Chương 659: Không phải người bình thường
Thực ra, ngay cả khi Lý Phá Hiểu hạ giọng, ở khoảng cách gần như vậy, Mã Diện vẫn có thể nghe thấy những lời Lý Phá Hiểu nói
Tôi chỉ nói: "Không phải đưa về, bác Lý, chúng con là bạn."
Lý Phá Hiểu càng kinh ngạc hơn: "Bạn?"
Mã Diện đi tới, giải thích: "Đúng vậy, Lão Mã tôi và Tiểu Cửu là bạn. Trước đây, tôi quả thật làm việc cho âm gian, nhưng sau bao nhiêu năm, tôi đã chịu đủ cái nơi đó rồi, nhất là sau khi Lý Viên Tự lên ngôi, mọi thứ càng lúc càng tệ. Lão Mã tôi thật sự không thể ở lại được cái nơi ô uế ấy nữa, may mà Tiểu Cửu đến âm gian một chuyến, tôi mới có thể thoát thân!"
Nghe vậy, Lý Phá Hiểu liền hiểu, ông ấy gật đầu, nói: "Nhóc con, thật không ngờ đây! Mã Diện cũng có thể đi theo con, con đúng là không phải người bình thường."
Sau vài câu trò chuyện đơn giản, Mã Diện dẫn đường, đưa Lý Phá Hiểu vào trong gương đồng.
Từ trong gương đồng, tôi có thể thấy Mã Diện dẫn Lý Phá Hiểu vượt qua con sông bên ngoài, đi vào tòa thành cổ gần đấy.
Sau đó, tôi nghe Lý Phá Hiểu dùng thuật truyền âm nói: "Tiểu Cửu, nơi này quả thật chính là thành cổ quỷ sát trong truyền thuyết! Chỉ là không ngờ cái nơi trong truyền thuyết đó lại nằm trong chiếc gương trên tay cậu, xem ra, truyền thuyết về thành cổ quỷ sát nằm ở Bắc Vực là giả! Quỷ sát khí ở đây vô cùng mạnh mẽ, hồn phách của em trai bác đã hoàn toàn ổn định, thậm chí ở đây, nó cũng có thể tu hành, trở nên mạnh mẽ hơn."
Tôi nói: "Thành cổ này có thể giúp được bác là tốt rồi. Ở trong đó, bác muốn ở bao lâu thì ở bấy lâu, nếu muốn ra ngoài, bác cứ nói với con một tiếng, bác có thể ra ngoài bất cứ lúc nào."
"Tốt, nhưng nơi tốt như vậy, hiện giờ bác lại là nguyên thần quỷ sát, tạm thời sẽ không ra ngoài đâu, khó khăn lắm mới có cơ duyên, có được cơ hội đột phá như vậy, bác phải nắm bắt."
Nhìn vào gương đồng, tôi thấy vật thể hình cầu bên cạnh Lý Phá Hiểu giờ đã nhận được sự nuôi dưỡng của quỷ sát khí xung quanh, dần biến thành hình dáng của một đứa trẻ mười mấy tuổi.
Lý Phá Hiểu nhìn em trai mình, sau đó dùng phương pháp truyền âm kể: "Tiểu Cửu, năm xưa khi bác và em trai còn rất nhỏ, thế giới Huyền Môn nổi loạn, bố mẹ tôi đều bị giết, anh em bác phiêu bạt khắp nơi. Trên đường, bọn bác gặp một nhóm tà tu, em trai đã liều mạng chắn trước mặt bác, nó chết ngay trước mặt bác, còn những tà tu kia khi đó định giết bác, phát hiện căn cốt của bác không tệ nên đưa bác đi. Bác đi theo, tu luyện theo con đường quỷ sát, sau khi tu luyện thành công, bác đã tiêu diệt môn phái tà tu ấy, ngay cũng khi lão tổ của họ xuất hiện cũng bị bác một kiếm chém chết. Hồn phách này là do bác xuống âm tào địa phủ tìm về, chính lúc ấy, hồn phách của em trai bác bị kẹt ở Uổng Tử Thành, thế nên bác mới tìm được nó. Thằng bé suýt bị quỷ vương trong Uổng Tử Thành ăn thịt, may mà bác đến kịp, vẫn chưa quá muộn..."
Thì ra Lý Phá Hiểu và em trai ông ấy còn có một đoạn quá khứ như vậy.
Chuyện này hẳn cũng là nguyên nhân Lý Phá Hiểu bắt đầu bước lên con đường tu hành.
Mọi chuyện đã giao cho Mã Diện.
Bên phía Lý Phá Hiểu đương nhiên chỉ cần tu hành trong thành cổ quỷ sát là được, tôi cất chiếc gương đồng đi. Với tôi mà nói, trong gương đồng lại có thêm một cao thủ hàng đầu.
Đó chính là kiếm thánh Viêm Hạ, vả lại ông ấy rất có thể sẽ đạt đột phá mới trong thành cổ.
Nói thật, tôi cũng như Lý Phá Hiểu, mong chờ lần tái giao đấu của chúng tôi.
Tôi nói vào trong gương: "Bác Lý, con đợi lời hẹn đấu kiếm giữa chúng ta."
Lý Phá Hiểu đứng trên đỉnh thành cổ, ngẩng đầu nhìn lên không trung: "Được!"
Sau khi cất gương đồng đi, Thanh Họa đứng một bên vẫn nhìn tôi chằm chằm, tôi không biết cô ấy đang nhìn gì, vì thế quay đầu hỏi: "Thanh Họa, sao thế?"
Thanh Họa đột nhiên đi tới, cười dịu dàng: "Phu quân đẹp trai quá!"
Hả?
Lời khen này có hơi đột ngột.
Tôi sững người. Nhận được lời khen bất ngờ, tôi không khỏi đỏ mặt.
Đúng là tôi khá đẹp trai, nhưng khen trực tiếp thế này không giống phong cách của Thanh Họa lắm, lẽ nào là Hồ Thất Mị đã dạy?
Thanh Họa tò mò quan sát tôi: "Chị Thất Mị bảo nói như vậy mặt phu quân sẽ đỏ lên, thì ra là thật!"
Cô ấy chỉ muốn kiểm chứng điều này thôi sao?
Tôi xoa mặt, mặt đúng là có hơi nóng.
Tiểu Hắc không còn đứng bên kia làm bộ làm tịch nữa, nó đứng trên một tảng đá vỡ vụn, một chân chó che trước ngực: "Ôi chao, ôi chao, hai người cứ việc phát cẩu lương đi. Nói cho hai người biết, bản tôn không phải chó, thứ cẩu lương này dù có đút vào miệng, bản tôn cũng không ăn đâu."
Tôi đi tới, xoa đầu chó: "Tiểu Hắc, cậu đã hưởng được niềm vui nhân đôi rồi, ăn chút cẩu lương này thì có là gì? Được rồi, đừng lề mề, mau hóa hình đi, tôi với và chị dâu cậu ngồi lên, chúng ta về Bắc Thành trước... À đúng rồi, đừng hóa thành thân kỳ lân đó nhé, sau lưng toàn là vảy, cứng khó chịu lắm, cứ hóa thành con sói đen trước đây, lông xù, lưng cũng rộng lắm, giống như cái giường vậy. Tôi và chị dâu cậu cũng mệt rồi, vừa hay có thể nằm xuống nghỉ ngơi một lát, nhớ lấy, đến ngoại ô Bắc Thành thì gọi chúng tôi..."
"Dừng dừng! Bản tôn không làm!"
Tiểu Hắc như bị k*ch th*ch, lập tức hóa thành hắc kỳ lân, trên người còn phát ra sấm sét, trông vô cùng hung dữ.
Tâm trạng của con chó này có vẻ không đúng lắm.
Tôi và Thanh Họa cùng đi lên, tôi hỏi Tiểu Hắc: "Sao cậu không biến thành con sói đen vậy? Cái này cứng quá!"
Tiểu Hắc hừ lạnh: "Bản tôn cứ cứng như vậy đó, thì sao hả? Còn cơ thể sói đen, Cửu gia vừa mới nói lưng bản tôn giống cái giường, có phải hai người định mây mưa trên lưng bản tôn không? Hai người làm vậy là đang sỉ nhục hóa hình của bản tôn, có biết không hả? Đây là nguyên tắc của bản tôn, không được, tuyệt đối không được!"
Không hổ là Tiểu Hắc, trong cái đầu chỉ toàn nghĩ cái gì không!
Ngoài chuyện gieo giống đó ra, không còn chuyện gì khác sao?
Thôi bỏ đi, đành chịu vậy, may mà hóa hình hắc kỳ lân có tốc độ rất nhanh, không lâu sau, chúng tôi đã đến ngoại ô Bắc Thành.
Dừng lại ở ngoại ô Bắc Thành, tôi bảo Tiểu Hắc đi tìm Khương Yên Nhiên.
Cô ấy phụ trách chặn truy binh bên của Cấm Thành. Dương Minh Đường thèm muốn Ngọc Thanh Sát như vậy, chắc chắn sẽ chỉ phái vài cao thủ qua đối phó. Không biết Khương Yên Nhiên bây giờ thế nào rồi?