Chương 747: Nhận được truyền thừa
Ai ngờ Hậu Thổ nương nương lại nhìn tôi, nói: "Trên người cậu có khí tức huyết mạch Vu Tộc, chỉ là không biết cất giấu ở đâu!"
Trên người tôi có sao?
Hậu Thổ nương nương giải thích: "Không phải trong huyết mạch của cậu, mà là cất giấu ở một nơi nào đó trên người cậu."
Điều này khiến tôi nghĩ đến gương đồng, khi xuống âm gian, vật này tôi quả thật có mang theo, chẳng lẽ ai đó trong gương có huyết mạch Vu Tộc?
Tôi lấy gương đồng ra, giải trừ phong ấn trên đó.
Hậu Thổ nương nương lập tức cảm nhận được: "Thì ra là Tiểu Mã, hắn ở trong tay cậu sao?"
Tiểu Mã?
Hậu Thổ nương nương đang chỉ Mã Diện?
Tôi lập tức gọi Mã Diện.
Một làn khói xanh xuất hiện, Mã Diện từ trong gương đồng bước ra. Hắn vốn đang huấn luyện những quỷ sát trong thành cổ, nghe tôi gọi, hắn hỏi: "Có chuyện gì à?"
Tôi ra hiểu cho hắn nhìn lên tượng thần, rồi hỏi: "Anh có nhận ra kia là ai không?"
Mã Diện nhìn thoáng qua: "Hậu Thổ nương nương, đây... Đây là đâu?"
Dứt lời, Mã Diện lập tức quỳ xuống, hành lễ với Hậu Thổ nương nương.
Hậu Thổ nương nương ra hiệu Mã Diện không cần đa lễ, đứng lên là được.
Khi Vu Tộc thịnh vượng, bà đã không thích nhận sự quỳ lạy của con người.
Hậu Thổ nương nương nói rằng Ngưu Đầu Mã Diện ở âm gian thật ra đều là hậu duệ của Vu Tộc. Chỉ là Vu Tộc vào thời thượng cổ từng phạm phải một số lỗi lầm, bị Thiên Đạo trừng phạt, chỉ có thể ở lại âm gian, Hậu Thổ nương nương vì muốn bảo toàn huyết mạch Vu Tộc, nên đã phong ấn huyết mạch Vu Tộc trên người họ.
Đương nhiên, ký ức của họ về Vu Tộc cũng bị phong ấn.
Vì vậy, Mã Diện hoàn toàn không biết mình là hậu duệ của Vu Tộc.
Khi Hậu Thổ nương nương nói ra sự thật này, Mã Diện vô cùng bất ngờ.
Cùng lúc đó, Hậu Thổ nương nương bấm chỉ quyết Vu Tộc, đặt vào mi tâm của Mã Diện.
Ký ức bị phong ấn nhiều năm của Mã Diện cuối cùng cũng được mở.
"Tôi và Ngưu Đầu đều là hộ pháp của Vu Tộc năm xưa sao?"
Hậu Thổ nương nương gật đầu: "Đúng vậy, hộ pháp bên cạnh tộc trưởng Vu Tộc, cũng là hộ pháp bên cạnh ta."
Sau khi phong ấn ký ức được mở, Hậu Thổ nương nương lại bấm quyết, trong lòng bàn tay xuất hiện một luồng huyết khí, huyết khí ngưng tụ thành một giọt máu, lại rơi vào mi tâm của Mã Diện.
Máu tươi hòa vào, trên người Mã Diện xuất hiện một loại khí tức màu đỏ máu, ngay sau đó, cơ thể hắn trở nên cao lớn hơn nhiều, huyết mạch Vu Tộc cũng đã thức tỉnh.
Hậu Thổ nương nương lại nói với chúng tôi: "Thời gian ta hiện thân không thể quá lâu, nếu không, sự vận hành của bàn xoay lục đạo sẽ xuất hiện vấn đề. Các cậu mau chóng ngồi thiền, ta sẽ truyền cho các cậu truyền thừa vô thượng Vu Thuật của Vu Tộc!"
Quả thực hình ảnh hiện thân của Hậu Thổ nương nương lúc này đã không còn ổn định nữa.
Tôi và Mã Diện không dám chần chừ, nhanh chóng ngồi xuống.
Hậu Thổ nương nương giơ hai tay lên, mỗi tay bấm một chỉ quyết, truyền sức mạnh truyền thừa Vu Tộc vào cơ thể của tôi và Mã Diện!
Khi Hậu Thổ nương nương hoàn thành truyền Vu thuật, tôi vốn còn muốn hỏi bà một chuyện, nhưng trong miếu Hậu Thổ nương nương chỉ còn lại một pho tượng đá, Hậu Thổ nương nương đã không còn ở đây.
Mã Diện đã khôi phục ký ức về thân phận hộ pháp Vu Tộc của mình.
Vì vậy, hắn biết rất rõ quá khứ của Hậu Thổ nương nương.
Nhìn Hậu Thổ nương nương biến mất, Mã Diện nói: "Haizz... Hậu Thổ nương nương nhiều năm qua không ngừng tích lũy khí vận của bản thân, mới ngưng tụ được chút thần hồn mà chúng ta vừa thấy. Tuy nhiên, để truyền thừa Vu Thuật này, nương nương đã tiêu hao hết số thần hồn đó. Nếu muốn hiện thân lần nữa, cũng không biết phải chờ đến mấy trăm năm, ngàn năm sau, thậm chí rất có thể nương nương sẽ mãi mãi không thể hiện thân nữa, nương nương mãi mãi chỉ là bàn xoay lục đạo đó mà thôi..."
Tôi đứng dậy, cùng Mã Diện, hành lễ với tượng đá Hậu Thổ nương nương.
Tôi thật lòng biết ơn tấm lòng của Hậu Thổ nương nương, dù bao nhiêu năm troi qua, bà vẫn một lòng vì hai giới âm dương, vì thiên hạ chúng sinh mà tình nguyện hiến dâng cả tính mạng và thần hồn.
Không quên trái tim lúc đầu, Hậu Thổ nương nương quả thật đã làm được.
Mã Diện ba quỳ chín lạy với Hậu Thổ nương nương, còn tôi cúi người chín lần trước tượng đá để bày tỏ lòng kính trọng.
Sau đó, tôi và Mã Diện leo xuống vách đá.
Có được sức mạnh truyền thừa Vu Tộc, sức mạnh gió lốc trên bàn xoay lục đạo ảnh hưởng đến chúng tôi giảm đi rất nhiều, rất nhanh, tôi và Mã Diện đã đến chỗ Chung Quỳ và mọi người.
Tiểu Hắc thấy tôi trở về, phấn khích chạy tới ôm chầm lấy tôi.
"Cửu gia, cậu thật sự không sao rồi! Làm bản tôn sợ muốn chết, vừa nãy bản tôn còn tưởng sau này chúng ta sẽ trở thành anh em nữa chứ!"
Lời này có hơi là lạ, tôi hỏi: "Trở thành anh em?"
"Không phải vừa nãy Cửu gia rơi vào đạo súc sinh sao? Nếu cậu thật sự rơi vào đó thì hay rồi, đợi cậu đầu thai thành một con chó, sau này bản tôn sẽ che chở cậu, dạy cậu phép tu luyện của yêu tộc, đương nhiên còn cả bí thuật của bản tôn, đảm bảo cậu có thể gieo giống khắp thiên hạ..."
Tiểu Hắc vừa nói chuyện đã không biết giữ mồm giữ miệng.
Tôi vội bịt miệng nó lại, nói: "Được rồi được rồi, đừng nói linh tinh nữa. Tôi đúng là đã rơi vào đạo súc sinh, nhưng sức mạnh lục đạo luân hồi không thể cuốn tôi vào, Hậu Thổ nương nương đã ra tay đưa tôi đến miếu của bà!"
Chung Quỳ nghe vậy, lập tức hỏi: "Tiểu Cửu, cậu gặp Hậu Thổ nương nương rồi sao?"
Tôi gật đầu: "Không chỉ gặp, mà tôi và lão Mã còn được Hậu Thổ nương nương truyền thừa Vu Tộc, trong truyền thừa này có pháp thuật đại trận phong ấn đó. Bây giờ chúng ta có thể trở về Uổng Tử Thành phục hồi trận pháp!"
Nghe thế, mọi người đều vui mừng.
Chung Quỳ kích động nói: "Không ngờ cách này thật sự thành công. Đi thôi, chúng ta mau chóng đến Uổng Tử Thành, phục hồi trận pháp càng sớm càng tốt!"
Chuyển Luân Vương nhìn tôi, chắp tay: "Dương minh chủ, tiểu vương khâm phục!"
Hồ Nguyệt Sơn đi tới khoác vai tôi, nói: "Tôi luôn tin Tiểu Cửu có thể tạo nên kỳ tích! Đại trận Uổng Tử Thành nhất định không có vấn đề gì!"
Mạnh Bà đứng phía sau chỉ lặng lẽ nhìn tôi, không nói lời nào
Tôi nhìn Mạnh Bà, Mạnh Bà cũng gật đầu, nhưng trên mặt vẫn không hề có nụ cười nào.
Nói thật, lần này nếu không nhờ Mạnh Bà giúp đỡ, có lẽ chúng tôi đã phải đánh nhau với Chuyển Luân Vương mới có thể lấy được ngọc bài của thung lũng Lục Đạo.
Lúc này, tôi trả lại ngọc bài cho Chuyển Luân Vương, rồi chắp tay hành lễ với Mạnh Bà: "Cảm ơn Mạnh Bà tôn giả!"