Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 875

Chương 875: Độc thể của nhà họ Tiêu

"Gã không những không cần mạng nữa, mà còn muốn kéo những người khác làm vật đệm lưng theo!"

"Mọi người mau chóng kết thành pháp trận chống lại hàn độc!"

Xung quanh đạo trường Thánh Khư Côn Luân, người của các gia tộc tiên môn đều ra tay kết trận.

Trường khí mạnh mẽ dâng lên, cách ly mọi thứ trên lôi đài với khán đài xung quanh.

"Tiêu Khánh ta vẫn chưa thua!"

Dưới chân Tiêu Khánh xuất hiện những mũi băng nhọn màu đen, chúng cuộn trào lên như sóng biển, nâng Tiêu Khánh lên cao.

Ngoại trừ mặt băng trên mặt đất, trong không khí tràn ngập sương băng màu đen.

Trong sương băng này, khắp nơi đều là hàn độc.

Nhìn cảnh này, sắc mặt gia chủ nhà họ Tiêu - Tiêu Đình - tái mét.

Bởi vì mọi người nói không sai, nhà họ Tiêu đời đời có cơ thể hàn độc, bình thường dựa vào cơ thể hàn độc để tu luyện thăng cấp, nhưng nó cũng là con dao hai lưỡi, một khi hàn độc bùng phát hoàn toàn, việc này sẽ không thể đảo ngược.

Nói cách khác, Tiêu Khánh bây giờ đã nổi điên, gã đã huyết tế để bộc phát cơ thể hàn độc của mình.

Gã muốn lợi dụng điều này để chiến thắng tôi.

"Tư cách tiến vào thần mộ Côn Luân là của ta, không ai có thể tranh với ta!"

Tiêu Khánh bước về phía tôi, chân gã đạp lên hư không, liền có từng bậc thang bằng băng màu đen hình thành, bão băng sương màu đen bao trùm cả một vùng trời đất gần đó.

Tiêu Khánh nhìn tôi chằm chằm, nói: "Mặc Sơ Cửu, một kẻ ở cảnh giới Sát Thần như cậu cho dù dùng bí thuật gì đi nữa thì mãi mãi cũng không thể là đối thủ của người của cảnh giới Hoàn Hư cấp mười ba như ta. Không chịu nhận thua, vậy cậu chỉ có đường chết!"

Tiêu Khanh giơ tay lên, mấy mũi băng nhọn màu đen đồng loạt tấn công tôi.

Lần này, uy lực của chúng tăng gấp mấy lần so với vừa rồi.

Tôi trực tiếp điều động ba lớp giáp Huyền Vũ.

Nhưng những mũi băng điên cuồng đâm vào giáp, ngay cả giáp Huyền Vũ cũng không chống đỡ được bao lâu đã bị phá vỡ.

Tuy nhiên, sau ba lớp giáp Huyền Vũ vẫn còn Thượng Thanh Lôi Thuẫn chắn trước mặt tôi.

Tiêu Khánh cười lạnh: "Trò vặt! Cũng dám múa rìu qua mắt thợ sao?"

Nói rồi, khí tức trong tay Tiêu Khánh ngưng tụ lại thành một cây búa băng khổng lồ.

Gã vung búa, sức mạnh của bão băng nhanh chóng hội tụ lại.

Thượng Thanh Lôi Thuẫn chắn trước mặt tôi trực tiếp bị chém làm đôi!

Tôi xoay người, tránh được nhát búa đó.

Bên cạnh, những ngọn núi nhỏ bị dư uy của búa kia chém thành hai nửa.

Ngoài ra, trên nhát búa còn mang theo hàn độc, hai bên thân núi đều bị hàn độc xâm nhập, lập tức biến thành đá đen rồi sụp đổ.

Lúc này, trông không khí cũng cuồn cuộn khí hàn sương, chỉ riêng khí hàn sương này đã mang đến cảm giác nghẹt thở.

May mà phương hướng nhát bùa vừa rồi chém tới không có ai, nếu không, e rằng người đó sẽ bị chém bay mất.

Trên khán đài tiên môn cách đó không xa, tuy rằng cao thủ các nhà đều ngưng tụ kết giới để ngăn chặn loại hàn độc này, nhưng dù vậy, hàn độc vẫn xâm nhập, một số người đã trúng độc.

Trong tình huống này, dã có người bắt đầu chạy khỏi hiện trường, cho dù muốn tiếp tục quan sát trận chiến, họ cũng chỉ dám đứng trên ngọn núi xa xa để xem.

Một khi hàn độc còn tiếp tục lan tràn, e rằng người ở đạo trường Thánh Khư Côn Luân sẽ bị thương vong.

Gia chủ các gia tộc tiên môn đồng loạt ra tay tạo kết giới, phong tỏa hoàn toàn đạo trường Thánh Khư. Còn những hàn khí ra ngoài, gia tộc Trùng Đồng ra tay, dùng bí thuật của họ để xua tan chúng.

Tiêu Khánh phóng thích độc thể khiến nhiều gia tộc trong tiên môn khá bất mãn.

Có gia chủ của một gia tộc lên tiếng. "Tiêu gia chủ, Tiêu Khánh sử dụng cơ thể hàn độc để chiến đấu, điều này e là không công bằng!"

Tiêu Đình nghiến răng, biết con trai mình đã đi bước này, không còn đường quay đầu. Trừ khi, gã đạt được cơ duyên, tiến thêm một bước, thật sự bước vào Hoàn Hư cấp mười bốn, nếu không, gã sẽ hoàn toàn bị hàn độc phản phệ, chỉ có đường chết.

Tiêu Đình nhìn về phía mấy gia chủ kia, nói: "Các gia tộc khác cũng có độc thể, cũng có thể dùng mà. Nếu Mặc Sơ Cửu kia có độc thể, cậu ta cũng có thể dùng! Đại hội lần này không có quy định không được sử dụng độc thể. Mặc Thánh, Tiêu Đình ta nói không sai chứ?"

Tiêu Đình nhìn Mặc Thánh.

Mặc Thánh vẫn luôn giữ bình tĩnh, ông ta chỉ nói: "Tiêu gia chủ nói không sai, trong đại hội lần này, mọi người tự dựa vào bản lĩnh của bản thân, không luận thủ đoạn, nhà họ Tiêu đương nhiên có thể dùng độc thể của mình."

Thái độ của Mặc Thánh khiến Tiêu Đình khá bất ngờ. Dù sao, đối thủ của Tiêu Khánh là tôi, mà bây giờ Mặc Thánh không những không phản đối độc thể, ngược lại còn thản nhiên, điều này khiến Tiêu Đình nghi ngờ, chẳng lẽ người trên sân kia còn có quân bài tẩy?

Bên kia, Mặc Chi khẽ hỏi Mặc Thánh. "Sư phụ, Dương Sơ Cửu thật sự sẽ không sao chứ? Tiêu Khánh kia vốn đã ở cảnh giới Hoàn Hư cấp mười ba đỉnh phong, nếu có độc thể gia trì, e rằng thực lực sẽ vượt qua Hoàn Hư cấp mười ba, như vậy e rằng sẽ bất lợi với Dương Sơ Cửu!"

Mặc Thánh lại cười: "Thằng nhóc đó còn không ít quân bài tẩy chưa dùng đâu. Hơn nữa, cậu ta còn khao khát tiến vào thần mộ Côn Luân hơn cả ta, trận chiến này, cậu ta sẽ tìm cách giành chiến thắng!"

Những lời này lại khiến Mặc Chi khẽ nhíu mày.

Trên đạo trường Thánh Khư, uy áp kh*ng b* như núi lớn đè nặng lên người tôi. Sức ép này tuy không mạnh hơn uy áp Hoàn Hư cấp mười bốn của Mặc Thánh trước đây, nhưng vẫn tạo ra sự khắc chế.

Căn cứ vào đây mà phán đoán, thực lực thực sự hiện tại của Tiêu Khánh có lẽ đã gần đạt, thậm chí có thể đã đạt đến Hoàn Hư cấp mười bốn.

Trong tình huống như vậy, nếu tôi muốn giành chiến thắng trận chiến thì không thể giữ chiêu lại nữa.

Mặc Thánh đã nói Hắc tôn giả và thế lực phía sau ông ta đang theo dõi tôi, một khi tôi để lộ thân phận, có lẽ họ sẽ ra tay.

Nhưng bây giờ, tôi không thể lo lắng nhiều như vậy, giành chiến thắng trong trận chiến này mới là quan trọng nhất.

Xung quanh tôi, tiếng gió bão rít lên.

Bão băng nhấn chìm mọi thứ.

Tiêu Khánh cười âm hiểm, chỉ vào tôi, ngay tức khắc, bão băng xung quanh liền ngưng tụ thành một thanh kiếm màu đen tuyền.