Quan tài mỹ nhân - Linh Dị 13 Hào
Chương 838- 840 Trước SauChương 838: Quỷ lôi của Dương Ma
"Rào rào!"
Nơi Lôi Thịnh ẩn nấp sụp đổ!
Lôi Thịnh gần như tr*n tr** nửa thân trên lập tức bị lộ ra, hắn cứng nhắc quay đầu, nhìn sang bên cạnh, quả nhiên, cách đó mười mấy mét, tôi đang đứng giữa hư không, nhìn hắn chằm chằm.
Tôi giơ tay.
Trường khí Huyết Cương trên hung đao Bách Mặc sôi trào.
"Truyền tống!" Lôi Thịnh siết chặt lệnh bài truyền tống, gào lên.
Tôi chém một nhát tới, những giữa không trung đột nhiên xuất hiện một tia sét, bóng dáng Lôi Thịnh biến mất!
"Muốn đi? Xuống đây!"
Thứ này tôi biết, loại lệnh bài này lợi dụng sức mạnh lôi điện, dùng lôi pháp để lẩn trốn.
Nhát đao của tôi đã chém đứt tia sét trên không trung, Lôi Thịnh truyền tống được một nửa liền rơi xuống, ngã sấp xuống hố tuyết!
Tôi nhìn hắn!
Hắn tuyệt vọng nhìn lại tôi.
"Dương Sơ Cửu, ta là thiếu phong chủ của nhà họ Lôi, nếu cậu dám giết ta, nhà họ Lôi sẽ không tha cho cậu!"
Lôi Thịnh muốn dùng gia tộc đứng sau để uy h**p tôi.
Tôi hỏi ngược lại: "Thật sao?"
Lôi Thịnh dường như cảm thấy việc hắn nhắc đến gia tộc mình đã có hiệu quả, hắn nói ngay: "Đương nhiên, nhà họ Lôi bọn ta đứng trong nhóm mười gia tộc đứng đầu tiên vực, đắc tội với nhà họ Lôi, cậu đừng hòng có chỗ dung thân ở viên vực. Cao thủ của gia tộc bọn ta mà ra tay, một chiêu cũng đủ khiến cậu tan thành tro bụi!"
"Anh dùng nhiều chiêu như vậy cũng không thể khiến tôi thành tro bị, xem ra, anh ở nhà họ Lôi cũng chỉ là một con gà yếu mà thôi! Kẻ tu hành đề cao thực lực, gà yếu trong gia tộc thật sự có người quan tâm hả?"
Nghe tôi nói, Lôi Thịnh ho khan, phun ra ngụm máu.
"Cậu..."
Tuy chỉ nói vài câu, nhưng thậm chí còn đau nhói hơn nhát đao tôi dành cho hắn lúc nãy.
"Cho dù cao của của nhà họ Lôi đến, Dương Sơ Cửu này cũng không sợ. Trước đây anh xúc phạm tôi, có từng nghĩ sẽ có hậu quả như bây giờ không?"
Kể cả khi nhắc đến nhà họ Lôi, khí thế của tôi vẫn không hề suy giảm, điều khiến Lôi Thịnh khá bất ngờ. Thấy gia tộc không uy h**p được tôi, vẻ mặt Lôi Thịnh lập tức dịu xuống.
Dù sao, điều hắn sắp phải đối mặt chính là cái chết.
Ở tiên vực, thiếu phong chủ như hắn từng đứng đầu một đỉnh núi, chưa bao giờ nghĩ đến cái chết. Hắn trước nay chỉ có khiến người ta chết, đâu nghĩ sẽ có một ngày lại rơi vào tay người khác, việc sống chết bị đối phương nắm giữ?
Tôi giơ tay, điều động sát khí của bản thân, hóa thành một sợi xích trói Lôi Thịnh lại.
Lôi Thịnh bắt đầu sợ.
Hắn run rẩy nói: "Dương Sơ Cửu, đợi đã, đợi đã... Mối thù giữa chúng ta nói ra chắc không đến mức sống chết đúng không? Thế này đi, chúng ta trao đổi, chỉ cần tha cho ta một mạng, cậu muốn ta làm gì cũng được."
Tôi hỏi: "Làm chó có được không?"
Sắc mặt Lôi Thịnh thay đổi. Hắn nghiến răng, khó khăn nói: "Ta... Ta có thể..."
Nhưng tôi lại nói: "Xin lỗi, tôi có chó rồi, anh còn chưa có tư cách đó. Cao thủ Hoàn Hư cấp bảy như anh vẫn phải chịu chết đi!"
Lôi Thịnh bị chọc tức đến đỏ mặt, nhưng sau đó lại trắng bệch, bởi vì tôi nói muốn hắn chịu chết, tính mạng hắn quả thực đang nằm chắc trong tay tôi.
"Đừng, đừng mà! Dương Sơ Cửu, cậu rốt cuộc cần gì, có thể nói với ta, ta có thể lấy cho cậu. Lôi Thịnh ta dù sao cũng là một nhân vật có tiếng ở tiên việc, cậu muốn làm gì cứ việc nói với ta. Chuyện giữa chúng ta hôm nay là hiểu lầm, là do người khác kích động. Nếu không phải Dương Minh Đường đó xúi giục, Lôi Thịnh ta đã không ra tay với cậu."
Lôi Thịnh quả nhiên rất sợ chết.
Tôi dùng xích, nhấc hắn lên giữa không trung, quỷ lôi quấn quanh người hắn, để hắn tận hưởng thật tốt, nỗi sợ hãi không thể kiềm chế trước khi cái chết ập đến.
Tôi hỏi: "Vậy tôi hỏi anh, anh có thể vào động băng Quan Sơn của núi Côn Luân không?"
Lôi Thịnh rơi vào thế bí.
Tuy nhiên, hắn nói ngay: "Có thể! Ta có thể nghĩ cách vào!"
Tôi nói: "Đó là cấm địa của Côn Luân, rất nhiều người muốn đến đấy, tất cả đều chết giữa đường. Tôi không tin anh thật sự có thể tiến vào động băng Quan Sơn. Thôi được rồi, không nói nhảm với anh nữa. Hôm nay, thời điểm anh đến tìm tôi, cái mạng này của anh chắc chắn phải mất rồi. Chịu chết đi!"
Dứt lời, tôi gia trì Chưởng Tâm Quỷ Lôi lên hung đao Bách Mặc, tay còn lại ngưng tụ Âm Sát Ngũ Lôi.
Trên cao, mây sét cuồn cuộn, bỗng nhiên, một tia lôi điện mạnh mẽ xé toạc màn trời, cùng với một tiếng sắc lệnh của tôi, giáng xuống người Lôi Thịnh ở phía dưới!
"Ầm!"
Sức phòng ngự cuối cùng của giáp vảy rồng bị phá vỡ.
Hung đao Bách Mặc trong tay tôi chém ra một đạo Chưởng Tâm Đao Cương.
Bất kể là hồn phách hay thân thể của Lôi Thịnh, cùng với một tiếng nổ lớn, hoàn toàn biến mất!
Đạo thứ nhất của Âm Sát Ngũ Lôi hủy diệt Hoàn Hư của hắn, hủy diệt thần hồn của hắn, Chưởng Tâm Đao Cương hủy diệt tâm mạch của hắn, hủy diệt hồn mạch của hắn, Lôi Thịnh này tan thành mây khói!
Đương nhiên khi sử dụng Chưởng Tâm Quỷ Lôi, tôi cũng muốn tuyên bố truyền nhân của ông nội đã đến tiên vực.
Tôi muốn nói với những kẻ được gọi là cao thủ của tiên vực, Dương Sơ Cửu đã đến.
Cùng lúc đó, rất nhiều nơi ở Côn Luân đều nhìn thấy mây sấm trên cao.
Quỷ lôi ở tiên vực vốn hiếm thấy, bởi vì không có mấy ai có thể thực sự nắm giữ lôi pháp này, chỉ cần sơ suất, rất có thể sẽ bị công pháp phản phệ.
Bao nhiêu năm trôi qua, chỉ có mỗi Dương Thiên Tượng đã phát huy phép Âm Sát Ngũ Lôi này đến cực hạn, hơn nữa còn dùng cách của ông ấy khiến cả tiên vực run rẩy!
Trên các đỉnh núi Côn Luân, tại quảng trường có rất nhiều tu sĩ tiên vực.
"Đó là... Đó là quỷ lôi của Dương Ma!"
"Ông ta... Không phải ông ta đã chết rồi sao?"
"Sao lại có quỷ lôi?"
"Không thể nào, đây chắc chắn không phải quỷ lôi của Dương Ma, ông ta đã chết rồi, ông ta không thể xuất hiện ở tiên vực!"
"Chết rồi?"
"Ai thấy?"
"Ông ta chỉ mất tích. Bấy nhiêu năm nay, chúng ta căn bản không biết tung tích của ông ta, nếu lần này ông ta trở về, e rằng cả tiên vực chúng ta sẽ kết thúc."
"..."
Một tia quỷ lôi của Âm Sát Ngũ Lôi đã khiến toàn bộ tiên vực ở Côn Luân run rẩy sợ hãi.
Dù gì, sự tồn tại của Dương Ma, cũng chính là Dương Thiên Tượng năm đó thực sự rất đáng sợ.
Ngoài núi Côn Luân, ở nơi tôi và Thanh Họa đang đứng, giữa hư không có một vết nứt mở ra, một đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào tôi.