Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 869

Chương 869: Quan tài ở động băng

"Vô lý! Thần mộ Côn Luân, động băng Quan Sơn, cả tiên vực này ai mà không biết? Không phải cậu muốn ta giúp cậu đến nơi đó đấy chứ? Ta nói cho cậu biết, không được! Dù là cao thủ Hoàn Hư cấp mười lăm cũng không thể đến nơi đó. Nếu điều cậu mong cầu là chuyện này thì đổi sang chuyện khác đi!"

Quả thật, tôi muốn nhờ ông ta đưa mình vào động băng Quan Sơn. Thanh Họa đã tiến vào trong cổng đồng, không biết bây giờ tình hình thế nào rồi.

Thực ra, khi đối kháng với nắm đấm khổng lồ xé toạc không gian kia, tôi đã cảm nhận được sức mạnh của nó vượt xa một quyền mà Mặc Thánh vừa tung ra với tôi.

Cho dù bây giờ tôi đã đạt đến thực lực Hoàn Hư cấp mười ba, nhưng muốn đối kháng với nắm đấm khổng lồ màu vàng kia, đánh bại nó, rồi tiến vào trong cổng đồng, gần như là không thể!

Đây không phải là vấn đề có muốn thử hay không, mà là vấn đề đi rồi nhất định sẽ không có kết quả gì.

Lần trước, tôi có thể dùng lệnh bài truyền tống chạy thoát đến chỗ Mặc Chi, may mắn giữ được mạng. Nếu tôi đi nữa, e rằng sẽ không có vận may như vậy.

Lúc này, Mặc Chi đang đỡ tôi đột nhiên lên tiếng: "Sư phụ, con nhớ có một cách có thể tiến vào thần mộ Côn Luân."

Nghe vậy, tôi lập tức hỏi: "Làm sao để vào?"

Mặc Chi nói: "Thủ lĩnh các gia tộc tiên môn ở tiên vực đồng lòng kết trận thì có thể mở cổng đồng, tiến vào trong thần mộ Côn Luân. Tuy chỉ có thể duy trì trong hai canh giờ, nhưng vào trong đó cũng có thể làm được nhiều chuyện rồi!"

Thủ lĩnh các gia tộc tiên môn Tiên vực đồng lòng ư?

Điều kiện này quả thực quá khó khăn.

Dù sao thì đa số các gia tộc tiên môn Tiên vực đều tự chiến đấu, không ai phục ai. Cho dù có một vài gia tộc có liên minh tồn tại, nhưng cũng chỉ là liên minh nhỏ.

Muốn gia chủ các gia tộc tiên môn cùng ra tay, mở cổng đồng, hộ tống một người tiến vào thần mộ Côn Luân, đó vốn là điều không thể thực hiện được.

Mặc Thánh nói với Mặc Chi: "Thủ lĩnh các gia tộc tiên môn tiên vực đồng lòng kết trận, mở cổng đồng, câu này nói nghe thì dễ. Tiên vực bây giờ, ai có bản lĩnh hiệu lệnh các gia tộc đi mở cổng đồng? Lần trước cổng đồng mở khi Dương Thiên Tượng đến Tiên vực. Tiên vực bây giờ còn có người như vậy sao?"

Mặc Chi lại đáp: "Bất kể hôm nay có người như vậy hay không, nhưng con cảm thấy bí mật bên trong thần mộ Côn Luân có cám dỗ cực kỳ lớn với cả tiên vực. Nếu có người đứng ra dẫn đầu, mở cổng đồng, chưa chắc không có người tranh giành tư cách tiến vào trong!"

Mặc Chi đi về phía sư phụ cô ta, hỏi nhỏ: "Không phải sư phụ luôn muốn cái quan tài dưới động băng Quan Sơn trong thần mộ Côn Luân sao?"

Những lời Mặc Chi nói trước đó, Mặc Thánh đều lộ sự khinh thường, nhưng khi nghe câu này, thái độ của Mặc Thánh lập tức thay đổi. Quan tài dưới động băng Quan Sơn quả thật là thứ ông ta khát khao nhất.

Năm xưa, ông ta cũng đã từng tiến vào trong cổng đồng đó. Nhưng cuối cùng chỉ còn cách cái quan tài một bước chân, ông ta lại không thể thành công.

Dưới động băng Quan Sơn, mỗi một quan tài đều ẩn chứa một cơ duyên phi thường. Nếu có thể lấy được, Mặc Thánh tin chắc thực lực của mình có thể đột phá đến Hoàn Hư cấp mười lăm, thậm chí có khả năng phá vỡ cảnh giới, từ đó Hợp Đạo!

Hợp Đạo là điều ông ta khao khát nhất trong đời này. Dù sao đạt đến cảnh giới Hợp Đạo chính là thoát khỏi sự tồn tại của con người, trở thành một vị thần trong ba ngàn Đại Đạo của thế gian, thọ với trời đất!

Người ở tiên vực tự xưng là Tiên, nhưng trên thực tế, họ không phải tiên nhân thật sự. Họ cũng có tuổi thọ, chẳng qua nhờ có thuật pháp và long mạch nuôi dưỡng nên sống lâu hơn người bình thường.

Nhưng tuổi thọ cuối cùng vẫn là xiềng xích, đạt đến Hoàn Hư cấp mười bốn trở lên, tuổi thọ sẽ ngày càng ngắn lại. Nếu không thể Hợp Đạo, cuối cùng vẫn phải chết!

"Quan tài!" Lặp lại hai chữ này, Mặc Thánh nhìn tôi, nói: "Nếu cậu đồng ý lấy về cho ta cái quan tài đó, ta có thể cân nhắc hợp tác với cậu, cho cậu cơ hội tiến vào cổng đồng."

Không hổ là Mặc Chi, chỉ có cô ta hiểu rõ ông già Mặc Thánh này hơn cả.

Tôi đồng ý ngay: "Được, chỉ cần ông cho tôi cơ hội tiến vào Cổng đồng, tôi nhất định sẽ lấy về cho ông quan tài đồng đó! Chỉ là, thủ lĩnh các gia tộc tiên môn ở tiên vực cùng nhau ra tay mới có thể mở cổng đồng, việc này sao có thể thực hiện hiện?"

Mặc Thánh liền nói: "Đây không phải là điều cậu cần lo lắng, chuyện này ta sẽ sắp xếp!"

Nói xong, Mặc Thánh dặn dò Mặc Chi, bảo cô ta chăm sóc tôi thật tốt, ba ngày sau, chuyện sẽ có câu trả lời.

Tôi chắp tay cảm ơn Mặc Thánh.

Nhưng Mặc Thánh lại nói: "Hợp tác mà thôi, cậu không cần cảm ơn."

Sau đó, ông ta hóa thành luồng khí đen, rời khỏi vách núi này. Trước khi đi, ông ta còn để lại một ít thuốc trị thương.

Tôi và Mặc Chi quay trở lại động phủ, mỗi người tự mình uống đan dược trị thương, tự điều hòa khí tức. Nhờ đan dược, trường khí của tôi nhanh chóng được phục hồi.

Vết thương của Mặc Chi khá nặng, nhưng đan dược của sư phụ cô ta rất hiệu quả, chỉ chưa đầy nửa ngày, cô ta đã hoàn toàn bình phục.

Tôi hỏi Mặc Chi: "Mặc Chi, cô nói xem, sư phụ cô sẽ dùng cách gì để thủ lĩnh các gia tộc tiên môn cùng ra tay, đi mở Cổng đồng đây?"

Mặc Chi lắc đầu: "Chuyện này căn bản là không thể, dù sao thì các gia tộc tiên môn chưa bao giờ đoàn kết như vậy. Đừng nói là cùng nhau ra tay, nếu ở chung, không đánh nhau một mất một còn đã là may rồi!"

"Nhưng tôi thấy sư phụ cô rất tự tin!"

Mặc Chi nhìn ra ngoài sơn động: "Có lẽ sư phụ thật sự có cách chăng... Dương Sơ Cửu, cảm ơn cậu, nếu không nhờ cậu ngăn sư phụ, ta có lẽ đã chết rồi!"

Tôi nói với cô ta: "Cô không cần cảm ơn. Nếu cô chết, tôi ở sẽ chẳng còn một người bạn nào ở núi Mặc Thần nữa. Tôi rơi vào tay sư phụ cô, e rằng chỉ có thể mặc ông ta quyết định. Lúc đó tôi liều mạng đỡ một quyền của ông ta, không chỉ là để cứu cô, mà còn là để tự tìm một con đường sống! Hơn nữa, trước đó không phải cô cũng đã cứu tôi sao?"

Mặc Chi cười, cô bây giờ hoàn toàn khác với cảm giác hung dữ lạnh lùng mà tôi thấy khi mới gặp cô ta trước đây.

Cô ta của trước đây cho người ta một cảm giác đó là nữ ma đầu giết người không chớp mắt, còn cô ta bây giờ trông giống một người phụ nữ hơn.

Tuy nhiên, nhớ lại chuyện trước đây, tôi cũng nhớ đến Dương Minh Đường. Lúc đó tôi vốn định giết Dương Minh Đường, chính cô ta đã ra tay, đưa Dương Minh Đường đi.

Tôi và Dương Minh Đường không đội trời chung.

Thế nên, tôi không nhịn được mà hỏi: "Mặc Chi, khi đấy Dương Minh Đường bị cô đưa đi, ông ta hiện đang ở đâu?"