Chương 848: Tiên tử Tử Y
Không trung phía trên thung lũng bị xé toạc ra một vết nứt, một bàn tay vàng khổng lồ từ trong đó đánh tôi rơi xuống một phế tích, hơn nữa còn rót vào cơ thể tôi một luồng khí tức vàng!
Khí tức vàng trong cơ thể tôi điên cuồng xâm thực kinh lạc của tôi.
Toàn thân tôi vô cùng đau đớn.
"Hửm? Vẫn còn sống? Ta phải xem thử xem cậu có thể chịu đựng cú đấm thứ hai này không!"
Vẫn là giọng của Thanh Họa, chỉ là không mang theo bất kỳ cảm xúc nào.
Ngay lập tức, dưới mặt băng này đã bắt đầu sụp đổ, lún xuống, tôi lại cảm nhận được uy áp kinh khủng do cú đấm khổng lồ kia giáng xuống, cả người gần như sụp đổ!
Lệnh bài truyền tống của Mặc Chi đang ở phía trước cách bốn năm mét.
Trên đó vẫn tỏa ra ánh đen.
Trong tình huống này, tôi không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể thử sử dụng tấm lệnh bài, xem có thể rời khỏi nơi này được không đã.
Cho dù có rơi vào hang hùm của Mặc Chi thật, ít nhất vẫn còn cơ hội xoay xở, nếu bị trúng cú đấm này, tôi sẽ mất tất cả hoàn toàn.
Dương Sơ Cửu tôi không sợ chết.
Nhưng tôi không muốn bị xóa sổ một cách thầm lặng như vậy.
Thanh Họa đã vào cổng đồng, còn chưa biết tình hình thế nào, thù của tôi vẫn chưa trả, tung tích của ông nội tôi vẫn chưa rõ, những chuyện này nói cho tôi biết dù thế nào đi nữa, tôi cũng không thể chết ở đây.
Tôi nghiến chặt răng, chống đỡ uy áp kinh khủng đó, lao về phía tấm lệnh bài màu đen kia.
Nhưng uy áp cuồng bạo ngay lập tức đập nát một khoảng đất ở đây, từng vết nứt nhanh chóng lan rộng, tấm lệnh bài màu đen cũng rơi xuống qua khe nứt.
Tôi cắn răng, cố gắng điều động Huyết Cương, vỗ mạnh xuống đất.
Ngay tức khắc, mặt đất đều được gia trì bởi Huyết Cương, đồng thời tôi điều động sức mạnh của Ngũ Hành Thổ Sát, khống chế khoảng đất này.
Đất đai lật tung điên cuồng, cuối cùng, tấm lệnh bài được sức mạnh Thổ Sát của tôi lật ngược lên. Thổ Sát ngưng tụ thành một bàn tay, nắm chặt lệnh bài, ném tới.
Tôi vội chụp lấy.
Nắm đấm vàng lao xuống, còn chưa kịp đập vào người tôi, đã mang đến uy áp kinh khủng!
Uy áp đó đánh tôi thật mạnh xuống đất, nhưng tôi vẫn nắm chặt lệnh bài không buông tay, ngưng tụ khí tức của bản thân, truyền vào đó.
Nắm đấm vàng khổng lồ kia giống như một ngọn núi lớn giáng xuống!
Ngay khoảnh khắc cuối cùng, tôi hét lớn: "Truyền tống!"
Âm thanh ngay lập tức bị trường khí do nắm đấm vàng khổng lồ giáng xuống hoàn toàn nhấn chìm!
Trong phế tích không còn nhìn thấy gì nữa, tuy nhiên, giọng nói kia lại nói: "Hửm? Lại trốn thoát rồi? Nhưng kim khí đã nhập thể, bất kể cậu trốn đi đâu, cũng chắc chắn phải chết."
Nắm đấm vàng khổng lồ biến mất, vết nứt hư không trên không trung biến mất, mọi thứ đều trở lại bình lặng. Trên tuyết nguyên gần đó lại xảy ra một trận tuyết lở, tuyết lở lấp đầy thung lũng này, phế tích bị nắm đấm khổng lồ đập nát cùng với những xác chết bò lên từ dưới đất tất cả đều bị chôn vùi dưới tuyết trắng tinh.
Cứ như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
...
Sau khi gió yên sóng lặng, nhiều người đã đến.
Phần lớn những người này đều thuộc các gia tộc tiên môn ở tiên vực Côn Luân. Trước đó, nhiều người đã cảm nhận được sức mạnh của Ngũ Lôi Âm Sát, họ đoán Dương Thiên Tượng có thể đã xuất hiện trở lại.
Trong quá trình tìm kiếm, mọi người lần nữa phát hiện ngoài thần mộ Côn Luân lại xuất hiện dấu hiệu của Ngũ Lôi Âm Sát.
Nhiều gia tộc cũng đã thấy nắm đấm vàng khổng lồ xuất hiện.
Có người trong nhà họ Lôi lên tiếng: "Đó chính là Thiên Quyền Thần Phạt? Dưới Thần Phạt, chắc chắn không có bất kỳ ai có thể sống sót. Nếu quả thật là Dương Thiên Tượng hoặc truyền nhân cả ông ta, e rằng cũng đã chết dưới Thiên Quyền Thần Phạt đó rồi! Xem ra, cái kẻ đe dọa đến tiên vực mà mọi người truyền bá giờ đã không còn tồn tại nữa."
Nhưng người nhà họ Tề lại nói: "Lôi Nguyên, năm xưa Dương Thiên Tượng đã từng đến đây, ông ta cũng chịu Thiên Quyền Thần Phạt, nhưng cuối cùng ông ta lại không hề mất mạng, sau này còn tung hoành trong tiên vực, suýt chút nữa đã lật đổ toàn bộ tiên vực của chúng ta. Nói một cách rõ hơn, ngay cả khi đến trước cổng đồng kia, Thiên Quyền Thần Phạt cũng không thể xuất hiện. Chỉ có một khả năng, đó là chính những người giữ mộ cũng không thể ngăn cản được người đó, thế nên mới giáng Thiên Quyền Thần Phạt xuống. Vì vậy, sức mạnh của kẻ vừa đến e rằng chỉ có hơn chứ không kém Dương Thiên Tượng năm xưa."
Lôi Nguyên sững sờ.
Ở bên cạnh, người của nhà họ Trần nói: "Đúng! Theo ta thấy, sống phải thấy người, chết phải thấy xác! Khi nãy Thiên Quyền Thần Phạt giáng xuống vị trí đó, tốt nhất chúng ta hãy đào hết lên, xem có thi thể của người vừa chịu Thiên Quyền Thần Phạt có ở đó không!"
Đúng lúc này, một cô gái áo tím từ xa bay tới.
Mặc dù bay thẳng từ sau núi tuyết đến đồng tuyết phía trước, cô ta vẫn có thể đứng giữa không trung.
Mọi người đều nhìn sang, Lôi Nguyên không khỏi nói: "Nhà họ Khương ở Thiên Sơn, tiên tử Tử Y? Tiên tử đã đến, ngưỡng mộ đã lâu."
Cô gái mặc áo tím này chính là Khương Tử Y của nhà họ Khương ở Thiên Sơn.
Đối phương chỉ khẽ gật đầu với Lôi Nguyên, sau đó trường khí quanh người bỗng thay đổi, đôi mắt ban đầu vốn chỉ có một đồng tử biến thành đồng tử đôi.
"Muốn thăm dò tình hình dưới phế tích tuyết nguyên, cần gì phải đào lên? Để ta xem một cái là biết ngay!"
Mọi người đương nhiên đều biết sức mạnh của đồng tử đôi của nhà họ Khương.
Sức mạnh này có thể nhìn thấu mọi thứ trên đời, đừng nói bên dưới chỉ là phế tích trên đồng băng, ngay cả những thứ nằm sâu dưới tầng đá, Khương Tử Y này cũng có thể nhìn thấy.
Tất cả gần như đồng loạt chắp tay, hành lễ.
"Xin tiên tử Tử Y thi triển thần thông!"
Khương Tử Y không nói nhiều, mà lao xuống, trong chớp mắt đứng trên đồng băng đó, thủ quyết trong tay biến hóa, ngay lập tức, mọi thứ bên dưới băng mặt tuyết nguyên này thu hết vào tầm nhìn.