Chương 742: Phủ của Chuyển Luân Vương
Nghe Chung Quỳ nói như vậy, chúng tôi mới biết thật ra mọi chuyện còn tồi tệ hơn chúng tôi tưởng tượng.
Thảo nào hồn thực cực phẩm cũng còn chút hấp dẫn nào nữa với Quỷ Vương, bởi vì hắn ăn đủ rồi, thực lực hiện giờ của hắn đã đạt đến Hợp Đạo đỉnh cao, sắp đột phá cảnh giới Quỷ Tiên!
Ngay cả Chung Quỳ cũng cảm thấy sự việc khó giải quyết.
Địa Tạng cũng ngồi xuống, niệm kinh tĩnh tâm, để suy nghĩ biện pháp giải quyết chuyện này.
Hồ Nguyệt Sơn nói với tôi: "Tiểu Cửu, chúng ta không có truyền thừa Vu Tộc, pháp trận của Uổng Tử Thành căn bản không thể khôi phục. Nếu có cách nào đó lấy được truyền thừa Vu Tộc, có lẽ có thể khôi phục trận pháp này!"
Chung Quỳ thở dài: "Truyền thừa Vu Tộc đã biến mất hơn ngàn năm, làm gì dễ tìm lại loại truyền thừa này như nói?"
Tôi hỏi: "Năm xưa Hậu Thổ nương nương trọng thương hóa thân thành bàn xoay lục đạo, nếu chỉ bị thương nặng thì hẳn là chưa chết, nếu không, địa khí của đại địa sớm đã biến mất, âm dương đã sớm mất cân bằng. Bà ấy nhất định vẫn còn tồn tại! Nói không chừng, chúng ta có thể đến nơi lục đạo luân hồi để tìm kiếm câu trả lời!"
Pháp sư Địa Tạng nói: "Lục đạo luân hồi do Chuyển Luân Vương trong Thập Điện Diêm La quản lý. Hiện giờ, Chuyển Luân Vương là cấp dưới của Lý Viên Tự. Nếu chúng ta đi tìm ông ta, e rằng sẽ đánh rắng động cỏ."
Chung Quỳ thì nói: "Chuyển Luân Vương sao? Đánh rắn động cỏ thì không hẳn. Người này tôi quen, bề ngoài ông ấy là một trong Thập Điện Diêm La dưới trướng Lý Viên Tự, nhưng người này chính trực, không muốn phục vụ cho Lý Viên Tự kia. Tuy nhiên, ông ấy có một vấn đề, đó là rất cứng nhắc, e rằng sẽ không cho phép chúng ta đi đến cửa lục đạo luân hồi. Dù gì thì chỉ khi người chết đi, mọi nhân quả chấm dứt, mới có thể đi vào lục đạo luân hồi!"
Hồ Nguyệt Sơn nói: "Bất kể thành hay không, đây e rằng là cách duy nhất của chúng ta."
Mấy người chúng tôi nhìn nhau, gật đầu.
Sau đó, để Đế Thính ở lại phủ đại trưởng lão giám sát mọi thứ, cả nhóm chúng tôi lập tức rời khỏi Uổng Tử Thành, đi thẳng một mạch đến vương phủ của Chuyển Luân Vương.
Vương phủ của Chuyển Luân Vương nằm ngay gần lối vào thung lũng lục đạo luân hồi, nơi lục đạo luân hồi tọa lạc.
Chung Quỳ và Chuyển Luân Vương quen nhau, thế nên khi đến cửa thung lũng, Chung Quỳ sử dụng thuật truyền âm, ngay lập tức, lính gác liền nhường đường, cho chúng tôi vào trong.
Thập Điện Diêm La cũng luôn có sự thay đổi.
Chuyển Luân Vương hiện tại tên là Nguyên Phương Chính, người như tên gọi, tướng mạo cũng vô cùng chính trực.
Mặc dù quen Chung Quỳ, Chuyển Luân Vương vẫn không hề cười nói.
Vào đến phòng ngồi xuống, Chuyển Luân Vương hỏi Chung Quỳ: "Đại nhân Chung Quỳ ngày thường bận rộn như vậy, hôm nay sao lại đến phủ tiểu Vương?"
Chung Quỳ đi thẳng vào vấn đề, nói: "Thật không dám giấu giếm, chúng tôi muốn đến trước bàn xoay lục đạo, hỏi một vài chuyện."
Chuyển Luân Vương nhíu mày, chỉ nói hai từ: "Không được."
Lời từ chối này dứt khoát nhanh gọn. Tính cách của Chuyển Luân Vương Nguyên Phương Chính quả nhiên đúng như tiền bối Chung Quỳ miêu tả.
Chung Quỳ sớm đã đoán được Chuyển Luân Vương sẽ trực tiếp từ chối, thế nên ông nhìn về phía chúng tôi, giới thiệu: "Lão Nguyên, ông có biết thanh niên này là ai không?"
Chuyển Luân Vương nhìn tôi, chỉ trả lời bằng hai từ: "Không biết."
Chung Quỳ tỏ ra thần bí: "Xem ra ông đúng là quyết không ra khỏi nhà, chỉ chuyên tâm canh giữ bàn xoay lục đạo rồi. Tuy nhiên, người này ông thật sự cần phải làm quen, cậu ấy chính là Dương Sơ Cửu."
Khi Chung Quỳ nói ra tên của tôi, ánh mắt Chuyển Luân Vương rõ ràng đã dao động. Lần này khi nhìn tôi, ông nhìn từ trên xuống dưới, đánh giá tôi một lượt.
"Thật không?" Trông Chuyển Luân Vương vô cùng kích động.
Chung Quỳ cười: "Đương nhiên là thật. Người tôi đã mang đến cho ông, chẳng lẽ còn là giả?"
Tôi không khỏi ngơ ngác, thật sự không biết Chung Quỳ có ý gì, cũng không biết Chuyển Luân Vương nghĩ thế nào.
Chuyển Luân Vương tiếp tục đánh giá tôi, cuối cùng, ông không kìm được mà hỏi hỏi: "Dương tiên sinh chính là minh chủ Thiên Đế Ấn của Viêm Hạ sao?"
Tôi gật đầu: "Đúng vậy, là tôi!"
Trên khuôn mặt không cười của Chuyển Luân Vương lại lộ thêm sự hưng phấn. Ông đứng dậy, hỏi: "Viêm Hạ đã rất lâu rồi không xuất hiện minh chủ Thiên Đế Ấn, không ngờ cậu lại trẻ như vậy, thật sự khiến bản vương bất ngờ!"
Chung Quỳ bảo: "Tôi đã nói với ông rồi, thằng nhóc này không phải người bình thường mà. Sao, cuối cùng cũng gặp được cậu ta, có phải rất kích động không? Thật ra, không phải tôi muốn đến trước bàn xoay lục đạo hỏi một vài chuyện, mà là vị minh chủ Thiên Đế Ấn này muốn đi. Chuyện này thậm chí có liên quan đến sự tồn vong của toàn bộ âm gian! Lão Nguyên, dẫn đường đi!"
"Không được!"
Chung Quỳ đã dùng hết lời lẽ, cuối cùng Chuyển Luân Vương lại vẫn buông hai từ này, rồi ngồi xuống.
Kích động thì kích động, sự cứng nhắc của ông vẫn không thể thay đổi.
"Bàn xoay lục đạo là nơi người chết đi, chấm dứt nhân quả mới được phép vào, sau đó bàn xoay sẽ xác định sinh tử luân hồi của một người phải đến đâu. Người sống tuyệt đối không được đến trước bàn xoay lục đạo!"
Chung Quỳ thở dài: "Lão Nguyên, tôi không dám giấu ông, sở dĩ chúng tôi đến tìm ông là để giải quyết tình hình của Uổng Tử Thành. Tôi biết ông là người chính trực, tình hình Uổng Tử Thành ông cũng biết, chắc ông không muốn tình hình Uổng Tử Thành cứ tiếp tục kéo dài đúng không? Hơn nữa, Quỷ Vương kia đã tìm được cách thăng tiến lên Quỷ Tiên, phong ấn ở Uổng Tử Thành e rằng không chống đỡ được bao lâu nữa. Truyền thừa Vu Tộc đã thất lạc, muốn khôi phục kết giới phong ấn của Uổng Tử Thành chỉ có một cách, đó là đến trước bàn xoay lục đạo, hỏi Hậu Thổ nương nương, tìm cách giải quyết!"
Chuyển Luân Vương đứng dậy, đi hai bước, rõ ràng là đang suy ngẫm về chuyện này.
Ông lại nhìn tôi, nói: "Hậu Thổ nương nương sau khi hóa thành bàn xoay lục đạo chưa từng hiện thân lần nào, cho dù đến đó cũng khó gặp được Hậu Thổ nương nương, càng đừng nói đến việc có được truyền thừa Vu Tộc! Không phải bản vương không cho mấy người đi, mà nếu mấy người đi, sợ ý một cái là sẽ bị cơn bão trong bàn xoay lục đạo hút vào, đến lúc đó sẽ trực tiếp chuyển sinh, không thể quay về được. Để mấy người đi là hại mấy người đó!"
Chung Quỳ nói: "Lão Nguyên, ngoài cách này ra, không còn cách nào khác!"
Chuyển Luân Vương lại lắc đầu: "Không được! Nhất là minh chủ Thiên Đế Ấn này, cậu ấy là hy vọng của giang hồ Viêm Hạ, nếu thật sự để cậu ấy chuyển sinh, đó sẽ là tội lớn nhất của Chuyển Luân Vương là tôi, chuyện này không thể thương lượng!"
"Ông..." Chung Quỳ cạn lời.
Đúng lúc này, một cơn bão mạnh từ bên ngoài vương phủ của Chuyển Luân Vương cuộn vào.
Dường như có cao thủ đến!
Chẳng lẽ là Lý Viên Tự phát hiện ra tung tích của chúng tôi, dẫn theo người đuổi tới sao?