Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 914

Chương 914: Chém chết Lý Tứ

Dưới ánh đèn, góc khuất lại chính là nơi an toàn nhất.

Tôi trốn dưới gầm giường trong căn phòng này, phong bế khí tức nên không bị phát hiện.

Nếu ban nãy hồ ly tím không liều mạng giúp tôi, thì dù tôi có chạy vào rừng sâu, với thần thức mạnh mẽ của đám người ở đây, tôi chắc chắn vẫn bị lôi ra ngay.

Nên nói thật, tôi đang nợ hồ ly tím một mạng.

Nhưng giờ đây, cô ấy bị tên tu sĩ áo xanh râu dê làm nhục ngay trước mắt, vậy mà vẫn lắc đầu, ra hiệu tôi tuyệt đối không được lao ra.

Nhưng với tính tôi, làm sao có thể chịu đựng nổi?

Tôi thử kiểm tra những pháp khí tùy thân, hầu hết đều không thể sử dụng trong mảnh vỡ thần giới này, chỉ có ba vũ khí có chút cảm ứng. Nhưng cuối cùng, chỉ có cây đoản kiếm Phế Kim phản ứng!

Tôi cảm nhận được dù là trong mảnh vỡ thần giới, đoản kiếm Phế Kim vẫn giữ được sức mạnh không tầm thường!

Chỉ một giây ấy, tôi không do dự nữa. Búng tay một cái, đoản kiếm Phế Kim bay ra, bổ thẳng vào đầu tên râu dê!

Khi kiếm lao ra, tôi dồn tất cả đạo vận trong cơ thể vào lưỡi kiếm. Ánh kim quang bùng nổ, một đường sáng chém xuyên qua đầu hắn.

Sau đầu tên râu dê bắn tung một mảng máu. Cơ thể hắn bị lực đạo hất văng hơn hai mét, lăn xuống đất, co giật vài cái rồi tắt thở hẳn.

Chủ nhân hồ ly tím đang ngồi đếm thần tinh ngay lập tức khựng lại.

Hắn há hốc nhìn cái xác của tên râu dê Lý Tứ, ngây người.

Hồ ly tím cũng ngơ ngác.

Cô ấy vội chộp lấy bộ váy tím che kín người, rồi trốn sang góc phòng.

Tôi lật người bước ra khỏi gầm giường.

Ánh mắt hồ ly tím đầy đắng chát, vẫn lắc đầu liên tục, ý nói tôi không nên xuất hiện. Với cô ấy, hành động của tôi chỉ là tự tìm đường chết. Cho dù giết được Lý Tứ, tôi vẫn chẳng phải đối thủ của chủ nhân cô ấy.

Nhưng giờ tôi đã xuất đầu lộ diện, trốn cũng vô ích.

Chủ nhân hồ ly tím nhìn tôi, cười lạnh: "Ồ? Nhóc con, cậu vào được căn nhà đá của ta bằng cách nào?"

Tôi nâng một tay, điều khiển đoản kiếm Phế Kim. Quầng kim khí quanh kiếm xoay tròn dữ dội.

Tôi trả lời: "Chuyện đó không quan trọng. Ngay bây giờ, xóa đi ấn ký trên trán Tiểu Tử. Tôi đưa cô ấy đi. Nước sông không phạm nước giếng."

Hồ ly tím nghe thế thì sững người, chăm chú nhìn tôi, ánh mắt rực lên, như thể không ngờ trong tình cảnh này tôi vẫn nghĩ đến việc mang cô ấy rời khỏi đây.

Chủ nhân hồ ly tím bật cười sằng sặc: "Nhóc con, cậu có biết biết mình đang nói chuyện với ai không?"

Tôi nhíu mày: "Ai cơ?"

Hắn phùng mang trợn má: "Phong Thiên Khiếu, người mạnh nhất Bắc Châu!"

Tôi cố tình ra vẻ ngơ ngác: "Phong... gì cơ?"

Phong Thiên Khiếu nghiến răng ken két:

"Người mạnh nhất Bắc Châu, Phong! Thiên! Khiếu!"

Tôi "ồ" một tiếng: "Thiên... gì? À... Tôi nhớ Thiên Khiếu là tên của một con chó thì phải?"

"Muốn chết!" Phong Thiên Khiếu gầm lên. Từ người hắn bộc phát ra từng đợt khí tức màu vàng làm chấn động cả căn nhà đá, "Hừ! Ta vốn còn muốn tự tay giết Lý Tứ. Nhưng cậu lại ra tay trước rồi. Ta thấy cậu cũng có chút gan, nên vốn muốn tha cho cậu một mạng, để cậu làm nô lệ cho ta. Thế mà mày lại dám nói chuyện kiểu đó? Tự tìm đường chết!"

Tôi điều khiển đoản kiếm, không hề yếu thế: "Ai chết ai sống còn chưa biết đâu!"

Tôi dồn toàn bộ đạo vận vào đoản kiếm Phế Kim, kiếm khí sắc bén tới cực hạn. Tôi vung tay, chém thẳng vào Phong Thiên Khiếu.

Một tiếng "đinh" chói tai.

Phong Thiên Khiếu dùng tay không gạt lệch đường kiếm, lưỡi kiếm bị đánh văng xuống đất!

"Cậu tưởng ta giống cái tên Lý Tứ vô dụng kia sao? Cái kiếm rách rưới đó chém được hắn, nhưng chém không nổi ta đâu!"

Tôi vội thu hồi đoản kiếm.

Lúc này, hồ ly tím đã kịp mặc lại áo.

Cô kết ấn, từ giữa trán tên Lý Tứ rút ra một khí tức màu vàng. Đồng thời, cô ấy tìm được một cái hộp gỗ trên người hắn, bên trong lại có mười viên thần tinh nữa.

Cô ấy vừa gom vừa vội nói: "Chàng trai, kiếm của cậu có thể chứa khí tức vàng, chứng tỏ cậu đã dung hợp thần tức! Lấy hết thần tức trên người hắn đi! Mau luyện hóa cả mười viên thần tinh này! Để Tiểu Tử ngăn Phong Thiên Khiếu lại!"

Nói rồi, cô ấy đứng chắn ngay trước mặt tôi.

Trên trán cô bùng lên ánh kim rực rỡ, cô dùng thần tức của mình gom cả thần tức lẫn thần tinh đưa tới trước người tôi.

Thật sự, với sức tôi bây giờ, đối đầu Phong Thiên Khiếu là chết chắc.

Dùng kiếm thiên sư sao? Chỉ lộ bài, rồi chết nhanh hơn thôi.

Chỉ có con đường mà Tiểu t* c*ng cấp, tăng mạnh thực lực bằng thần tức, mới cho tôi cơ hội sống.

Tôi hỏi nhỏ: "Tiểu Tử, cô ổn chứ?"

Một tay tôi kết ấn, vận chuyển Thái Cực đồ, lập tức hút đoàn khí tức vàng vào cơ thể, bắt đầu luyện hóa mười viên thần tinh.

Hồ ly tím nhìn tốc độ luyện hóa của tôi, ánh mắt sắc lại, không khỏi kinh ngạc: "Tốt! Dốc hết sức đi!"

Còn Phong Thiên Khiếu thì cười khẩy: "Nhóc con, một thằng nhãi mặt trắng lại khiến cô phản chủ? Cô quên giữa trán mình còn có ấn ký của ta sao?"

Hồ ly tím không đáp. Cô đi từng bước về phía Phong Thiên Khiếu, trầm giọng: "Cái ấn ký đó, bản tiên sợ gì?"

Vừa dứt lời, một luồng khí từ toàn thân Tiểu Tử bùng phát. Khí tức đỏ như máu thiêu đốt lao thẳng lên trán, cố gắng ăn mòn ấn ký.

Cô đau đến run rẩy, sắc mặt trắng bệch nhưng vẫn chịu đựng.

Phong Thiên Khiếu giơ tay, kết ấn khống chế ấn ký: "Tiểu Tử, cô định làm gì? Dám thiêu đốt bản mệnh để chống lại ấn ký sao? Cô quên mình là công cụ kiếm thần tinh cho ta à? Dựa vào sắc đẹp của cô, biết bao tu sĩ đã chết trong căn nhà đá này rồi không? Cô mà dám chết, ta không để yên đâu!"