Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 694

Chương 694: Giới Âm Dương xuất hiện

Sau họ, giữa không trung xuất hiện một luồng hồ hỏa, luồng hồ hỏa đó hú lên một tiếng, như thể trực tiếp xé toạc hư không.

Xung quanh Hồ Nguyệt Sơn lóe lên hư ảnh cửu vĩ, ông ta bước ra từ hư không bị xé toạc kia, giây sau đã đến vị trí của nhà họ Tô ở Tần Lĩnh.

Cái nhìn đầu tiên của Hồ Nguyệt Sơn, là hướng về phía tôi.

Bùa chú tôi dùng do Hồ Nguyệt Sơn đưa, ông ấy đương nhiên nhận ra tôi là ai. Hồ Nguyệt Sơn khẽ cười, lặng lẽ dùng thuật truyền âm nói với tôi một từ: "Hay!"

Ngay sau đó, ông âm thầm bấm quyết, tôi lập tức cảm thấy huyễn thuật mình sử dụng đã được tăng cường rất nhiều.

Hồ Nguyệt Sơn dùng thuật truyền âm nói: "Tiểu Cửu à, gần đây việc tu hành của tôi lại có đột phá, thế nên tiện tay tăng cường huyễn thuật cho cậu, dù cao thủ có mạnh đến mấy cũng khó lòng nhận ra thân phận thật của cậu bây giờ."

hổ là Hồ Nguyệt Sơn, vừa đến đã mang lại bất ngờ cho tôi.

Tôi truyền âm đáp lại: "Cảm ơn Hồ thái gia."

Hồ Nguyệt Sơn chỉ khẽ cười.

Tôi vô thức hỏi thêm: "Lúc trước Hồ Thất Mị và Hồ Ngũ Nương dùng bí thuật không thể tách ra, giờ họ sao rồi?"

Hồ Nguyệt Sơn trả lời: "Đó là cấm thuật, tôi đã đọc rất nhiều sách cổ của nhà họ Hồ, vẫn chưa tìm thấy bất kỳ ghi chép nào về cách hóa giải. Tuy nhiên, cũng có tin tốt là hai người họ sử dụng cấm thuật hợp thể, thế nên sẽ tu hành cùng lúc, tốc độ tăng gấp đôi, tiến bộ cực nhanh, hiện giờ sức mạnh cửu vĩ đã vững vàng, thức tỉnh huyết mạch tộc Cửu Vĩ thượng cổ. Huyết mạch này đã hòa vào linh hồn của họ, dù sau này tách ra cũng vẫn không mất đi huyết mạch cửu vĩ. Theo kinh nghiệm của tôi, nhiều nhất là nửa năm, hai người họ sẽ ngưng tụ Hồ Ly Châu. Cậu phải biết Hồ Ly Châu của tộc Cửu Vĩ chúng tôi có ý nghĩa gì."

Đúng thế, ngưng tụ được Hồ Ly Châu sẽ trở thành cao thủ đỉnh cao thật sự.

Cao thủ như Hồ Nguyệt Sơn, cũng chỉ mới ngưng tụ Hồ Lý Châu chưa lâu mà thôi, cấm thuật hợp thể tuy khó giải, nhưng tốc độ tu hành của Hồ Thất Mị và Hồ Gia Ngũ Nương quả thực nhanh đến kinh người mà!

"Ha ha ha... Hắc thần tướng và Bạch thần tướng đến sớm vậy sao? Hấp tấp muốn ngồi lên vị trí phó minh chủ à?"

Tôi còn chưa nhìn thấy người, đã nghe thấy một giọng nói không có ý tốt, quay đầu nhìn thì thấy khuôn mặt đang mỉm cười của Sở Nhất Tiếu, có điều nụ cười ấy khiến người ta cảm thấy vô cùng nham hiểm xảo quyệt.

Trước đây, trong nội bộ Thần Tiên Giáo có nhiều người bàn tán, nói Sở Nhất Tiếu có địa vị không thấp, cũng nên có một ghế phó minh chủ. Ban đầu phó minh chủ chỉ có một người, sau đó Dương Minh Đường lên tiếng nói thêm thành hai người. Một số người nói đã có thể thêm thành hai người, tại sao không thể thêm cho Sở Nhất Tiếu, người có công lớn hơn, một ghế phó minh chủ chứ?"

Cả Thần Tiên Giáo đều biết lần này Dương Minh Đường lên ngôi Minh Chủ giang hồ, Sở Nhất Tiếu đã lập đại công.

Bùa trận lao tình của hắn quả thực đã đóng vai trò vô cùng quan trọng. Không thể vì Hắc thần tướng và Bạch thần tướng là những người sáng của Thần Tiên Giáo, có thâm niên hơn, mà đè đầu Sở Nhất Tiếu, cướp đi ghế phó minh chủ của hắn.

Dư luận trong Thần Tiên Giáo này e rằng cũng là do Sở Nhất Tiếu ở sau lưng thêm dầu vào lửa.

Tôi nói: "Hay là bản thần tướng nói với minh chủ, nhường cái ghế phó minh chủ này cho ông nhé?"

Sở Nhất Tiếu ngây người. Hắn không ngờ tôi lại nói như vậy. Hắn nhìn tôi chằm chằm một lúc, tuy nhiên, trên mặt tôi còn có một chiếc mặt nạ, hắn chỉ có thể thấy ánh mắt của tôi.

Thật ra, Sở Nhất Tiếu biết vị trí phó minh chủ chỉ là hư danh, không có quyền lực thực tế nào, tác dụng duy nhất chính là danh tiếng. Điều mà Sở Nhất Tiếu muốn là loại bỏ Hắc Bạch thần tướng, để hắn trở thành thần tướng số một của Thần Tiên Giáo.

Vì vậy, lời hắn nói chẳng qua là khiêu khích tôi.

nhường ghế Phó Minh Chủ này cho ngươi?"

Chỉ tiếc, hắn không biết thân phận thật của tôi là gì.

Tôi đâu có để tâm đến những thứ này chứ?

"Ông... Những chuyện này phải xem ý của minh chủ, không phải do tôi và ông quyết định!"

Dứt lời, Sở Nhất Tiếu phất tay áo, đi qua bên Hắc thần tướng, đến vị trí của mình.

Sở Nhất Tiếu biết rõ hắn không thể ngồi vào vị trí phó minh chủ được. Hầu như mọi người đều biết phù chú kiểm soát cảm xúc của người khác của Sở Nhất Tiếu rất lợi hại, nếu để Sở Nhất Tiếu lên ngôi phó minh chủ, thiên hạ sẽ nhận ra Dương Minh Đường đã lợi dụng thủ đoạn của hắn để kiểm soát minh chủ cũ Lý Cảnh.

Như vậy, chẳng phải sẽ làm tổn hại hình ảnh của Dương Minh Đường sao?

Nếu khiến thiên hạ bất mãn, vị trí minh chủ của Dương Minh Đường sẽ khó ngồi vững.

Sau đó, có một ông cụ cầm ấm trà màu tím từ xa đi đến. Người này hẳn là chủ nhân của Bích Thủy Cư ở Tô Thành, cư sĩ Hoành Dương, thực lực của người này được cho là rất gần với thánh nhân, nhưng trên giang hồ rất ít người thấy ông ấy ra tay.

Sa khi người này đến, tôi thấy một người quen từ trên không trung bay đến, sức mạnh của đối phương đã tăng rất nhiều so với lần trước tôi gặp. Chỉ là, nét mặt của người đó cũng lạnh lùng hơn rất nhiều.

Người đến chính là lão Tề, Tề Huyền Trần.

Khi ấy lão Tề nói ông ấy nhận được tin sư phụ của mình ở Mao Sơn đã qua đời, vì thế ông ấy rời khỏi Ưng Đàm, trở về Mao Sơn ngay, từ sau đó xảy ra quá nhiều chuyện, tôi thậm chí không nhận được pháp thiếp nào của lão Tề. Khi rảnh, tôi cũng đã gửi pháp thiếp cho lão Tề, nhưng ông ấy không hề có phản hồi.

Vì vậy, sau lần chia tay ở Long Hổ Sơn, đã rất lâu rồi chưa gặp lại, tôi vô thức muốn bước qua đó chào hỏi, nhưng nghĩ đến thân phận của mình, tôi liền ngồi xuống ngay.

Nhìn lão Tề có thể đi trên không trung, rõ ràng thực lực của ông ấy đã đạt đến cảnh giới Hoàn Hư.

Đạo tâm vững chắc, tiến bộ nhanh chóng, ông ấy quả thực làm rất tốt.

Sau khi Lão Tề ngồi xuống, lại đến vài người nữa, tôi không biết nhiều người trên giang hồ, nhưng họ cũng đều là cao thủ của các môn phái.

Sau đó, đột nhiên sắc trời của cả Bắc Thành trở nên âm u.

Cảm giác âm u này khiến không ít người có mặt cảm thấy hơi khó thở.

Mây đen càng lúc càng thấp, bao phủ cả con đường bên ngoài Thần Tiên Các, mây đen dần dần ngưng tụ, trong mây đen có tia sét màu máu quấn quanh, biến thành một cánh cổng thành vút lên trời cao!

Trên cánh cổng lớn kia, lại có mấy chữ: Giới Âm Dương!

"Sao lại là Giới Âm Dương?"

"Người đến lần này là ai vậy?"

"Giới Âm Dương đến sao có thể là người chứ?"

"..."

Trong lúc mọi người bàn tán xôn xao, cánh cổng Giới Âm Dương lớn kia phát ra tiếng ầm ầm rồi mở ra, bên dưới xuất hiện những bóng ma lốm đốm, tất cả họ đều quỳ xuống.

Từ trong cánh cổng, một chiếc kiệu đen khổng lồ được khiêng ra.

Trên chiếc kiệu kia được khắc hình một con rồng vàng.