Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 623

Chương 623: Thanh Họa thành thánh

Ngay lúc Lý Viên Tự định đâm kiếm tới, một bóng người xuất hiện trước mặt tôi.

Chỉ cần nhìn bóng lưng, tôi đã biết đó chính là Mạnh Bà.

Cuối cùng cô ấy cũng ra tay rồi sao?

Mạnh Bà chỉ phất tay, một luồng khí vô hình cực kỳ mạnh mẽ cuộn trào, buộc Lý Viên Tự đang hùng hổ tiến tới phải lùi lại!

Lùi mười mấy bước, Lý Viên Tự mới!

Gã hoàn toàn không ngờ Mạnh Bà lại đứng ra bảo vệ tôi!

Lúc này, Mạnh Bà lên tiếng: "Giết cậu ta, cậu cũng sẽ không còn gì."

Lý Viên Tự không hiểu ý Mạnh Bà, gã hỏi: "Chỉ là một thằng nhóc ở dương gian, Lý Viên Tự này nắm quyền kiểm soát âm gian, sao lại không thể giết cậu ta?"

Mạnh Bà trả lời: "Đây là thiên cơ. Lý Viên Tự, hôm nay cậu tổ chức hôn lễ hoang đường này, vốn dĩ tôi không muốn đến tham dự. Tôi đến chính là để bảo vệ cậu ta. Nếu cậu còn tiếp tục ra tay thì phải bước qua tôi trước."

Dứt lời, khí tức vô hình từ Mạnh Bà cuộn trào bốn phía. Khói bụi do Kiếm Cương Hủy Diệt gây ra cũng tan biến dưới luồng khí vô hình này.

Có thể thấy toàn bộ nội phủ Phong Đô đã biến thành đóng phế tích.

Tuy nhiên, Mã Diện và Thanh Họa đều được một luồng khí tức vô hình bao bọc, họ không hề bị thương trước những chuyện diễn ra vừa rồi.

"Mạnh Bà! Cô chỉ là người quản lý cầu Nại Hà, đừng tưởng Lý Viên Tự này tôn trọng cô là cô có thể ra oai ở đây. Hôm nay, Dương Sơ Cửu nhất định phải chết!"

Rõ ràng, Lý Viên Tự vẫn còn tức giận. Gã nắm chặt nắm đấm, hư ảnh đạo sĩ già trên người gã lại xuất hiện.

Gã bước từng bước về phía Mạnh Bà.

Tuy nhiên, Mạnh Bà chỉ bước lên một bước, luồng khí tức vô hình ép Lý Viên Tự phải lùi lại ngay.

Tiếp đó Mạnh Bà lại giơ tay lên, thi triển một luồng khí tức áp chế lên người Lý Viên Tự. Lý Viên Tự lập tức ngã xuống đất, mặc cho gã giãy giụa thế nào, cũng không thể thoát khỏi sự kiểm soát của Mạnh Bà.

"Tiểu Tự, bộ công pháp này của cậu là họ từ tôi khi cậu còn nhỏ. Thái Thanh Sát cũng là tôi giúp cậu luyện hóa. Chỉ cần tôi còn ở đây, cậu chẳng làm được gì cả!" Mạnh Bà nói.

Lý Viên Tự gào thét. Gã muốn đứng dậy, ra tay giết tôi, nhưng chính gã không thể đứng lên được.

Mạnh Bà nói tiếp: "Tô Thanh Họa là vợ của Dương Sơ Cửu. Cậu chỉ nhìn trúng mệnh cách đặc biệt của Tô Thanh Họa, nên mới lấy nhân quả nghiệp chướng làm vật dẫn, kéo nguyên thần của cô ấy xuống âm gian. Nhưng theo quy định của âm luật, Tô Thanh Họa có khí vận để gán chịu nhân quả nghiệp chướng kia, cậu hoàn toàn không có bất kỳ quyền hạn nào kéo cô ấy vào âm gian này. Mọi chuyện xảy ra ở Phong Đô này đều do d*c v*ng của cậu gây ra. Tuy cậu đã là Phong Đô Đại Đế, nhưng với khí vận của mình, cậu không xứng với người phụ nữ đó. Cậu không hiểu sao? Nếu còn tiếp tục cưỡng ép nghịch thiên mệnh, cậu sẽ chỉ còn một con đường là hồn phi phách tán."

Lý Viên Tự nghiến răng: "Không, cô không tin! Cô đường đường là Bắc Âm Phong Đô Đại Đế, thiên mệnh nằm trong tay cô. Người phụ nữ kia đáng là gì, dù cô có cưới mười người phụ nữ như vậy, mệnh của cô vẫn chịu được!"

"Chát!"

Mạnh Bà giơ tay lên không, một luồng khí tức vô hình tát vào mặt Lý Viên Tự.

Lý Viên Tự bị tát cho ngây người.

Rõ ràng, tuy không phục, nhưng gã buộc phải cúi đầu, dường như cái tát đó đã khiến gã tỉnh táo hơn. Chỉ cần Mạnh Bà đứng chắn trước mặt tôi, dù gã có Thái Thanh hiện hình cũng không thể làm tôi bị thương.

"Tại sao lại giúp cậu ta?" Lý Viên Tự trầm giọng hỏi.

Mạnh Bà bình tĩnh trả lời: "Không phải giúp cậu ta, là giúp cậu!"

Lý Viên Tự không hiểu ý nghĩa sâu xa của câu nói này. Gã cười khổ vài tiếng, thở dài: "Được, bảo thằng nhóc đó đi đi. Người phụ nữ kia cũng đi di!"

Lý Viên Tự cuối cùng cũng chịu nhượng bộ.

Mạnh Bà quay đầu nhìn tôi, hỏi: "Cậu còn yêu cầu gì nữa không?"

Câu hỏi này khiến Lý Viên Tự căng thẳng.

Tôi nhìn Tô Thanh Họa, nói: "Thanh Họa gánh trên mình quá nhiều nhân quả nghiệp chướng, nhưng cô ấy ra tay là để báo thù cho những người Viêm Hạ đã chết, là để ngăn chặn dã tiên đi hại thêm nhiều người Viêm Hạ. Tôi nghĩ luật lệ nhân quả nghiệp chướng của âm gian không công bằng. Thanh Họa thay trời hành đạo, không nên gánh chịu nhân quả!"

Mạnh Bà gật đầu: "Được!"

Mạnh Bà chỉ nói thế, giây sau, cô ấy đã đứng trước mặt Thanh Họa.

Mạnh Bà giơ tay lên, từng luồng khí tức như tiếng quỷ khóc sói gào lướt ra từ mi tâm Thanh Họa bị Mạnh Bà nắm chặt trong tay. Vừa xong, trường khí nguyên thần của Thanh Họa lập tức tăng lên!

Chớp mắt, cô ấy đã đến bên cạnh tôi. Rõ ràng, không còn nghiệp chướng nhân quả phản phệ, nguyên thần Thanh Họa trông mạnh hơn rất nhiều.

Về phần Mạnh Bà, cô ấy cầm nghiệp chướng nhân quả vừa rút ra từ nguyên thần Thanh Họa, đi đến trước mặt Lý Viên Tự, nói với gã: "Hóa giải nó đi!"

Lý Viên Tự rất không tình nguyện, nhưng Mạnh Bà đã ra lệnh, gã buộc phải làm theo. Gã bò dậy, lấy ra ấn đế. Một chỉ ấn rơi xuống ấn đế, những khí tức nhân quả nghiệp chướng đó đều được thu vào, hoàn toàn tan biến.

Chính khoảnh khắc này, mi tâm Thanh Họa xuất hiện một Kim Liên Thánh Văn!

Kim Liên Thánh Văn tỏa ra ánh vàng, truyền khắp toàn thân Thanh Họa. Lúc này, sức mạnh nguyên thần Thanh Họa quả thực đã mạnh hơn trước không biết bao nhiêu lần.

Cho dù nơi này là âm gian, trên không trung cũng xuất hiện một đám mây vàng cát tường.

Dị tượng này cũng cùng lúc xuất hiện trên bầu trời dương gian. Khắp nam bắc Viêm Hạ đều nhìn thấy mây vàng cát tường như vậy. Phần lớn mọi người không biết nó có ý nghĩa gì, nhưng một số tiền bối trong giang hồ thì rất rõ, đây tượng trưng cho sự xuất hiện của thánh nhân Viêm Hạ.

Trên tường thành Cấm Thành, kiếm thánh Lý Phá Hiểu nhìn lên bầu trời, cảm thán: "Đáng mừng! Viêm Hạ cuối cùng lại có thêm một thánh nhân."

Lúc này, ở Phong Đô âm gian, Lý Viên Tự nhìn Thanh Họa, không hề bất ngờ trước sự thay đổi trên nguyên thần của cô. Sở dĩ gã muốn ép Thanh Họa làm vợ là muốn dùng quan hệ vợ chồng để có được sự gia trì thánh nhân của Viêm Hạ.

Như vậy, vị trí Phong Đô Đại Đế của gã mới được củng cố.