Chương 787: Huyền Âm quy thuận
Một tia chớp màu tím đen xẹt qua, Tiểu Hắc đã biến mất khỏi tầm nhìn của mọi người.
Mặc dù đại quỷ tướng Huyền Âm xem cái chết nhẹ tựa lông hồng, nhưng thuộc hạ của hắn cũng phải có thực lực chặn được, đuổi kịp Tiểu Hắc mới được.
"Chúng ta... E rằng không chặn nổi rồi!" Đại quỷ tướng Huyền Âm nghiến răng nghiến lợi, "Đã không chặn được con dị thú kia, chúng ta sẽ bắt lấy Dương Sơ Cửu! Tất cả mọi người, ra tay!"
Quỷ tướng bên cạnh lại nói: "Nhưng đại quỷ tướng, ngài vẫn đang trong tay Dương Sơ Cửu mà!"
"Không cần quan tâm đến bản tướng, chỉ cần lập trận, đối phó cậu ta là được rồi!"
Tôi nhìn về phía những quỷ tướng kia, hỏi họ: "Đại quỷ tướng của các ông còn không phải là đối thủ của tôi, các ông nghĩ, có thể bắt được tôi sao?"
Những quỷ tướng kia không trả lời được câu hỏi của tôi, họ căn bản không dám đến gần, càng không dám kết trận, bởi vì trong mắt họ, đối mặt với cao thủ như tôi, việc có kết trận hay không cũng không khác biệt là bao.
Thế nhưng, Đại quỷ tướng Huyền Âm lại cười lớn: "Dương Sơ Cửu, sống làm anh hùng của người, chết làm quỷ hùng của quỷ, Huyền Âm này thà chết, hôm nay cũng phải kéo cậu làm lưng đệm! Dù thế nào, thành Phong Đô cũng không thể phá! A!"
Đại quỷ tướng Huyền Âm gầm lên, khí tức trong cơ thể hắn vô cùng hỗn loạn.
Tôi hiểu rồi, đại quỷ tướng Huyền Âm đang muốn tự bạo!
"Dương Sơ Cửu, cậu không thoát được đâu!"
Thực ra, vừa rồi đại quỷ tướng Huyền Âm biết cấp dưới của hắn không phải là đối thủ của tôi, sở dĩ hắn bảo họ ra tay vây công tôi, chẳng qua là để chuyển hướng sự chú ý của tôi, còn mục đích thực sự của hắn chính là muốn sử dụng cấm chế tự bạo!
Thà chết hắn cũng phải ngăn cản, tên phản tặc xâm nhập Phong Đô là tôi!
Khoảnh khắc này, trong lòng tôi có một cảm xúc khó tả. Mặc dù
Đại quỷ tướng Huyền Âm đối đầu với tôi, cản tôi vào Phong Đô, nhưng tôi không thể hận con người này, có lẽ trong mắt hắn chỉ có đại trận phòng thủ Phong Đô.
Hắn chỉ không cho phép người khác phá trận, xâm nhập Phong Đô mà thôi.
Thực ra, loại quỷ tướng như thế, tôi không muốn trực tiếp g**t ch*t, tương lai phòng thủ của Phong Đô thực ra vẫn cần những người tài như vậy!
Lúc này, những quỷ tướng kia đang lạc lối ở nơi đây, bán mạng cho Lý Viên Tự, có lẽ chỉ là bị Lý Viên Tự che mắt, nếu đánh đồng, chém giết hết tất cả, Phong Đô dù bị chiếm, cũng mất đi giá trị cốt lõi của âm gian, âm gian e rằng sẽ tiếp tục rơi vào đại loạn!
Tôi điều động Thái Thanh Sát!
Khí tức lượn lờ trên đầu tôi, ngưng thành chiếc chuông tang U Minh đó!
Tôi nói: "Ông muốn tự bạo, làm nổ tung tôi, là không thể đâu!"
Đại quỷ tướng Huyền Âm thấy cảnh này, không khỏi ngây người, nhưng hắn lại cười lớn, không biết nụ cười đó, rốt cuộc ẩn chứa ý gì.
"Bùm", chuông tang U Minh đã ụp xuống che lấy Đại quỷ tướng Huyền Âm ở bên dưới!
Tôi cũng bước vào trong chuông tang U Minh!
Vốn dĩ đại quỷ tướng Huyền Âm đã gần đến bờ vực bùng nổ, thế nhưng thấy tôi đột nhiên xuất hiện bên trong chuông Tang U Minh, hắn vô cùng bất ngờ.
"Cậu cố ý đến nộp mạng sao?"
"Tôi đến cứu ông!"
Đại quỷ tướng Huyền Âm lại cười lớn, trường khí toàn thân đã vô cùng bất ổn, nhìn thấy bất cứ lúc nào cũng có thể bùng nổ!
"Thôi đi, Dương Sơ Cửu, bản tướng là đại quỷ tướng phòng thủ Phong Đô, cậu là phản tặc, chúng ta thề không đội trời chung. Cậu cứu tôi? Sao có thể chứ? Cậu đừng ở đây xem trò cười của bản quỷ tướng nữa. Bản quỷ tướng biết bất cứ lúc nào cậu cũng có thể rời khỏi chuông Tang U Minh này, cậu đi đi!"
Tôi nói: "Thằng làm vua, thua làm giặc, việc này đời đời đều như thế. Chỉ vì Lý Viên Tự vào Phong Đô trước tôi, mà bây giờ tôi muốn lật đổ sự thống trị mục nát của gã, trả lại công bằng chính trực cho âm gian nên bị gọi là phản tặc sao? Đại quỷ tướng, chắc ông đã từng thấy bên ngoài thành Phong Đô, đi một bước là bị chặn một bước, quỷ tướng cướp tiền cả người ta như thổ phỉ rồi đúng không? Chắc ông cũng đã từng thấy vong hồn vào âm gian, nếu không có quan hệ, không có tiền hối lộ thì sẽ bị đưa vào Uổng Tử Thành, trở thành thức ăn cho những ác quỷ kia đúng không? Ông làm đại quỷ tướng chắc cũng mấy ngàn năm rồi nhỉ? Chẳng lẽ ông thật sự muốn ủng hộ Phong Đô Đại Đế như Lý Viên Tự kia mà mất đi hồn phách này sao? Chẳng lẽ ông không muốn bảo vệ một Phong Đô thật sự, một Phong Đô thật sự vì vạn dân trong thiên hạ sao? Ông... Thật sự cam lòng tan biến như vậy à?"
Nghe từng câu từng chữ tôi khuyên, sắc mặt Huyền Âm thay đổi. Hắn nhíu mày nhìn tôi, hỏi: "Cậu đến Uổng Tử Thành, chém chết Quỷ Vương, chẳng lẽ không phải vì đoạt cơ duyên của Quỷ Vương, tiêu diệt Phong Đô để xưng vương sao?"
Tôi nói: "Tôi chém chết Quỷ Vương chỉ vì thay đổi vận mệnh của những hồn phách xuống âm phủ. Còn việc hôm nay xâm phạm Phong Đô, cũng chỉ là do không ưa nổi sự bất công của âm gian. Nếu nơi đây tồn tại công bằng chính trực, không có những kẻ như ruồi muỗi tham lam, không có những kẻ tham lam kia, Dương Sơ Cửu tôi tuyệt đối sẽ không xâm phạm Phong Đô! Tôi chẳng có hứng thú gì với vị trí Phong Đô Đại Đế kia cả Dù chiến thắng trận này, tôi cũng sẽ không làm Phong Đô Đại Đế! Nhưng Lý Viên Tự, cái tên bại hoại của âm gian, gã phải chết. Lần này tôi đến Phong Đô chỉ vì chém giết một mình hắn!"
Huyền Âm hoàn toàn không dám tin, nhưng biểu cảm hắn nhìn tôi đã khác so với trước đây: "Thì ra là vậy!"
"Chỉ tiếc, đã quá muộn rồi, bản quỷ tướng đã không còn đường quay đầu nữa..."
"Có!"
Nói xong, tôi lấy Tụ Sát Bảo Ấn ra!
Tay tôi kết ấn, một ấn quyết rơi xuống Tụ Sát Bảo Ấn, tôi lớn tiếng quát!
"Tụ Sát Bảo Ấn, mở!"
Lập tức, trên Tụ Sát Bảo Ấn ngưng thành một cơn lốc mạnh mẽ, luồng khí tức sắp làm đại quỷ tướng nổ tung liền bị cơn lốc trên Tụ Sát Bảo Ấn hút ra ngoài, nhập vào trong cơ thể tôi!
Dần dần, loại khí tức tự bạo trên người đại quỷ tướng Huyền Âm biến mất hoàn toàn, tất cả đều bị tôi hấp thu!
Huyền Âm rơi xuống, tôi cũng gỡ bỏ chuông tang U Minh đi.
Thu hồi Tụ Sát Bảo Ấn, tôi lại luyện hóa những sát khí đó!
Đại quỷ tướng Huyền Âm quỳ xuống: "Cảm ơn ơn cứu mạng của Dương tiểu tiên sinh."
Tôi phất tay bảo hắn không cần đa lễ.
Những quỷ tướng khác nhìn về phía bên này đều ngây người.
Dù đại quỷ tướng tạm thời mất đi sức mạnh của mình, nhưng tiếng nói của hắn ở Phong Đô rất cao, thấy hắn cũng quỳ trước tôi, những quỷ tướng âm binh khác cũng quỳ xuống.
Đại quỷ tướng Huyền Âm nói: "Dương tiểu tiên sinh đã vì vạn dân hai giới âm dương, Huyền Âm tôi thề chết đi theo!"
Sau đó hắn truyền lệnh: "Tướng sĩ phòng thủ Phong Đô nghe lệnh, ngừng chiến! Rút bỏ trận pháp phòng thủ!"