Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 769

Chương 769: Cậu ta mạnh đến vậy sao?

"Chỉ với cậu mà cũng muốn thay đổi trật tự âm gian, cậu quá ngây thơ rồi!" Lý Viên Tự cười đắc chí.

Hôm nay, điều gã vui nhất chính là tận mắt thấy Dương Sơ Cửu chết.

Thậm chí, gã còn không kìm được mà hỏi Mạnh Bà bên cạnh: "Mạnh Bà tôn giả, không phải cô nói Dương Thiên Tượng còn sống sao? Ha ha ha... Cháu trai của ông ta đã thành ra thế này, sắp... Không, có thể đã chết rồi, sao ông ta còn chưa xuất hiện? Lần trước ở hôn lễ của bản đại đế, cô không nên ngăn cản, khi đó, lẽ ra bản đại đế đã giết Dương Sơ Cửu rồi. Dương Thiên Tượng đã chết từ lâu, sớm đã không còn tồn tại, sợ ông ta làm gì?

Mạnh Bà chỉ nói: "Dương Sơ Cửu còn sống!"

Lý Viên Tự cười lên: "Sao có thể? Dù cậu ta có chút thực lực, nhưng cái chuông kia là chuông tang U Minh. Từ cổ chí kim, chưa từng có ai sống sót ra khỏi chuông tang U Minh đó."

Mạnh Bà không nói nữa, chỉ tiếp tục nhìn chuông đồng phía xa.

...

Trên phế tích Uổng Tử Thành, Quỷ Vương đã nhìn thấy mây sấm sét mới.

Hắn chưa từng thấy mây lôi như vậy, không khỏi nghi ngờ: "Sao lại xuất hiện thêm mây lôi nữa? Lôi kiếp của bản vương chỉ còn một đạo cuối cùng, mây lôi này từ đâu mà ra?"

Lúc này mây sấm đã ngưng tụ thành hình.

Quỷ Vương không khỏi nói: "Đây là âm sát quỷ lôi? Loại lôi điện này sao lại xuất hiện ở đây?

Tiền bối cổ cầm mỉm cười. Có thể thi triển ra chiêu này, tiền bối cổ cầm biết tôi chắc chắn chắn không có vấn đề, có thể thoát thân.

Ngay giây sau, trong chuông đồng truyền ra một giọng nói: "Đao Cương Hủy Diệt! Đạo thứ nhất! Sắc!"

Ngay cả chuông tang U Minh cũng không thể ngăn cách tiếng sắc lệnh này. Giọng nói bay thẳng lên trời cao, lại lao xuống. Khi lao xuống, trong mây lôi trên trời xuất hiện một thanh đao khổng lồ màu đỏ.

Trên thanh đao có lôi điện quấn quanh, khiến cả bầu trời Uổng Tử Thành lúc sáng lúc tối.

Ngay cả ánh sáng của rồng sấm do lôi kiếp thành tiên hóa thành cũng bị lôi điện này ảnh hưởng.

Thanh đao trên không trung ấy chém mạnh xuống chuông tang U Minh.

"Ầm!"

Trời đất trong khoảnh khắc này hoàn toàn chìm vào bóng tối.

Ở cách đó không xa, Tiểu Hắc vốn đang ở trong lòng Đế Thính lập tức nhắc nhở: "Mau tránh xa Uổng Tử Thành!"

Đế Thính lập tức đưa Tiểu Hắc tức tốc rút lui.

Hồ Nguyệt Sơn cũng nhắc Chung Quỳ và pháp sư Địa Tạng tránh xa.

Mạnh Bà thấy vậy cũng rời xa Uổng Tử Thành.

Lý Viên Tự nhanh chóng đuổi theo. Ngay cả gã cũng nhận ra uy lực của chiêu vừa rồi mạnh đến đâu, nếu ở gần, e rằng chắc chắn phải chết.

Bên kia, trên phế tích Uổng Tử Thành, bóng tối dần tan đi.

Chuông đồng đã biến thành đống vụn.

Tôi cầm hung đao Bách Mặc trong tay, đứng dậy từ đống khói bụi, nhảy lên, đứng giữa không trung, nhìn chằm chằm Quỷ Vương ở đối diện.

Quỷ Vương cũng nhìn tôi, không dám tin vào những gì mà mình thấy.

"Sao... Sao có thể? Cậu vậy mà phá được chuông tang U Minh của bản vương? Không thể nào!"

Tôi nói: "Sao lại không thể? Sự việc cũng đã xảy ra rồi, nếu Quỷ Vương đại nhân không tin, vậy thì tự cảm nhận thử xem."

Dứt lời, tôi trực tiếp thi triển sắc lệnh thứ hai.

"Đao Cương Hủy Diệt! Đạo thứ hai! Sắc!"

Mây sấm trên không trung điên cuồng hội tụ, lôi điện trực tiếp rót vào hung đao Bách Mặc khổng lồ màu máu kia. Lần này, nó xé toang bầu trời, chém xuống Quỷ Vương.

Quỷ Vương kinh ngạc.

Hắn lập tức đứng vững, giơ hai tay lên, hồn khí trên hai tay sôi trào đỡ lấy đao thứ hai của tôi.

Sức mạnh hai bên va chạm, mọi thứ trong trời đất dường như đều run rẩy, không ai rõ chiêu này ẩn chứa sức mạnh mạnh mẽ đến mức nào.

Thế nhưng, tiền bối cổ cầm vẫn thản nhiên vuốt ma cầm, đứng yên tại chỗ nhìn bóng lưng tôi, gật đầu khen ngợi: "Thằng nhóc này không tệ!"

Để đỡ đao thứ hai này, Quỷ Vương đã phải cắn chặt răng rồi.

Nhưng dù sao cũng là Quỷ Vương sắp thành tiên, hắn gầm lên, bộc phát sức mạnh, triệt tiêu với đao thứ hai đó.

Bóng tối tan đi, Quỷ Vương loạng choạng, đập một tay xuống đất.

Thử hỏi thế gian, đao của ai có thể chém Quỷ Vương thành ra như vậy?

Suy nghĩ này vụt qua trong đầu Mạnh Bà.

Nét u sầu trên mặt cô ấy vào khoảnh khắc này thế mà biến mất, thay vào đó là sự phấn khích.

Đương nhiên, Lý Viên Tự luôn theo sau Mạnh Bà đã há hốc miệng, cằm sắp rơi xuống đất.

Gã biết tôi có chút thực lực, nhưng gã hoàn toàn không ngờ tôi có thể thi triển ra chiêu thức như vậy.

Một đao phá chuông tang U Minh, một đao suýt chút nữa khiến Quỷ Vương phải quỳ xuống, bản thân Lý Viên Tự cũng không thể nghĩ ra trên đời này rốt cuộc còn ai có thể làm chuyện như vậy.

"Sao cậu ta có thể... Không, do Quỷ Vương chịu thiên kiếp nên bị thương, thằng nhóc đó mới thừa cơ nhảy vào, thực lực của cậu ta vốn không mạnh!"

Dù nói vậy, nhưng rõ ràng Lý Viên Tự không dám tin vào sự thật. Gã không thể chấp nhận sự thật như vậy.

Đế Thính nhanh chóng đưa Tiểu Hắc đến nơi an toàn.

Khi quay đầu nhìn, Đế Thính cũng mở to mắt, nó hoàn toàn không ngờ chủ nhân của Tiểu Hắc lại mạnh như vậy.

Pháp sư Địa Tạng ở bên kia cũng phải tán thưởng: "Thực lực của Dương tiên sinh vậy mà đạt đến cảnh giới kh*ng b* như vậy. Chung Quỳ, sao ông không nói cho bần tăng biết trước? Bần tăng còn tưởng cậu ta đến Uổng Tử Thành là tự tìm đường chết chứ!"

Chung Quỳ bất lực nói: "Tôi biết cậu ấy mạnh, nhưng cũng không ngờ cậu ấy lại mạnh đến thế."

Hồ Nguyệt Sơn khẽ cười: "Cảnh giới của cậu ấy đúng là không cao, nhưng thằng nhóc phi thường này luôn có thể mang đến bất ngờ. Thật ra nhìn cảnh này nhiều rồi sẽ quen thôi. Pháp sư bình tĩnh."

Pháp sư Địa Tạng hoàn toàn không thể bình tĩnh. Ông ngưng tụ khí tức, nắm lấy dư uy Đao Cương bay tới trong tay, nghiêm túc nghiên cứu.

"Phải nghiên cứu kỹ lưỡng thuật này, xem Phật môn có thể ngộ ra Phật pháp mạnh mẽ như vậy không."