Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 819

Chương 819: Đế ấn hợp nhất

Âm binh quỷ tướng cùng với các nhân vật lớn cả âm gian đều hò reo lên. Có rất nhiều người trong số họ chưa từng thấy Thiên Đế Ấn của âm gian, một số người dù đã từng thấy, nhưng cũng đã rất lâu rồi.

Có được Thiên Đế Ấn, đồng nghĩa với việc đã hoàn thành thử thách cuối cùng để trở thành Phong Đô Đại Đế.

Sau một tràng hò reo náo nhiệt, tất cả mọi người đồng loạt quỳ lạy tôi!

"Cung nghênh Phong Đô Thiên Đế Ấn Đại Đế!"

Tôi cầm Thiên Đế Ấn của âm gian trong tay, đạp không bay lên!

Trong một khoảnh khắc, tôi đã đứng trên không trung, cách mặt đất hàng trăm mét!

Phía dưới, cha mẹ thấy tôi như vậy, ánh mắt lập tức rực sáng hơn bao giờ hết.

Cha tôi nói: "Ai da, không ngờ, một ông già nông thôn như tôi đây lại có đứa con xuất sắc như thế này. Có thể làm cha của nó, đó là phúc ba đời tu luyện mới có được!"

Mẹ tôi đến bên cạnh cha, cũng nhìn con trai mình, trong ánh mắt tràn ngập niềm kiêu hãnh.

"Ông nhà, trước kia ông chẳng phải nói dù con chúng ta sinh ra đã chịu đựng trắc trở, ông vẫn tin thằng bé nhất định có thể trở thành một đại trượng phu đội trời đạp đất sao? Ông xem đi, thằng bé đã làm được!"

Cha tôi đã không nói nên lời, lại rưng rưng.

Mẹ tôi đưa tay lau nước mắt cho ông, cha tôi thì cố kìm nén, mím chặt môi nói: "Đàn ông con trai, tôi không có khóc!"

"Cái đồ cứng miệng!"

Tôi cầm Thiên Đế Ấn của âm gian, dù ở khoảng cách xa, với sức mạnh hiện tại của tôi, vẫn có thể nghe rõ họ nói gì.

Lòng tôi thật sự bình yên.

Phía dưới, Tiểu Hắc đi lại khắp nơi trong đám đông.

"Thấy không, đó là chủ nhân của bản tôn..."

Thiên Đế Ấn phát ra ánh sáng trắng, chiếu sáng toàn bộ Phong Đô Sơn, biến nơi này thành ban ngày như ở dương gian.

Khi Thiên Đế Ấn của âm gian này phát sáng, Thiên Đế Ấn của dương gian trong tay tôi lập tức có sự cộng hưởng!

Tôi lấy ra Thiên Đế Ấn của dương gian ra, cầm ở tay trái, còn Thiên Đế Ấn của âm gian cầm trong tay phải!

Ngay tức khắc, trên hai Thiên Đế Ấn xuất hiện hai loại khí, tạo thành một xoáy nước cực lớn.

Khí tức của Thiên Đế Ấn của dương gian là màu đen, khí tức của Thiên Đế Ấn của âm gian là màu trắng, khí tức trắng đen xoáy tròn, xoáy nước dần dần thành hình, biến thành một âm dương đồ khổng lồ!

Sau khi âm dương đồ hoàn thành, Thiên Đế Ấn của dương gian và Thiên Đế Ấn của âm gian hoàn thành sự dung hợp!

Trong khí tức màu trắng có trận nhãn là màu đen, trong khí tức màu đen có trận nhãn là màu trắng.

Âm dương giao hòa, hợp thành một!

Tôi nhắm mắt lại, chỉ trong một ý niệm, tôi đã trở về dương gian, trên Bắc Thành!

Khi tôi nhắm mắt lại lần nữa, trong một ý niệm, đã đến núi Phong Đô của âm gian!

Giờ đây, với sức mạnh của âm dương đồ này, tôi đã thực sự xuyên qua âm dương, bất kể đi dương gian hay đến âm gian, tất cả chỉ nằm trong một suy nghĩ của tôi!

Ngoài ra, trên Sát Thần trong cơ thể tôi có thêm hai luồng khí tức!

Một luồng khí trắng, một luồng khí đen.

Khí trắng và khí đen chắc chắn nguồn gốc từ Thiên Đế Ấn âm dương.

Tôi nhắm mắt lại, cảm nhận hai loại khí tức này, tuy con đường tôi đi khác với người bình thường, nhưng cảnh giới tổng thể vẫn tương tự, cảnh giới tôi đạt được hiện tại đã kết Sát Thần.

Điều này tương đương với việc người tu hành bình thường đã tu thành đến cảnh giới Nguyên Thần.

Hiện tại đã luyện khí hóa thần thành công, tiếp theo đây, tôi sẽ thử đến bước luyện thần hoàn hư.

Không biết với Sát Thần của tôi ở mức độ Hoàn Hư có thể đạt tới cảnh giới nào đây?

Nếu thành công, sức mạnh của tôi chắc chắn sẽ cao hơn bây giờ một bậc.

Nhưng khí trắng và khí đen trên Thiên Đế Ấn âm dương này nói chính xác ra là sự dẫn dắt!

Chúng chỉ là hai luồng khí mỏng manh, quá yếu ớt, hoàn toàn không thể chỉ dựa vào hai luồng khí tức này, mà thử hoàn hư được.

Tuy nhiên, vì là dẫn dắt, tôi nhắm mắt lại, quan sát thử.

Tôi tập trung vào khí tức màu trắng trước.

Ngay tức khắc, tôi rời khỏi núi Phong Đô, chẳng biết mình đã đi đến đâu.

Chỉ thấy phía trước là một vùng sương mù mênh mông, ở phía xa, trong dãy núi trùng điệp có một đỉnh núi màu tím, trông cao vút chọc trời, thậm chí, trên tầng mây bầu trời còn có một bóng phản chiếu.

Nhưng nói là bóng phản chiếu thì lại không giống lắm.

Bởi vì tôi cố gắng tập trung tinh lực, quan sát bóng phản chiếu trên tầng mây, trên đỉnh núi phản chiếu đó có cung điện, khác với kiến trúc trên ngọn núi tím ở phía dưới!

Nơi này thật sự huyền diệu.

Ngay lúc tôi đang quan sát những điều này, phía trước đột nhiên có hai luồng khí mạnh mẽ ập tới.

Hai bóng hình đó trông có vẻ là trang phục của Ma tộc, tương tự với quần áo của thái tử ma tộc La Diệu mà tôi từng thấy.

Có điều, bộ đồ của La Diệu trông cao cấp, còn quần áo của hai người này tương đối tầm thường, rõ ràng chỉ là lính gác bình thường.

Lính gác ma tộc?

Chẳng lẽ trong một ý niệm, tôi đã tới địa giới của ma tộc?

Địa giới của ma tộc và âm gian liền kế nhau, chẳng qua đã bị ngăn cách bởi núi cao trùng điệp, hơn nữa xung quanh có Ngũ Phương Quỷ Đế trấn giữ, ma tộc thường không dám xâm phạm.

Rõ ràng hai lính gác của ma tộc đã đến gần tôi, nhưng trông lại như tìm kiếm khắp nơi, hoàn toàn không thấy tôi.

"Lạ thật? Rõ ràng có dao động khí tức ở đây, tại sao lại không thấy người đâu? Chẳng lẽ trốn rồi?"

Lính gác bên cạnh vội vàng huy động ma khí, đánh loạn khắp nơi, muốn đánh bật người đang trốn ra ngoài, nhưng,dù hắn đánh thế nào, cũng không có tác dụng gì.

Tôi hiểu rồi, tôi đang thần du!

Sau khi đạt cảnh giới Sát Thần, cộng thêm sức mạnh đi xuyên âm dương, tôi chỉ thần du đến đây, không thực sự đặt chân đến nơi này.

Những lính gác đó cảm thấy có điều không ổn, nhưng thực tế, họ ở cách tôi rất xa.

Mà tôi thần du đến đây là dò theo sự dẫn dắt của khí tức màu trắng, thật không ngờ, nguồn gốc của âm sát khí màu trắng mà tôi mong muốn lại ở địa giới ma tộc.

Tôi nhìn ngọn núi kia.

Chẳng lẽ nguồn gốc của âm sát khí màu trắng mà tôi muốn nằm ở Tử Sơn Ma Đô?

Nếu thật sự là như vậy, sau này tôi sẽ có cơ hội gặp lại thái tử ma tộc La Diệu.

Phải thừa nhận, trận chiến với hắn khiến tôi có hơi nhung nhớ!

Nếu có cơ hội, tôi phải giao đấu với hắn một lần nữa!

Nhắm mắt lại, thu hồi thần niệm thần du của tôi, giây sau, tôi đã trở về núi Phong Đô.

Lúc này, tôi lại dò theo luồng khí tức dương sát màu đen kia, thần du tiếp.

Chỉ trong một suy nghĩ, quả nhiên tôi lại đến một nơi khác.

Nhìn từ xa, đây là một vùng đồng tuyết vô tận, xa xa là một dãy núi trùng điệp.

Tôi thử tiến sát, nhưng không ngờ không thể tiến thêm dù nửa bước, bởi vì trên núi gần đó có cấm chế.