Chương 780: Mạnh mẽ phá trận
Tôi lập tức điều động sức mạnh Ngũ Hành Thủy Sát trong cơ thể, phong bế kinh mạch của mình.
Làm vậy để tránh độc tố lan nhanh.
Cách này quả thực có thể ngăn chặn được sự lan tràn của độc tố, nhưng việc kinh mạch của tôi bị phong bế, cũng khiến sức mạnh bản thân bị hạn chế rất lớn. Như vậy, chỉ riêng lực quấn chặt của con độc giao thôi cũng đủ để nghiền nát thần hồn của tôi!
Bên kia, quỷ tướng Độc Giao nói: "Dương Sơ Cửu, cậu cũng chỉ có thế mà thôi! Phong Đô Đại Đế nói, chỉ cần bản tướng ở vòng ngoài ngăn cậu một lát là được rồi. Bản tướng còn tưởng cậu giết Quỷ Vương thì mạnh mẽ đến mức nào chứ! Xem ra, công lao giết cậu không ai khác chính là bản tướng rồi!"
Tôi nói: "Chỉ dựa vào ông mà cũng muốn giết tôi?"
Quỷ tướng Độc Giao ngẩn người: "Không thì sao? Chẳng lẽ cậu còn có chiêu gì nữa?"
Tiền bối cổ cầm trong tấm gương đồng hỏi tôi có cần giúp đỡ hay không, mà tôi đã nghĩ ra cách rồi, nên nói: "Không cần đâu! Đây là trận chiến đầu tiên để công phá Phong Đô, tôi nhất định phải tự mình giành lấy!"
Tiền bối cổ cầm là người hiểu tôi, một khi tôi đã nói như vậy, thì tôi chắc chắn có cách của mình.
Tiền bối chỉ nói một chữ: "Được."
Lúc này, tôi nhắm mắt lại.
Quỷ tướng Độc Giao thấy tôi làm vậy, liền cười nói: "Thế là đúng rồi. Dù sao, cậu cũng sắp chết, chi bằng chết một cách an tường đi..."
Hắn còn chưa nói xong, bất thình lình, ung đao Bách Mặc của tôi rơi xuống đất lại bay lên.
Sức mạnh trên hung đao bùng nổ, từ đó một con mãnh thú màu đỏ xông ra, ngoạm một miếng vào cổ con giao long.
Giao long giãy giụa, đương nhiên không còn cơ hội tiếp tục quấn lấy tôi.
Tôi nhanh chóng điều động sức mạnh Ngũ Hành Hỏa Sát, dùng Ngũ Hành Hỏa để hút độc, nhanh chóng loại bỏ những độc tố của giao long còn lưu lại trong cơ thể.
Bên kia, kẻ đang c*n v** c* độc giao chính là linh đao của hung đao Bách Mặc, Cùng Kỳ.
Mặc dù chỉ là một tàn hồn của thượng cổ hung thú Cùng Kỳ, nhưng dù sao cũng là một trong tứ đại hung thú, sức ép, uy h**p và thực lực thực sự của nó hoàn toàn áp đảo con giao long kia!
Giao long vùng vẫy như một con giun dài sắp chết!
Cùng Kỳ gầm lên, nuốt con giao long vào bụng.
Mà tôi lúc này đã hoàn toàn loại bỏ độc tố trên người.
Sau khi con giao long đứng đầu bị ăn mất, Cùng Kỳ lập tức nhắm vào những con giao long khác đang tấn công nhóm Chung Quỳ. Cùng Kỳ hóa thành những tia điện lao đi, nhanh chóng nuốt chửng tất cả giao long còn lại.
Quỷ tướng không nhịn được mà hét lớn: "Giao long của bản tướng..."
Những con giao long này là chỗ dựa lớn nhất của quỷ tướng, mất một lúc nhiều giao long như vậy, sắc mặt quỷ tướng trắng bệch như tờ giấy.
Tuy nhiên ngoài ngạc nhiên, hắn vô cùng tức giận: "Cậu... Dương Sơ Cửu, trả lại giao long cho bản tướng!"
Tôi nói: "Giao long thì không trả cho ông được rồi, nhưng tôi có thể trả cho ông vài đao!"
Vừa rồi quỷ tướng Độc Giao sử dụng những con giao long kia thật sự khiến chúng tôi không ngờ trước, nếu không, cũng không đến mức rơi vào cục diện khó khăn đó. Lúc này, biết được bí mật của trận pháp Độc Giao này, tôi cũng không cần giấu giếm nữa!
Tôi giơ tay lên, hung đao Bách Mặc quay về tay tôi, tàn hồn Cùng Kỳ màu đỏ máu cũng nhanh chóng quay về hung đao Bách Mặc!
Trên hung đao phát ra ánh sáng mờ màu máu!
Tay kia cả tôi lại ngưng tụ Huyết Cương, quét qua toàn bộ thanh đao, thanh đao như thể được rèn lại.
Ngay cả lưỡi đao cũng biến thành màu đỏ máu, trong đó tỏa ra ánh sáng lạnh sắc bén!
Hung đao Bách Mặc là trường đao!
Hai tay tôi cầm trường đao, đồng thời, xung quanh tôi còn xuất hiện ba vũ khí ngắn khác!
Một đoản kiếm Phế Kim, một dao găm Quỷ Nha và một thanh đao Tân Nguyệt.
Sức mạnh Huyết Cương quanh người tôi bùng nổ mạnh mẽ, trực tiếp nhuộm đỏ cả ba vũ khí ngắn kia!
Trên vũ khí ngắn, khí tức cuồn cuộn.
Tôi khống chế thanh đao Tân Nguyệt, đâm thẳng vào kết giới bên kia.
"Bùm!"
Chỉ một đao, kết giới đã bị đâm xuyên, hơn nữa còn có bốn năm vết nứt lan ra khắp bốn phía!
Phía sau, Hồ Nguyệt Sơn thấy cảnh này, kiêu hãnh nói: "Không ngờ Tân Nguyệt của mình ở trong tay cậu ấy lại có thể phát huy ra sức mạnh mạnh mẽ đến vậy."
Pháp sư Địa Tạng sững sờ, theo bản năng sờ lên người mình, dường như cũng muốn tìm gì đó để tặng tôi. Nhưng ông ấy là tăng nhân, ngoài chuỗi hạt Phật ra thì không còn thứ gì khác.
Chung Quỳ ở bên cạnh dường như cũng có ý định này.
Có điều, lấy ra con dao thái thì ông lại thấy không hợp.
Mặc dù ông còn kiếm trảm quỷ bản mệnh, nhưng thứ đó là vật liên kết với chính bản thân ông, không thể tặng người khác được.
Bên kia, sau đao Tân Nguyệt, đoản kiếm Phế Kim và dao găm Quỷ Nha cũng phát huy sức mạnh, đâm thẳng vào kết giới.
Nơi những vũ khí này đâm tới cũng tạo ra một lỗ thủng, hơn nữa còn có những vết nứt lan rộng.
Chỉ riêng uy lực của ba vũ khí ngắn này đã khiến quỷ tướng Độc Giao ngớ người rồi.
Trong trận pháp vẫn còn vài con giao long đang cố gắng duy trì đại trận.
Những quỷ binh quỷ tướng dưới trướng quỷ tướng Độc Giao cũng thế.
Có điều sau khi thấy cảnh này, lòng quân của họ đã không còn vững nữa.
Quỷ tướng Độc Giao la lớn, bảo tên đánh trống trận tiếp tục!
Nhưng cho dù trống trận vang lên, tác dụng khích lệ cũng càng ngày càng nhỏ đi.
Trống trận có ba lần vang, lần thứ nhất khí thế dồi dào, lần thứ hai suy giảm, lần thứ ba kiệt quệ!
Lúc này trống trận đã suy giảm rồi!
Không cần chờ đến lúc kiệt quệ, tôi biết đây là cơ hội để tôi ra tay!
Hung đao Bách Mặc trong tay tôi đã tỏa ra ánh sáng dài vài trượng. Hai tay tôi nắm chặt thanh đao, xông lên, chém thẳng vào trận pháp kia!
Uy lực trên Hung đao Bách Mặc cùng với trường khí trên lưỡi đao Tân Nguyệt, đoản kiếm Phế Kim và dao găm Quỷ Nha hình thành sự cộng hưởng.
"Ầm", một tiếng nổ vang trời.
Toàn bộ trận pháp Độc Giao lập tức đầy rẫy vết nứt, sụp đổ ngay lập tức!
Sức tấn công của ba binh khí ngắn của tôi vẫn chưa dừng lại ở đó. Lực xung kích lập tức hất tung những quỷ binh quỷ tướng trong trận pháp bay ra ngoài.
Bọn họ có kẻ đâm vào tường thành phía sau, có người đang ở trên không trung thì bị dư uy của chiêu thức của tôi chém tan thành khói bụi, có người bị bốc hơi trực tiếp.
Quỷ tướng Độc Giao nhanh chóng triệu hồi hai con giao long còn lại trên trận pháp, bảo vệ hồn thể của hắn!