Chương 882: Ngũ Dương Đương Không
Một tay nắm chặt hung đao Bách Mặc, trường khí trên người sôi trào, tôi nhìn Tần Liệt, cũng nói: "Tiếp tục!"
Âm thanh này vang vọng khắp đạo trường Thánh Khư Côn Luân!
Tôi bay lên cao, xông về phía Tần Liệt, Tần Liệt cầm đao Yểm Nguyệt rồng lửa, chém về phía tôi, hai thanh đao va chạm, hai người bị đánh văng ra hết lần này đến lần khác!
Sau liên tục hàng trăm hiệp, trời đất cũng đã tối sầm lại.
Tần Liệt nói: "Người anh em Sơ Cửu, hôm nay cảm ơn cậu đã chiến với ta một trận thỏa thích như vậy. Để đáp lại, Tần Liệt ta sẽ cho cậu chiêm ngưỡng chiêu thức ta mới lĩnh ngộ hôm nay. Người anh em, cậu phải đỡ cho tốt!"
Tần Liệt siết chặt đao Yểm Nguyệt, trường khí trên người hắn lại thay đổi. Hơn nữa, tôi thấy sự thay đổi trường khí quanh người hắn thậm chí đã ảnh hưởng đến sự lưu chuyển của khí lưu trên toàn bộ đạo trường Thánh Khư Côn Luân.
Dường như phương lĩnh vực này nằm trong sự khống chế của Tần Liệt hắn!
Tôi nhìn Tần Liệt, đáp: "Được!"
Tần Liệt nở nụ cười hưng phấn.
Trường khí của hắn càng lúc càng mãnh liệt.
Cùng lúc đó, tôi thấy trường khí phía sau hắn vậy mà lại hóa thành từng quả cầu lửa.
Quả cầu lửa kia không chỉ là quả cầu lửa đơn giản, nhìn qua, nó giống như mặt trời trên bầu trời, mà nó quả thực có thể mang đến sức mạnh cực kỳ nóng cháy giống như mặt trời!
Trong phút chốc, trên đạo trường Thánh Khư vốn dĩ nên rất lạnh lẽo chợt trở nên ấm áp hơn nhiều.
Tuy nhiên, sự ấm áp này mới chỉ là sự khởi đầu mà thôi.
Ngay sau đó, những ngọn núi tuyết gần đó bắt đầu tan chảy.
Người của các gia tộc thấy cảnh tượng này đều kinh ngạc.
"Đây là cái gì?"
"Dùng pháp lực của bản thân, ngưng tụ thành mặt trời ư?"
"Mấy người mau nhìn, mặt trời phía sau hắn không chỉ có một, hắn còn đang phái sinh ra cái thứ hai!"
"Đây là chiêu thức gì vậy?"
"Trong tiên vực chưa bao giờ xuất hiện loại chiêu thức này!"
"..."
Ngay cả nhà họ Tần cũng có không ít người ngạc nhiên.
Chỉ có gia chủ nhà họ Tần khi thấy cảnh này vẫn giữ vẻ mặt bình thản, bởi vì ông ta sớm đã biết con trai mình tự sáng tạo ra công pháp này, chẳng qua những người khác trong gia tộc còn chưa biết.
"Gia chủ, đây là công pháp gì? Nhà họ Tần chúng ta có công pháp này ư?" Một ông cụ hỏi. Sống mấy trăm tuổi, ông ta cũng chưa từng thấy nhà họ Tần có công pháp này.
Gia chủ nhà họ Tần – Tần Đô -trả lời: "Công pháp này, Liệt Nhi đặt tên là, Thập Nhật Đồng Thiên!"
Ông cụ kinh ngạc: "Thiếu gia chủ đặt tên? Chẳng lẽ..."
Tần Đô gật đầu: "Không sai, công pháp này đúng là do Liệt nhi tự sáng tạo, Thập Nhật Đồng Thiên đã thành công, bây giờ, Liệt nhi đã tu luyện nó đến Tam Nhật Đồng Thiên. Chỉ cần sử dụng chiêu này, ngay cả ta cũng không phải là đối thủ của nó!"
Tất cả mọi người nhà họ Tần đều giật mình, không ngờ thiếu gia chủ của bọn họ đã mạnh đến mức độ này.
Ông cụ lại nhìn về phía tôi tôi, nói: "Nói như vậy, vừa rồi thiếu gia chủ chẳng qua chỉ là đang đùa giỡn với thằng nhóc kia, chiêu này sử dụng ra, thằng nhóc của núi Mặc Thần chắc chắn sẽ bại trận!"
Tần Đô gật đầu: "Đó là điều đương nhiên. Nhưng thằng nhóc kia cũng không tệ!"
Trên đạo trường, tôi đã cảm nhận được một áp lực kinh khủng.
Lúc này, phía sau Tần Liệt đã xuất hiện hai mặt trời, cảm giác nóng rực này thậm chí còn khó chịu hơn cả việc đứng dưới mặt trời lúc mùa hè nóng nhất.
Tôi siết chặt nắm đấm, đốt cháy toàn bộ Huyết Cương trên người để chống đỡ sự xâm nhập của cái nóng cháy này.
Tần Liệt vẫn đang ngưng tụ trường khí, tiếp đó, phía sau hắn xuất hiện mặt trời thứ ba.
Mặt trời thứ ba xuất hiện, tôi đã cảm thấy toàn thân rã rời, như bị một ngọn núi lớn đè nặng.
Loại uy áp này về cơ bản không khác nhiều so với uy áp mà chiêu thức của Mặc Thánh đã thể hiện ra với tôi lúc trước. Tóm lại,, hành động của tôi bị hạn chế nhất định, tuy rằng sẽ không như lúc ban đầu gần như hoàn toàn bị áp chế, nhưng gần như là không thể tiếp tục ra tay với Tần Liệt.
Thực lực của Tần Liệt này vượt xa sự tưởng tượng của tôi.
Hiện tại, cho dù tôi sử dụng chiêu thức mạnh nhất của mình, Đao Cương Hủy Diệt e rằng cũng không phải là đối thủ của hắn.
Tần Liệt nói: "Người anh em Sơ Cửu quả nhiên không tệ, sau ba mặt trời, cậu vẫn có thể chịu đựng được. Nếu đã vậy, ta sẽ cho cậu xem luôn đột phá mới nhất của ta."
Tôi siết chặt nắm đấm, sức mạnh Huyết Cương xông thẳng lên trời.
Tôi nhìn Tần Liệt, nói: "Được, vậy thì để tôi xem."
Tần Liệt thấy tôi như vậy, vô cùng hưng phấn: "Không thành vấn đề!"
Tiếp đó, thủ quyết trên tay hắn lần nữa biến hóa, dang rộng cánh tay phía sau xuất hiện thêm hai mặt trời!
"Ngũ Dương Đương Không!"
Trong phút chốc, năng lượng nóng bỏng đã chiếu sáng đạo trường Thánh Khư Côn Luân thành màu đỏ, toàn bộ sức mạnh của tôi dường như đều bị nhấn chìm.
Những người có mặt tại hiện trường đều không thể mở được mắt.
Tôi rơi từ trên không xuống, mặt đất cũng nóng rực, dường như đạo trường này cũng sắp bị tan chảy.
Phía dưới chỉ còn lại những cao thủ hàng đầu mới có thể mở được mắt.
Bọn họ kinh ngạc nhìn Tần Liệt.
"Tạo ra năm mặt trời, cái này e rằng đã vượt ra ngoài phạm trù Hoàn Hư cấp mười bốn rồi nhỉ?"
"Vượt qua hay chưa ta không biết, dù sao, Hoàn Hư cấp mười bốn giai đoạn giữa như ta đây đứng trước mặt hắn chắc chắn không có bất kỳ cơ hội thắng nào!"
"..."
Bên kia, Mặc Thánh cũng vô cùng ngạc nhiên.
Mặc Chi giơ tay che chắn, căn bản không thể nhìn rõ tình hình trên sân.
"Sư phụ, trên sân thế nào rồi?"
Mặc Thánh nhìn về phía đó, nói: "Ngũ Dương Đương Không, Tần Liệt đã thể hiện ra thực lực cấp mười bốn đỉnh cao thậm chí, vượt qua cả đó. Trước đây vi sư còn tưởng rằng hắn là thiên tài số một dưới Lôi Vô Thần, xem ra, vi sư cũng đã nhìn lầm, Lôi Vô Thần kia không phải là đối thủ của hắn!"
"Vậy phải làm sao đây? Sơ Cửu chẳng phải là sắp thua rồi sao?"
Mặc Chi vô cùng lo lắng, một khi thua, tôi sẽ không còn giá trị với Mặc Thánh nữa, sư phụ cô ta bất cứ lúc nào cũng có thể xem tôi như vật thí nghiệm, lấy đi huyết mạch mệnh cách.
Tuy nhiên, Mặc Thánh lại nói: "Thắng thua của trận này phải xem Dương Sơ Cửu còn biến số nào nữa hay không, nếu lá bài tẩy của cậu ta chỉ còn lại chiêu Âm Sát Ngũ Lôi kia, trận chiến này, cậu ta không thắng được rồi!"
Mặc Chi hỏi ngay: "Âm Sát Ngũ Lôi là chiêu thức của Dương Thiên Tượng cũng không thể đối kháng Ngũ Dương Đương Không sao?"