Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 646

 Chương 646: Kiếm thánh mất kiểm soát

"Tôi biết Lý kiếm thánh cảm thấy thủ đoạn của tôi không sạch sẽ, coi thường tôi! Nhưng Lý kiếm thánh có biết, việc đầu tiên tôi làm khi ra ngoài quan ải chính là đi chém Long Mạch của nhà họ Hoàng và nhà họ Liễu ở quan ngoại không? Tôi biết chặt đứt long mạch thì nhà họ Hoàng và nhà họ Liễu dù có nhập quan cũng không thể nhảy nhót được bao lâu, cho nên, tôi cũng đang ra sức vì toàn bộ Viêm Hạ đấy chứ! Thiên hạ ai ai cũng biết một mình Lý kiếm thánh chống đỡ, bảo vệ toàn bộ Bắc Thành, công lao không thể kể hết, nhưng họ có biết sở dĩ chuyện này có thể thuận lợi như vậy chính là vì tôi đã chém long mạch của nhà họ Hoàng không? Nếu long mạch kia không bị chặt đứt, thử hỏi, Lý Kiếm thánh với cơ thể mang thương tích và trúng độc của ông có thật sự có thể đánh bại nhà họ Hoàng nhanh đến thế không?"

Lý Phá Hiểu nhíu mày.

Đúng vậy, lúc Lý Phá Hiểu đến Bắc Thành cũng đã đau đầu vì cao thủ của nhà họ Hoàng, ông hoàn toàn không thể xác định mình rốt cuộc có thể đẩy lui kẻ địch được không.

Nhưng khi ông ra tay thì lại vô địch thiên hạ.

Nhà họ Hoàng lập tức tan rã.

Nhưng rất nhanh, Lý Phá Hiểu đã bật cười: "Dương Minh Đường, đừng tưởng tôi không biết, cậu tu luyện sức mạnh địa mạch long khí, cố ý mở cổng Bắc Sơn Quan để dã tiên ồ ạt nhập quan chính là để vùng quan ngoại vắng vẻ, từ đó đi chém hai long mạch kia. Nếu cậu không mở cổng Bắc Sơn Quan, Viêm Hạ đã không gặp họa, tất cả những gì cậu làm chỉ để đoạt khí của hai long mạch kia mà thôi! Nói lời hoa mỹ như vậy cũng không thể che đậy sự thật dơ bẩn của chính cậu!"

Lý Phá Hiểu càng nói càng giận, nỗi giận không kìm được nảy sinh.

Ông nghiến răng, giãy giụa, muốn bẻ gãy sợi xích Thanh Long kia.

Lúc này, Sở Nhất Tiếu đã bấm ấn quyết, ngưng tụ phù trận ba mươi sáu lá bùa Lao Tình, lần nữa bao phủ Lý Phá Hiểu.

"Bùa Nộ!"

"Bùa Sinh!"

"Bùa Tử!"

"Ba lá bùa ở giữa, phù trận Lao Tình, khởi!"

Sở Nhất Tiếu kiểm soát ba lá bùa kia, chúng trực tiếp dán lên người Lý Phá Hiểu. Giây phút này, Lý Phá Hiểu hoàn toàn mất kiểm soát cảm xúc, ông gầm lên, giãy giụa!

"Dương Minh Đường, buông tôi ra, buông tôi ra!"

Khí tức trên người ông giống như ngọn lửa đang cháy rực, rõ ràng cơn thịnh nộ đã nuốt chửng toàn bộ ông.

Dương Minh Đường mỉm cười, cầm viên đan đến trước mặt Lý Phá hiểu, nói: "Lý Kiếm thánh, cả đời ông được người đời kính trọng, cuối cùng lại vì loại độc quái dị kia mà chết. Tôi biết ông không cam lòng, nếu nuốt viên đan này, ông vẫn có thể tiếp tục làm kiếm thánh như trước đây. Nghĩ mà xem, cảm giác đó, hẳn là vô cùng tuyệt vời, ông không nên dễ dàng từ bỏ như vậy, ông nên sống..."

Trong lúc Dương Minh Đường nói, Sở Nhất Tiếu không ngừng biến hóa trận pháp.

Ba lá bùa chính liên tục tỏa ra ba luồng khí tức, dần dần, nhập vào ngũ tạng lục phủ của Lý Phá Hiểu, cảm xúc của Lý Phá Hiểu ngày càng mất kiểm soát, ông trông như một người khác, khác hẳn với vẻ bình tĩnh, đạo tâm kiên cố vừa nãy.

Đến khi mở mắt lần nữa, đôi mắt của Lý Phá Hiểu đã biến thành màu đỏ của máu.

Dương Minh Đường nói với Sở Nhất Tiếu: "Lý Phá Hiểu đã mất kiểm soát, mau chóng khống chế ông ta hoàn toàn."

Sở Nhất Tiếu gật đầu.

Tiếp đó, gã bấm quyết, ba mươi sáu lá bùa Lao Tình, toàn bộ bùng phát khí tức mạnh mẽ, áp chế hoàn toàn khí tức đang sôi trào trên người Lý Phá Hiểu!

Nhưng Lý Phá Hiểu vẫn đang giãy giụa.

Sở Nhất Tiếu niệm chú, nhưng Lý Phá Hiểu bỗng nhiên gầm lên một tiếng giận dữ!

Toàn bộ trường khí hung bạo trên người ông nhất thời biến thành màu đỏ, hai tay siết chặt những sợi xích Thanh Long quấn quanh người. Ông lại gầm lên, toàn bộ xích Thanh Long đều đứt!

Không còn hạn chế, Lý Phá Hiểu đang trong cơn phẫn nộ như vậy càng bộc phát trường khí, Ngọc Thanh Sát hòa quyện với sát khí sinh ra từ sự phẫn nộ bản thân làm cả tầng hầm rung chuyển.

Sở Nhất Tiếu lần nữa áp chế trường khí trên người Lý Phá Hiểu, nhưng ánh mắt Lý Phá Hiểu đảo qua, khí tức màu máu tạo thành một thanh kiếm sắc màu máu trước mặt ông!

Thanh kiếm sắc bén lao thẳng về phía Sở Nhất Tiếu.

Sở Nhất Tiếu muốn khống chế Lý Phá Hiểu, khiến ông tiêu tán luồng kiếm ý kia, nhưng chú quyết và phù lục của gã thế mà hoàn toàn không có tác dụng, thậm chí cùng với sự bộc phát của Lý Phá Hiểu, những lá bùa Lao Tình mà Sở Nhất Tiếu đánh vào người Lý Phá Hiểu đều cháy.

Sở Nhất Tiếu ngây người.

Sau khi khiến đối thủ mất kiểm soát, khả năng kiểm soát đối thủ của Sở Nhất Tiếu gần như là một trăm phần trăm.

Lần này thế mà lại mất kiểm soát.

Dương Minh Đường xông tới, giơ tay tung ra Ngọc Thanh Sát mang theo long khí quấn lấy kiếm ý của Lý Phá Hiểu, Lý Phá Hiểu gầm lên, Dương Minh Đường xoay người hất tung kiếm ý kia!

Ông ta nhìn Sở Nhất Tiếu, chất vấn: "Chuyện gì vậy? Nộ khí mạnh đến thế! Lý Phá Hiểu đã mất kiểm soát, tại sao cậu không thể khống chế ông ta?"

Sở Nhất Tiếu bất lực: "Nộ khí này quá mạnh, vượt quá phạm vi bùa chú của tôi có thể kiểm soát. Minh chủ, Lý Phá Hiểu này trông có vẻ đạo tâm kiên định, nhưng ông ta cũng là một người cực kỳ đoan, người thế này, ngay cả trận pháp với bảy mươi hai lá bùa Lao Tình cũng chưa chắc đã khống chế được."

Phía sau, Lý Phá Hiểu liên tục phóng ra kiếm ý. Đối mặt với Lý Phá Hiểu như vậy, Dương Minh Đường và Sở Nhất Tiếu buộc phải rút lui né tránh, dù sao đối phương cũng là kiếm thánh, dù mang thương tích, nhưng dưới sự gia trì của nộ khí, kiếm ý vẫn vô cùng đáng sợ!

Hai người ẩn nấp, sau một trận gầm thét hung bạo, Lý Phá Hiểu cuối cùng cũng phá tan cánh cửa tầng hầm, thoát ra khỏi mật thất.

Bên ngoài tuy có vệ binh canh gác, nhưng sau khi Lý Phá Hiểu bước ra, phóng ra kiếm ý màu máu, ông đã trực tiếp san bằng những vệ binh kia cùng với một đại điện phía trước!

Lý Phá Hiểu đạp không trung bay lên, rất nhanh đã biến mất khỏi tầm nhìn của mọi người ở Cấm Thành.

Nửa giờ sau, trong tửu lâu bên ngoài cấm thành.

Lý Sở nhận được tin, hắn báo với tôi kiếm thánh Lý Phá Hiểu đã thoát khỏi Cấm Thành, có điều, trạng thái của kiếm thánh khi bước ra trông có vẻ không ổn.

Tôi hỏi: "Lý kiếm thánh đi về hướng nào?"

Lý Sở trả lời: "Hướng Bắc. Có điều thực lực của Lý kiếm thánh quá mạnh, lại đạp không mà đi, tốc độ cực nhanh, người của tôi không theo kịp, cũng không dám theo."