không thoải mái đâu. Cô ấy... Bằng em không?"
Tôi ngây người nhìn, mặt đỏ bừng. Mười tám tuổi, tôi chưa từng chạm vào chỗ đó, giờ thậm chí còn muốn hỏi một câu ngớ ngẩn: "Thật sự... nảy như vậy sao?"
Tất nhiên, tôi không dám nói, chỉ bị sặc nước bọt ho sù sụ.
Còn Hồ Thất Mị dường như rất thích thú với biểu cảm bối rối của tôi, cố tình cười hỏi tiếp: "Cô ấy có to bằng em không?"