Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 850

Chương 850: Cô ta muốn thắng!

Tô Thanh Trần tay cầm ngọc bội, hỏi Khương Tử Y: "Cô muốn thế nào?"

Khương Tử Y cười lạnh: "Quỳ xuống, xin lỗi ta, nếu không, hôm nay anh đừng hòng rời khỏi con thung lũng này! Bản tiên tử tung hoành tiên vực, tất cả mọi người trước giờ đều cung kính với ta, chỉ có Tô Thanh Trần anh là dám nói những lời đó. Không giết ngươi, đã là bản tiên tử nhân từ lắm rồi!"

Tô Thanh Trần cười hỏi: "Muốn ta quỳ xuống, phải xem cô có tư cách hay không!"

Khương Tử Y bấm thủ quyết, đôi mắt lập tức xuất hiện đồng tử đôi.

"Bây giờ bản tiên tử sẽ cho anh xem, bản tiên tử có tư cách không!"

Đồng tử đôi xuất hiện, trường khí xung quanh lập tức bùng nổ.

Trong mắt Khương Tử Y, khí tức vận chuyển trên người Tô Thanh Trần thu hết vào tầm nhìn, sức mạnh đồng tử đôi sôi trào, từng luồng sức mạnh vô hình tấn công Tô Thanh Trần.

Ở xa, Lôi Nguyên không khỏi nói: "Tô Thanh Trần này xong đời rồi! Tiên tử Tử Y dùng thuật Trùng Đồng Thao Túng, một khi bị sức mạnh của đồng tử đôi khóa chặt, Tô Thanh Trần sẽ biến thành một con rối mặc cho tiên tử Tử Y điều khiển."

Thế nhưng, Tô Thanh Trần lại khẽ cười, một ấn chỉ bất ngờ đánh vào giữa hai hàng lông mày của KHương Tử Y.

Sức mạnh đồng tử đôi của Khương Tử Y còn chưa khóa được vào Trần Thanh Trần, bản thân cô ta đã bị một ngón tay của Tô Thanh Trần đánh bay ra ngoài.

Khương Tử Y ngây người.

Cô ta đập mạnh vào tường băng phía xa, mặt băng cũng bị đập vỡ một mạng.

Khi cô ta lăn xuống đất, một Thanh Đồng Mộ Thủ bắt đầu động đậy.

Lúc nãy Tô Thanh Trần không cảm nhận được khí tức của Tô Thanh Họa, nhưng khi mặt băng ở đây vỡ, hắn lại cảm nhận được trong mặt băng có phong ấn khí tức của em gái mình.

"Tiểu Họa! Em thật sự đã về rồi! Em ở đâu..."

Khí tức quá yếu, Tô Thanh Trần chỉ có thể đoán có người đã đưa Tô Thanh Họa đến đây, nhưng sau Thiên Quyền Thần Phạt, Tô Thanh Họa biến mất, người đưa cô ấy đến cũng biến mất.

Bên kia, Khương Tử Y ngã trên mặt đất cực kỳ tức giận.

Cô ta bò dậy, lại lao về phía Tô Thanh Trần, nhưng vừa mới xông lên mấy mét, cô ta đã cảm nhận được khí tức mạnh mẽ ập tới từ sau.

Khương Tử Y quay đầu, sử dụng sức mạnh đồng tử đôi, đánh lui Thanh Đồng Mộ Thủ.

Thế nhưng, Thanh Đồng Mộ Thủ chỉ lùi hai mét, rồi lao tới ngay.

Ở phía xa, Tô Thanh Trần cảm nhận có người khác đến, lập tức cất ngọc bội, quay đầu thì thấy có hai người khác của nhà họ Tô đến.

"Tô Thanh Trần, bên này đã xảy ra chuyện gì? Có người phát hiện khí tức của Tô Thanh Họa, chắc không phải cậu đã tìm thấy cô ta đấy chứ? Bao nhiêu năm nay gia tộc vẫn luôn truy nã Tô Thanh Họa, nếu tìm thấy cô ta, nhất định phải báo cáo! Nếu không, dòng của cậu sẽ bị trục xuất hoàn toàn khỏi nhà họ Tô, có biết chưa?"

Tô Thanh Trần gật đầu: "Vâng. Nếu tìm thấy Thanh Họa, tôi nhất định sẽ báo cáo. Có điều, Thanh Họa đã biến mất nhiều năm, sao có thể trở về tiên vực Côn Luân? Dù có trở về, cô ấy cũng đã chết một lần rồi. Gia tộc muốn bắt cô ấy là chuyện dễ như trở bàn tay. Ở bên này có lẽ có người thèm muốn bí mật trong thần mộ Côn Luân, hơn nữa thực lực đã chạm đến Thiên Quyền Thần Phạt, có điều người đó đã trốn thoát."

Nghe báo cáo như vậy, hai người của nhà họ Tô liền rời đi.

Còn Khương Tử Y ở bên kia vẫn đang vật lộn với một Thanh Đồng Mộ Thủ.

Tô Thanh Trần không nói gì, cũng nhanh chóng rời đi, khi đi qua nhóm Lôi Nguyên, anh ta hỏi: "Đó là nữ thần của mấy người, sao mấy người không đi cứu cô ta đi?"

Khóe miệng nhóm Lôi Nguyên giật giật, lập tức bỏ chạy.

"Mấy người... Mấy người chờ đó, đợi Khương Tử Y ta ra ngoài rồi, tât scar mấy người đều phải chết!" Khương Tử Y gầm lên.

Cô ta đánh một ấn chỉ lên người Thanh Đồng Mộ Thủ, sau đó chạy mất.

"Trùng đồng bẩm sinh phải chết!"

Tô Thanh Trần rời khỏi thung lũng đó, anh ta lại lấy ngọc bội ra.

"Em gái, anh biết em vẫn còn sống. Bất kể xảy ra chuyện gì, dù có mất cái mạng này, anh nhất định cũng sẽ bảo vệ em. Khi cha mẹ bị xử tử, chuyện duy nhất họ dặn dò là anh phải tìm được em, bảo vệ em. Anh trai nhất định sẽ làm được."

Tự nhủ mấy câu trong lòng, khóe mắt Tô Thanh Trần không nhịn được mà ươn ướt.

...

Lúc này, bên cạnh núi chủ có Mặc Thần Điện, trên một ngọn núi khác.

Nơi này chính là động phủ của Mặc Chi.

Sa khi ra ngoài thực hiện nhiệm vụ, một mình Mặc Chi trở về động phủ của mình. Dù vào mặc Thần Điện là dựa vào sắc đẹp, nhưng cô ta vô cùng lạnh lùng, một khi đạt được mục đích, tất cả những người đàn ông bị cô ta lợi dụng trước đó đều bị cô ta giết.

Ngay cả khi hôm nay trở thành đệ tử truyền thừa của chủ điện Mặc Thần Điện, trong động phủ của cô ta, thậm chí là trong phạm vi vài dặm xung quanh cũng đều không cho phép bất kỳ đệ tử Mặc Thần Điện nào lại gần. Trong mắt cô ta, đàn ông chỉ là công cụ để cô ta từng bước đi lên, nâng cao tu vi mà thôi.

Người phụ nữ này trông muôn phần phong tình, nhưng thực tế, những người đàn ông bị cô ta dẫm dưới chân đều biết cô ta vô tình thế nào.

Không một người đàn ông nào có thể thực sự khiến cô ta rung động.

Thế nhưng, không biết tại sao, từ khi Mặc Chi gặp Tô Thanh Họa, trong lòng cô ta vẫn luôn có khuôn mặt của cô ấy.

Trong lòng cô ta nảy sinh một cảm giác không thể giải thích được, luôn muốn tranh đua cao thấp với Tô Thanh Họa, dù thế nào đi nữa, cô ta cũng không muốn thua Tô Thanh Họa.

Vì vậy, cô ta để lại lệnh bài truyền tống để đánh cược, ngoài nhiệm vụ của sư phụ, điều quan trọng nhất chính là cô ta muốn tranh.

Vào động phủ, Mặc Chi vẫn luôn suy nghĩ về vấn đề này, mặc dù cô ta không hiểu tại sao mình lại muốn tranh như vậy, nhưng trong lòng cứ có một giọng nói nói với cô ta, cô ta muốn thắng.

Cái cảm giác muốn thắng này cứ lởn vởn mãi trong đầu cô ta.

Vừa đi, Mặc Chi vừa tiện tay triển khai chín tầng kết giới trong động phủ.

Xong xuôi, cô ta hoàn toàn thả lỏng bản thân. Cô ta cảm thấy mỗi ngày đến giờ phút này, cô ta mới là chính cô ta.

Đã vào trong động phủ của mình, đèn bên trong vẫn chưa sáng lên.

Cô ta đã quá bị chiếc áo giáp màu đen trên người gò bó rồi, vì vậy sau khi thoải mái cởi bỏ tất cả, cô ta duỗi người một cái, nằm thẳng lên giường ở phía sau.

Vừa nằm xuống, Mặc Chi lập tức cảm thấy cơ thể mình đè phải một người.

Cô ta kêu lên, khí tức quanh người liền sôi trào, đồng thời đứng bật dậy.

"Ai?"

Cô ta vung tay quét, mấy ngọn đèn dầu trong động phủ đều sáng lên.