Chương 783: Quỷ tướng Bàn Sơn
Tuy rằng Bàn Sơn đã sử dụng phép truyền âm lén nói chuyện với đại quỷ tướng Huyền Âm, nhưng nhìn vẻ mặt của Bàn Sơn, tôi có thể thấy được, hắn đã dao động trước điều kiện một đánh mười tôi đưa ra.
Sống ở Phong Đô, ai lại không muốn thăng tiến?
Chẳng qua, khi thăng tiến cũng phải cân nhắc, có cơ hội, cũng phải có mạng để hưởng mới được.
Những quỷ tướng khác bên cạnh cũng bắt đầu khuyên.
"Đại quỷ tướng, đồng ý đi!"
"Tên nhóc này quả thực quá ngông cuồng, dám nói khoác, một mình thách thức mười quỷ tướng. Xem ra, cậu ta hoàn toàn không biết cảnh giới của quỷ tướng phòng thủ Phong Đô chúng ta là như thế nào!"
Đại quỷ tướng kia nhìn tôi, tự lẩm bẩm: Dù thiên phú có mạnh đến đâu, rốt cuộc cũng chỉ là một người trẻ tuổi chưa thấy sự đời mà thôi!
Sau đó, hắn nói: "Tốt! Nếu Dương tiểu tiên sinh đã tự tin như thế, vậy thì quỷ tướng Huyền Âm này sẽ đánh cược với cậu! Mười đấu một, nếu Phong Đô chúng tôi thắng, cậu phải lập tức rút quân, nếu cậu thắng, Huyền Âm tôi sẽ đích thân mở đại trận phòng thủ Phong Đô cho cậu! Sao hả?"
Tôi gật đầu: "Được!"
Huyền Âm khẽ cười.
Mười trong số ba mươi hai quỷ tướng phòng thủ lập tức tập hợp lại sau lưng hắn, Huyền Âm dùng phép truyền âm, lén lút dặn dò những quỷ tướng đó.
"Trận chiến này tuyệt đối không được nương tay, đối chiến chứ không phải là so tài, hãy dốc toàn lực tiêu diệt Dương Sơ Cửu, nếu cậu ta thua, đừng cho cậu ta cơ hội rời đi, nhất định phải để cậu ta chết ngoài thành Phong Đô!"
Mười quỷ tướng chắp tay nhận lệnh: "Rõ!"
Bên này.
Tiểu Hắc dùng phép truyền âm nói với tôi: "Cửu Gia, cẩn thận, cái thứ Huyền Âm kia vừa ra lệnh cho mười quỷ tướng đó là trận tỉ thí này không phải là tỉ thí, bọn họ muốn hợp lực giết cậu!"
Tôi dùng phép truyền âm trả lời: "Tôi biết rồi, nếu không có cơ hội giết tôi lập công, họ sẽ không chịu ra khỏi trận pháp đâu! Lần này, đại tướng phòng thủ Phong Đô đã cử ra gần một phần ba, điều này cực kỳ có lợi cho chúng ta lát nữa phá đại trận phòng thủ Phong Đô."
Tiểu Hắc ngẩn người: "Hóa ra Cửu gia có mục đích này à!"
Đúng vậy, đây quả thực là mục đích thực sự của tôi khi thách đấu họ, Đại trận phòng thủ Phong Đô sở dĩ lợi hại chính là vì có ba mươi hai cao thủ trấn giữ ba mươi hai mắt trận của trận pháp.
Tôi cho họ cơ hội giết tôi, điều những quỷ tướng này ra ngoài là để đại trận phòng thủ Phong Đô xuất hiện khe hở có thể bị phá vỡ.
Cho dù dưới tay quỷ tướng còn có phó tướng trấn giữ mắt trân, nhưng tu vi cao thấp sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến sự vận hành của toàn bộ đại trận.
Bên này, mười quỷ tướng đạp không trung bước ra khỏi kết giới!
Tôi nhìn lướt qua, không hổ là quỷ tướng trong số ba mươi hai quỷ tướng danh tiếng lẫy lừng của thành Phong Đô, tùy tiện chọn một người, đều là quỷ tu cảnh giới Hoàn Hư đỉnh cao!
Tuy trông có vẻ họ đã không còn cơ duyên đạt đến bước Hợp Đạo nữa, nhưng trong cảnh giới Hoàn Hư này, họ đều là những cao thủ hàng đầu.
Mười thân ảnh xuất hiện, trực tiếp bao vây một mình tôi lại.
Trong số đó, quỷ tướng Bàn Sơn to lớn vạm vỡ kia gầm lên một tiếng, giơ tay đánh ra một đạo trường khí,. Tôi còn tưởng chỉ là chiêu thức đơn giản, không ngờ trên không trung lại rơi xuống một hư ảnh núi lớn, đè sập xuống lưng tôi!
Áp lực này suýt chút nữa đã đè tôi rơi xuống từ trên không, hơn nữa, tôi muốn hất văng ngọn núi lớn này ra, lại phát hiện mình hoàn toàn không thể hất ra được!
Quỷ tướng Bàn Sơn thấy tôi đang cố gắng hất văng ngọn núi trên người, cười lớn: "Dương Sơ Cửu, đừng uổng công vô ích nữa, đây là tuyệt kỹ độc môn của bản tướng, Bàn Sơn Quyết! Cao thủ cùng cảnh giới với bản tướng còn không thể thoát khỏi sự trấn áp này, chỉ với cậu, tốt nhất hãy ngoan ngoãn mà đứng yên ở đó đi, có ngọn núi Bàn Sơn này, thực lực của cậu bị áp chế bảy phần! Đừng nói một đánh mười, dù chỉ có một mình bản tướng, bây giờ cậu cũng thua rồi!"
Tôi nói: "Ông lén đánh, ông không giữ võ đức!"
Quỷ tướng Bàn Sơn cười rộ lên: "Nhóc con, binh bất yếm trá, cậu vẫn còn quá trẻ. Gì mà lén đánh, không giữ võ đức, đây không phải là mấy trò múa may quay cuồng của các môn phái dương gian các cậu, đây chính là chiến trường thực sự! Không có thắng thua, chỉ có ngươi chết ta sống!"
Bên trong trận pháp, quỷ tướng Huyền Âm dùng phép truyền âm nhắc nhở: "Bàn Sơn, bớt nói nhảm đi, tất cả quỷ tướng nhanh chóng ra tay, g**t ch*t Dương Sơ Cửu!"
Quỷ tướng Bàn Sơn gật đầu, khí tức trong tay ngưng tụ, biến thành một thanh kiếm, tuy trông chỉ như một thanh kiếm được điêu khắc từ đá, nhưng lưỡi kiếm lại vô cùng sắc bén!
Quỷ tướng Bàn Sơn nắm chặt kiếm đá, dặn dò những quỷ tướng khác: "Để tôi chém Dương Sơ Cửu, mấy ông đề phòng Chung Quỳ và Địa Tạng."
Mấy quỷ tướng bên cạnh gật đầu, họ nhìn chằm chằm Chung Quỳ và Địa Tạng, dù Địa Tạng và Chung Quỳ quả thực không có ý định ra tay, còn bên này, khí tức trên kiếm đá của quỷ tướng Bàn Sơn sôi sục, ánh tỏa ra bốn phía!
Kiếm của hắn đâm thẳng về phía tôi.
Tốc độ kiếm của hắn cực nhanh, trông như chỉ còn chưa đầy nửa mét là sẽ đâm trúng tôi, nhưng tôi đã biến mất khỏi tầm nhìn của quỷ tướng Bàn Sơn!
Quỷ tướng Bàn Sơn ngẩn người, giây sau, thanh kiếm trong tay hắn cũng biến mất!
Khi hắn nhìn rõ lại thì phát hiện tôi đang vác ngọn núi của hắn trên lưng, cầm thanh kiếm của hắn trong tay, nghiêm túc quan sát.
Tôi bất ngờ dùng lực.
"Ầm!"
Thanh kiếm ngưng tụ từ đá kia lại bị tôi bóp nát. Khi thanh kiếm này bị bóp nát, quỷ tướng Bàn Sơn lảo đảo, phun ra một ngụm khí xanh!
Giống như người sống nôn ra máu, rõ ràng khi tôi bóp nát kiếm của hắn, hắn đã bị thương!
"Cậu... Cậu lại..."
Tôi nhìn quỷ tướng Bàn Sơn kia, không khỏi nói: "Xin lỗi nhé, tôi chỉ bóp nhẹ một cái thôi mà đã nát rồi, đó là kiếm bản mệnh của ông à?"
Gì mà Bàn Sơn Quyết, tuy đè lên người, ban đầu tôi quả thực đã bị áp chế một chút, nhưng sau đó, tôi phát hiện Ngũ Hành Thổ Sát trong cơ thể tôi hoàn toàn có thể khắc chế thuật này.
Tôi hỏi tiếp: "Ngọn núi lớn trên lưng này thì sao? Cũng là pháp bảo bản mệnh của ông đúng không?"
Bị tôi hỏi như vậy, hắn lắp bắp: "Không... Không phải... Đó chỉ do thuật pháp hóa thành thôi, tôi... Tôi sẽ giải trừ nó ngay!"
"Ây da, đã chỉ là do thuật pháp hóa thành thôi à, thế thì không cần phiền phức như vậy, hay là để tôi tự giải quyết đi!"
Tôi xoay người, một tay đỡ lấy ngọn núi, ném ngọn núi Bàn Sơn này lên trên, sau đó tung ra một chưởng Huyết Cương vào đó.