Chương 879: Ván cờ quyết thắng
Khi vòng đối đầu đầu tiên kết thúc, số gia tộc còn lại chưa bị loại là năm mươi.
Đương nhiên, cộng thêm Hắc tôn giả là một thí sinh đặc biệt, thì còn lại năm mươi mốt người
Không ai muốn bị xếp vào cùng nhóm với Hắc tôn giả này, tuy nhiên, vòng đối đầu thứ hai này vẫn được bốc thăm ngẫu nhiên, thí sinh trở thành đối thủ của Hắc tôn giả đã không thể đứng vững trực tiếp bị loại.
Còn tôi thì lại được miễn đấu trực tiếp.
Hắc tôn giả nhìn tôi, nói: "Nhóc con, may mắn đấy!"
Tôi ngượng ngùng chắp ta.
Nói thật, Hắc tôn giả này thực sự khiến người ta khó đoán.
Sau vòng thứ hai, trên sân chỉ còn lại hai mươi sáu người!
Luật đối đầu tiếp theo không còn là một đấu một như trước nữa, tiếp theo, hai mươi sáu người này sẽ được chia thành năm nhóm, mỗi nhóm năm người, tiến hành hỗn chiến, cuối cùng người có thực lực mạnh nhất sẽ giành chiến thắng!
Đương nhiên, sẽ có một nhóm có sáu người!
Thực ra, trận đối đầu thực sự bắt đầu từ nhóm này, ván đối đầu này là tàn khốc nhất, bởi vì trong một nhóm năm người, chỉ có một người có thể giành chiến thắng!
Hơn nữa, luật cũng không quy định rằng các thí sinh không thể liên thủ.
Nói cách khác, có thể liên minh.
Ván đầu tiên là nhóm có sáu người, khi tiên sư chủ trì tại hiện trường công bố tên của sáu người đó, năm người trong số này đều nản lòng thất vọng, về cơ bản đều họ đều ở cảnh giới Hoàn Hư cấp mười ba, có người đầu cảnh giới, có người giữa cảnh giới.
Nhưng Hắc tôn giả cũng ở trong nhóm này.
Vì vậy, sau khi tiên sư chủ trì tại hiện trường công bố, rất nhiều gia tộc trực tiếp bỏ cuộc.
Hoàn Hư cấp mười ba đối đầu với Hoàn Hư cấp mười lăm như Hắc tôn giả căn bản không có bất kỳ ý nghĩa nào, thậm chí có khả năng bị đánh chết trong vòng một chiêu.
Những người đó đều là thiên kiêu của các gia tộc mà!
Hơn nữa, bề ngoài nhìn Hắc tôn giả này có vẻ hòa nhã, nhưng thực tế, ông ta sớm đã nổi tiếng khắp tiên vực. Hắc tôn giả nổi tiếng là chuyên gây họa, từ nghìn năm trước cho đến nay, ngoại trừ khoảng thời gian ông ta mất tích, trong khoảng thời gian còn lại, số người bị Hắc tôn giả hãm hại có thể nói là không đếm xuể.
Bây giờ, ngay cả các gia chủ của các gia tộc cũng chẳng mấy người dám đứng đối diện với Hắc tôn giả.
Vừa rồi, gia chủ nhà họ Tiêu - Tiêu Đình - chẳng phải là một ví dụ sao?
Vì vậy, ván đối đầu đầu tiên này chưa bắt đầu đã kết thúc.
Hắc tôn giả lẩm bẩm: "Mấy tên phế vật tiên vực chẳng có ai can đảm cả, đại hội này đúng là vô vị."
Dứt lời, ông ta trở về vị trí của mình.
Tiếp theo là ván thứ hai, Khương Yên Nhiên tham dự, toàn bộ quá trình về cơ bản không có gì hồi hộp, cuối cùng Khương Yên Nhiên vẫn giành được vị trí đầu tiên, đánh bại những người khác.
Ván thứ ba, đến lượt Tề Huyền Trần.
Tề Huyền Trần vì chuyện tìm danh y trước mà đã được cả tiên vực biết đến. Mọi người biết anh ta rất mạnh, thế nên bốn thí sinh còn lại liên minh, tấn công mỗi Tề Huyền Trần.
Nhưng trận pháp của Tề Huyền Trần vừa mở, trên đạo trường Thánh Khư lập tức xuất hiện hàng ngàn Tề Huyền Trần.
Hơn nữa, mỗi người đều là chính anh ta, nhưng không phải là anh ta, bốn người kia vốn định bao vây Tề Huyền Trần, không ngờ Tề Huyền Trần lại phản công họ.
Một người bao vây bốn người.
Trận chiến này chẳng có gì hồi hộp, Tề Huyền Trần giành được chiến thắng cuối cùng.
Đến ván thứ tư, người giành thắng lợi là thiếu chủ hiện tại của nhà họ Lôi, Lôi Vô Thần, cảnh giới Hoàn Hư cấp mười bốn.
Cuối cùng là ván thứ năm, đương nhiên đến lượt tôi tham gia.
Trong ván này có ba người ở cảnh giới Hoàn Hư cấp mười ba là Triệu Đức, Phương Thân và Cổ Thông, người còn lại là cao thủ Hoàn Hư cấp mười bốn, thiếu chủ của nhà họ Tần - Tần Liệt.
Dưới sân, Tiêu Đình với mặt sưng bầm tím nhìn tôi chằm chằm, thầm nhủ: Ở sân khấu ta không thể ra tay với cậu, nhưng trên sân thi đấu, đao kiếm không có mắt, giết cậu không thể trách ta được! Mấy người này đều nhận lợi ích từ nhà họ Tiêu Ta, Mặc Sơ Cửu cậu chắc chắn phải chết!
Vào trận đấu, Tần Liệt đứng cách xa hàng trăm mét.
Còn ba cao thủ Hoàn Hư cấp mười ba kia, Triệu Đức, Phương Thân và Cổ Thông thì trực tiếp bao vây tôi.
Triệu Đức mở lời, nói: "Chúng ta giải quyết thằng nhóc này trước, rồi hẵng phân định thắng thua!"
Ba luồng khí tức từ ba hướng lao tới.
Tôi trực tiếp điều động ba lớp giáp Huyền Vũ, chặn chiêu thức tấn công bất ngờ của họ. Ngoài ra, tôi sử dụng sức mạnh Ngũ Hành Thổ Sát khiến mặt đất ở ba hướng xung quanh nhô lên, chặn ba người kia lại.
Họ dù sao cũng là cao thủ Hoàn Hư cấp mười ba, vừa lao tới liền trực tiếp phá tan Thổ Sát của tôi.
Tuy nhiên, khi họ đến gần, thoáng cái tôi đã biến mất, trong tay sớm đã ngưng tụ Chưởng Tâm Quỷ Lôi.
Khi ba người đến gần, tôi kích hoạt quỷ lôi.
Quỷ lôi mạnh mẽ lập tức giáng xuống mấy tia, đẩy lui họ lại.
Đợi bóng tối tan đi, ai nấy đều ngơ ngác.
Tôi mỉm cười: "Tôi thấy chiến thuật của mấy người không được khôn ngoan cho lắm, mấy người cũng đã thấy các trận đối đầu trước đó, chiến lực của tôi không phải Hoàn Hư cấp mười ba, mà gần cấp mười bốn. Ba người tấn công tôi, không bằng để tôi giao đấu với cái người cấp mười bốn kia, đến lúc đó, chúng tôi cùng bị thương, cấp mười ba như mấy người mới có cơ hội giành chiến thắng cuối cùng, không phải sao?"
Lời tôi nói khiến họ sững sờ.
Rõ ràng không ai nghĩ đến điều này, dù gì ngay từ đầu họ đã nhận lợi ích, cũng cảm thấy mình không có cơ hội thắng, chỉ cần vì những lợi ích đó mà tấn công tôi là được.
Dù nhà họ Tiêu đã cho họ lợi ích gì, nó cũng không bằng cơ hội được bước vào Thánh Khư Côn Luân.
Nhóm Triệu Đức lập tức lung lay.
Ba người họ ra hiệu cho nhau, nhanh chóng né tránh, bảo toàn thực lực.
Ở dưới sân khấu, Tiêu Đình thấy cảnh này, khét lớn: "Mấy người đang làm cái quái gì đấy hả?"
Nhưng những người tham gia thi đấu đương nhiên chẳng quan tâm đến Tiêu Đình. Họ nhường lối đi cho tôi và Tần Liệt, để tôi đi đánh với hắn ta.
Chỉ có như vậy, tôi mới Tần Liệt mới có thể cùng bị thương, họ mới có cơ hội!
Tần Liệt nhìn tôi, toàn thân bốc lên ngọn lửa mạnh mẽ. Hắn nắm chặt nắm đấm, biến ngọn lửa ấy thành một con rồng lửa. Hắn ta đứng trên con rồng lửa ấy, lao về phía tôi.
Cả đạo trường Thánh Khư lập tức bị chiếu sáng thành màu cam đỏ. Nhìn từ xa, núi Côn Luân giống như bị đốt cháy vậy.