Chương 843: Thanh Họa kỳ lạ
Quỷ lôi mà tôi chém ra trực tiếp nuốt chửng những kim quang kh*ng b* kia.
Nhưng ngay lúc tôi nghĩ những Thanh Đồng Mộ Thủ này đã hoàn toàn bị tôi chém chết, thì Thanh Đồng Mộ Thủ đứt thành hai khúc nằm dưới đất lại nhanh chóng hấp thu một loại khí tức, kết nối bằng sương, sau đó chỗ đứt nối liền lại, hai Thanh Đồng Mộ Thủ bò dậy.
Họ giơ tay, trường kích trở về tay họ.
Trước đây họ vẫn đứng trên bề mặt băng.
Lần này, kim quang trên người họ hóa thành từng tia lôi điện màu vàng.
Bóng họ bay lên không trung, nhìn xuống tôi, vẫn không nói gì, bất ngờ lao xuống.
Cùng lúc đó, tôi nhận thấy trên bức tường băng vô tận phía trước tỏa ra ánh sáng vàng kim, trong ánh sáng đấy có những tia lôi điện màu vàng.
"Rắc rắc rắc!"
Tường băng bắt đầu vỡ vụn.
Hai Thanh Đồng Mộ Thủ kia lao thẳng xuống!
Họ nhanh chóng tiếp cận tôi, tốc độ nhanh hơn trước rất nhiều, thoáng chốc, họ chia thành hai bên, một trường kích chém ra một đạo kim quang từ bên trái tới, một trường kích khác chém ra một đạo kim quang khác từ bên phải tới!
Hai đạo kim quang khi tiếp cận cùng bộc phát sức mạnh lôi điện màu vàng càng mạnh mẽ, khiến tất cả mọi thứ xung quanh tôi, đều rơi vào một biển lôi rộng lớn, khóa chặt lấy tôi.
Chiêu này còn mạnh hơn Kim Quang Pháp Vũ khi nãy.
Khi xích sắt đến gần còn mang theo một uy áp kh*ng b*, muốn trực tiếp đối kháng với chiêu này e rằng không dễ, tôi giơ tay, phóng ra đoản kiếm Phế Kim và dao găm Quỷ Nha.
Trên cả hai vũ khí đều được gia trì Huyết Cương, tay trái tay phải mỗi tay giữ một ấn quyết quỷ lôi, truyền vào đó.
Ngay tức khắc, hai đạo Chưởng Tâm Kiếm Cương trực tiếp xông ra từ vòng vây, xuyên qua người hai Thanh Đồng Mộ Thủ.
Sau khi lĩnh ngộ phương pháp Sát Thần cộng hưởng vừa rồi, dù trên đoản kiếm Phế Kim và dao găm Quỷ Nha không có kiếm hồn, nhưng tôi vẫn có thể cùng trường khí nội tại của hai vũ khí này hình thành cộng hưởng, nhờ vậy, uy lực của chiêu thức tăng lên không ít.
Vì vậy khi hai chiêu này lướt qua, giữa lông mày của hai Thanh Đồng Mộ Thủ kia trực tiếp bị đoản kiếm Phế Kim và dao găm Quỷ Nha của tôi xuyên thủng.
Hai Thanh Đồng Mộ Thủ này lập tức mất đi kim quang trong mắt, ngãi xuống đất, chỗ vừa rồi bị đứt ngang eo lại một lần nữa đứt ra.
Lôi điện màu vàng quấn quanh tôi thoáng chốc biến mất.
Nhưng tình hình tệ hơn vẫn xảy ra.
Trên tường băng vừa rồi phát ra kim quang kia có nhiều trụ băng đã vỡ vụn, sau khi trụ băng vỡ vụn đều rơi ra một Thanh Đồng Mộ Thủ như thế này!
Nhìn thoáng qua, số lượng Thanh Đồng Mộ Thủ nhiều không thể đếm hết.
Hai Thanh Đồng Mộ Thủ đã khó đối phó như vậy rồi, bây giờ, nhìn số lượng Thanh Đồng Mộ Thủ rơi xuống từ tường băng này, ít nhất cũng có hàng ngàn.
Trong tình huống này, căn bản là không thể tiến vào thần mộ Côn Luân.
Hơn nữa, hàng ngàn Thanh Đồng Mộ Thủ chỉ là con số bắt đầu mà thôi.
Bên kia tường băng vẫn còn nhiều trụ băng phát ra kim quang, xuất hiện vết nứt, xem ra sắp có nhiều Thanh Đồng Mộ Thủ hơn xuất hiện nữa rồi.
Chẳng trách ai cũng nói nơi này nguy hiểm.
Nơi này không chỉ là nguy hiểm, mà rõ ràng là có đi chứ không có về.
Ngay cả người phụ nữ áo đen ở cảnh giới Hoàn Hư cấp mười một kia e rằng cũng không thể tiến vào trong.
Hai Thanh Đồng Mộ Thủ vừa rồi bị xuyên qua giữa lông mày nằm dưới đất lần nữa co giật, bò lên, khí băng sương ngưng tụ, hai mắt lại phát ra kim quang, lần nữa đứng dậy.
Lúc này, Thanh Họa hét lên: "Phu quân, mau về đi! Hôm nay e rằng không thể phá cục diện ở đây được rồi. Nơi này quá nguy hiểm, chúng ta cần bàn bạc kỹ hơn!"
Hàng ngàn Thanh Đồng Mộ Thủ đã đứng chật kín dưới tường băng bên kia.
Hai mắt họ đều phát ra kim quang, giống như những kẻ vừa rồi bị tôi tiêu diệt, thế nên muốn đối phó với họ phải trả một lực lượng tương đương.
Quan trọng là căn bản không thể giết thứ này.
Tôi đánh họ thành từng mảnh, họ vẫn có thể tổ hợp lại với nhau, tiếp tục chiến đấu với tôi, cứ vô tận như thế. Đánh mãi, tôi chỉ sẽ kiệt sức, cuối cùng vẫn không thể tiến vào thần mộ Côn Luân.
Xông vào trực diện quả thực không phải là cách.
Tôi nhanh chóng đến sau Thượng Thanh Lôi Thuẫn, hỏi: "Thanh Họa, em có biết, những Thanh Đồng Mộ Thủ này rốt cuộc là thứ gì không? Vừa rồi anh đã chém giết hai kẻ canh giữ mộ đó hai lần rồi, họ vẫn có thể ghép lại, chiến đấu với anh, thậm chí còn phát huy sức mạnh mạnh hơn, rốt cuộc là chuyện gì vậy? Kim quang kia rốt cuộc là thứ gì?"
Thanh Họa lắc đầu: "Đối với mọi người ở tiên vực Côn Luân, thần mộ này cũng là bí mật. Trước đây em có nghe về Thanh Đồng Mộ Thủ này, nhưng rốt cuộc họ là gì thì không ai rõ. Có truyền thuyết nói rằng họ là con rối của thần, cũng có người nói họ chính là thần đã chết trong thần mộ trước đây, linh hồn ký gửi vào những người bảo vệ mộ này, cùng nhau canh giữ bí mật của thần mộ Côn Luân."
Nghe Thanh Họa nói, tôi rơi vào trầm tư.
Nghĩ một lát, tôi lại hỏi: "Đây không phải là tiên vực Côn Luân sao? Động băng Quan Sơn chẳng phải nên là tiên mộ của tiên vực à? Tại sao lại là thần mộ chứ?"
Đối với vấn đề này, Thanh Họa vẫn lắc đầu: "Việc này em cũng không rõ, có lẽ thần mộ và tiên mộ vốn là một ngôi mộ lớn. Trước đây tiên vực cũng có thần, chỉ là sau này không biết vì lý do gì mà thần đã biến mất thôi."
Trong lúc chúng tôi nói chuyện, bề mặt băng ở đây bắt đầu rung chuyển dữ dội.
Tôi nhìn ra ngoài Thượng Thanh Lôi Thuẫn, từng đàn Thanh Đồng Mộ Thủ đang lao tới.
Hơn nữa, những Thanh Đồng Mộ Thủ này không hề hỗn loạn, giống như có người chỉ huy, họ từ ba hướng, ba phương trận bao vây chúng tôi.
Tôi nói với Thanh Họa: "Thanh Họa, chúng ta đi khỏi nơi này trước rồi tính sau!"
Thanh Họa gật đầu.
Tôi điều khiển Thượng Thanh Lôi Thuẫn, định đưa Thanh Họa rời đi, nhưng Thanh Họa vừa bước vài bước lại đột nhiên ôm ngực, trông vô cùng đau đớn.
Tôi phát hiện giữa lông mày cô ấy lại xuất hiện một đạo kim quang.
Vốn dĩ nơi đó có Kim Liên Thánh Văn của thánh nhân Viêm Hạ, nhưng sự xuất hiện của đạo kim quang này đã trực tiếp làm tiêu tan hoa văn kia, thay vào đó là một vân dọc.
Hơn nữa, hoa văn mới này vẫn đang không ngừng sinh trưởng, trông giống như một cây non nhỏ sắp bén rễ nảy mầm vậy.
"Thanh Họa, em sao thế?" Tôi lo lắng hỏi.