Trên thủ quyết của tôi, khí tức bao quanh.
Tôi nhắm mắt, cảm nhận vị trí nguyên thần của Thanh Họa. Thăm dò thử, quả nhiên tôi phát hiện nguyên thần Thanh Họa thật sự biến mất rồi.
Thấy vậy, tôi nói: "Tiền bối, suốt dọc đường, tôi luôn ở bên Thanh Họa, chưa từng rời xa, cũng không gặp ai. Nguyên thần của cô ấy rốt cuộc bị thu đi từ lúc nào?"
Tiền bối Cổ Cầm nói: "Với nghiệp chướng nhân quả nặng như thế, bên Phong Đô có lý do trực tiếp lấy nghiệp chướng nhân quả đó làm vật dẫn, sử dụng Âm Binh Hổ Phù thu lấy nguyên thần của cô ấy. Nếu thu nguyên thần theo cách này, hai người đương nhiên sẽ không hề hay biết. Vợ cậu chém giết hàng chục vạn dã tiên ngoài quan ải, liên quan đến quá nhiều sinh mạng. Trong tình huống này, bên âm ty thông thường sẽ trực tiếp đệ trình lên Phong Đô Đại Đế, xem xét nghiệp chướng nhân quả đó. Cậu cũng nói Âm Thiên Tử kia muốn cướp vợ cậu. Tôi nghĩ, gã thật sự đã để mắt đến cô ấy rồi. Lần trước ra tay không cướp được, lần này thấy tên cô ấy trên nghiệp chướng nhân quả, gã đương nhiên lại nảy sinh ý định cướp vợ cậu. Giờ gã là Phong Đô Đại Đế, gã muốn làm gì, e rằng không ai có thể ngăn cản."
Bên ngoài, trời đã tối đen.
Ngoài cửa sổ, thỉnh thoảng có tiếng chim kêu, nghe có vài phần tiêu điều.
"Tôi phải đi Phong Đô! Tiền bối có cách nào không?"
"Cậu đi Phong Đô chẳng khác nào tự chui đầu vào lưới. Cái người ở Phong Đô kia chú ý đến vợ cậu, việc thu lấy nguyên thần của cô ấy chắc chắn là để nối lại duyên xưa. Một khi cậu bước vào âm gian, không có thân xác, thực lực sẽ bị giảm sút đáng kể. Phong Đô Đại Đế có Âm Binh Hổ Phù trong tay, đừng nói là thực lực bị ảnh hưởng, cho dù là cậu ở trạng thái bình thường, cũng chưa chắc đã là đối thủ của gã!"
Tôi nhíu mày hỏi: "Vậy... Chẳng lẽ tôi không thể khoanh tay dâng Thanh Họa cho gã sao?"
"Ngoài việc khoanh tay dâng cô ấy, bây giờ cậu không có cách nào khác. Dù gì, gã là Phong Đô Đại Đế nắm giữ sinh tử nhân gian. Ngay cả sinh tử của cậu cũng nắm trong tay gã. Cậu làm sao đấu với gã?"
Nghe tiền bối cổ cầm nói, tôi thật sự tuyệt vọng.
Biết thế này, dù phải liều cái mạng này, tôi cũng nên đi chém giết hàng chục vạn dã tiên đó. Nghiệp chướng nhân quả do tôi gánh chịu, Thanh Họa cũng không đến nỗi chịu khổ như vậy.
Tôi thở dài.
"Chuyện này nói cho cùng là do tôi không biết có dính líu đến Phong Đô. Nếu biết cậu và Phong Đô Đại Đế có xích mích như vậy, đương nhiên không nên để vợ cậu gánh chịu nhân quả này. Thật ra, cách tốt nhất là tìm các thánh nhân khác của Viêm Hạ, để thánh nhân thật sự đi xử lý đám dã tiên, đó mới là lựa chọn tốt nhất. Nhưng bây giờ chuyện đã xảy ra rồi, nói nhiều cũng vô ích. Nhóc con, chuyện này do tôi đã cân nhắc không chu toàn. Nếu cậu xuống cõi âm, tôi sẽ giúp cậu quán xuyến âm dương."
Thật ra tôi không có ý trách tiền bối cổ cầm, dù tiền bối ấy vốn chẳng biết xích mích giữa tôi và Phong Đô Đại Đế.
Tôi hỏi: "Quán xuyến âm dương là gì?"
Tiền bối cổ cầm giải thích: "Đó là một bí pháp có thể giúp thân xác và hồn phách của cậu không tách rời khi vào cõi âm. Chỉ cần sử dụng bí pháp này, ngay cả quỷ sai âm gian cũng không thể nhìn ra cậu còn mang theo thân xác. Với cách này, dù đến âm gian, thực lực của cậu cũng không bị hạn chế.
Nghe giải thích như vậy, tôi đương nhiên hiểu được sự lợi hại của quán xuyên âm dương.
Tiền bối Cổ Cầm nhấn mạnh: "Tuy nhiên nhóc con, cậu phải nhớ, pháp quán xuyên âm dương này có thời hạn. Một khi thời hạn qua đi, thân xác cậu vẫn ở âm gian thì sẽ hoàn toàn vi phạm pháp luật âm gian, sẽ bị Âm Hỏa thiêu đốt! Dù cậu có Ngũ Hành Hỏa Sát trong cơ thể, ở âm gian cũng không thể chống lại Âm Hỏa thiêu thân. Một khi sức mạnh âm gian đè nặng lên người cậu, thân xác cậu sẽ bị thiêu thành tro bụi! Điều này, ngay cả thánh nhân cũng không thể chống lại."
Tôi vội hỏi: "Tiền bối, thời hạn là bao lâu?"
Tiền bối Cổ Cầm trả lời: "Hai canh giờ. Tôi nói là hai canh giờ sau khi cậu bước vào Âm Gian."
Tôi đứng dậy, chắp tay: "Xin tiền bối ban cho tôi pháp quán xuyên âm dương!"
Tiền bối cổ cầm gật đầu, nhảy từ trên quan tài mỹ nhân xuống, chớp mắt đã xuất hiện trước mặt tôi. Sau đó, tiền bối viết một phù văn trên tay tôi.
Phù văn phát ra ánh sáng mờ ảo đan xen giữa màu vàng và màu đỏ. Tôi nắm chặt phù văn ấy, tiền bố lại dạy tôi một đoạn chú ngữ.
Ngay lúc này, bên ngoài đột nhiên có tiếng tiếng gió rít, trong tiếng gió xen lẫn một luồng khí lạnh, tôi biết đó là âm khí.
Tiếp theo là tiếng 'keng keng keng' truyền đến, âm thanh vang vọng và quỷ dị.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ thì thấy vài cái bóng đen bước ra từ con hẻm nhỏ gần khách sạn này. Người đi đầu tay cầm một chiếc chiêng âm.
"Âm sai đến, người sống tránh lui!"
Âm thanh theo gió đêm gào thét khắp nơi. Tôi đóng cửa sổ lại.
Tiền bối Cổ Cầm nói: "Xem ra, cậu không tìm Phong Đô Đại Đế thì gã đã phái người đến tìm cậu rồi. Mấy người kia trông là quỷ sai, nhưng có lẽ đều là cao thủ âm gian, chỉ là mặc áo bào âm sai, giả trang mà thôi."
Quả thật, tôi cũng có thể cảm nhận được khí thế của những cao thủ âm gian đó. Nếu không, họ xuất hiện, nhiệt độ trong vài dặm quanh đây đã không giảm xuống như vậy.
Người đi đầu tay cầm chiêng âm, mỗi lần gõ, bầu trời quanh đây lại tối sầm đi một phần. Còn bốn người phía sau, tay đều cầm một sợi xích đồng dài ngoằng, dưới ánh đêm, phát ra hàn quang.
Tôi nhanh chóng niệm chú, sử dụng pháp quán xuyên âm dương của tiền bối cổ cầm.
Phù văn trên lòng bàn tay ẩn đi. Tôi cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng, không thể phân biệt mình đang ở trạng thái hồn phách hay thân xác.
Không lâu sau, cửa khách sạn bị gõ.
Tôi quay đầu nhìn tiền bối, dặn dò: "Tiền bối, xin hãy bảo vệ thân xác vợ tôi!"
Tiền bối cổ cầm gật đầu.
Tôi bước tới, mở cửa. Cửa vừa mở, một luồng gió lạnh mạnh mẽ ập đến. Bên ngoài hành lang xuất hiện năm bóng đen to lớn. Một trong những sợi xích đồng xẹt qua, lao thẳng về phía tôi!