Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 56

Chương 56: Vạn linh hồn quỳ bái

Nghe người dẫn đường nhắc đến công lao của tôi, tôi vội nói: "Tiền bối, công lao này tôi không cần. Lần này đến thôn Quách Hòe, cứu được bố và Tiểu Hắc, tôi đã mãn nguyện rồi. Còn về công lao, tiền bối cứ để âm ty ghi nhận cho mình đi. Tôi nói rồi mà, sẽ giúp tiền bối xin một chức quan như âm sai, thổ địa gì đó, chỉ là không biết xử lý được địa ngục nhân gian ở thôn Quách Hòe có giúp gì được cho tiền bối không!"

Người dẫn đường nghe vậy, lập tức vòng tay khoác vai tôi: "Quả nhiên là cháu nội của ông Dương, rất hào phóng, còn có tầm nhìn rộng. Nói cho cậu biết, Tiểu Cửu, chỉ riêng công lao này, bảo đảm được thăng chức thành hoàng ở huyện. Dù gì vấn đề ở đây đã làm khó âm ty gần chục năm rồi, ngay cả thành hoàng ở Tung Châu cũng không giải quyết được."

Tôi gật đầu, có vẻ người dẫn đường chắc chắn được thăng chức rồi.

Tôi nói: "Vậy thì tốt, xem như tiền bối không uổng công chuyến này."

Người dẫn đường cười tươi không khép miệng được. Rõ ràng chính hắn cũng không ngờ sự việc lại kết thúc mỹ mãn như vậy. Là người lập công chuộc tội, lại còn có thể thăng chức, sao hắn không vui cho được?

Chỉ là khuôn mặt trắng xanh của hắn khi cười vẫn trông vô cùng đáng sợ, tôi mới nhìn đã thấy rùng mình, vội quay sang nhìn Tiểu Hắc.

Tiểu Hắc lại ngẩng ngơ nhìn đóng vụn cây hòe. Tôi hỏi nó sao vậy.

Nó bảo khó khăn lắm mới gặp một lão yêu tu luyện ngàn năm, mà không ăn được thì tiếc quá.

Tôi cạn lợi. Đến tận lúc này nó vẫn chỉ nghĩ đến ăn! Nhưng tôi chẳng trách được, dù sao thì Âm Sát Ngũ Lôi của tôi là do năm viên quỷ đan cưỡng chế thi triển, tôi vốn không thể kiểm soát hay dừng lại.

Nghĩ đi nghĩ lại, tôi hỏi: "Cây hòe này là lão yêu ngàn năm, to với thô thế này, cậu nuốt nổi không?"

Tiểu Hắc gãi đầu: "Ờ ha, cũng phải!"

Người dẫn đường lúc này bận rộn hẳn.

Hắn lấy một cây bút chu sa và một tờ bùa màu vàng ra, viết một đạo pháp lệnh, đốt cháy để liên lạc với âm ty.

Có quá nhiều quỷ mắc kẹt trong thôn Quách Hòe và Hồng Hà, một người dẫn đường nhắn hắn không xử lý xuể.

Âm ty lập tức trả lời, phía Tung Châu trực tiếp ra lệnh điều một vạn âm binh, một phần phong tỏa Hồng Hà để ngăn ác quỷ thoát ra, phần còn lại đến thôn Quách Hòe duy trì trật tự.

Đêm hôm đó, rất nhiều dân làng quanh đây đều thấy âm binh mượn đường.

Hầu hết người dân nông thôn đều biết "âm binh mượn đường" là đại kỵ, nên tất cả đều tránh xa.

Còn việc xử lý ma quỷ thế nào, quy trình ra sao, đó là chuyện của âm ty. Tôi không hỏi, cũng không muốn tiếp xúc với người của âm ty, dù sao thân phận của tôi bây giờ quá đặc biệt.

Tôi vốn là người "mượn mạng", hiện tại còn dùng một thân xác khác. Nếu để âm ty phát hiện, e rằng tôi sẽ bị bắt xuống đó thẩm vấn ngay.

Để tránh những rắc rối và nguy hiểm đó, trước khi âm binh đến, tôi đã tạm biệt người dẫn đường, rời khỏi thôn Quách Hòe.

Ban đầu tôi định cõng bố mình đi, nhưng dân làng lại nhiệt tình muốn giúp. Họ phụ khiêng bố tôi, còn Tố Tình và mấy cô gái kia thì tiễn tôi một đoạn.

Điều khiến tôi bất ngờ là khi tôi rời đi, dân làng thôn Quách Hoè đã biết chính tôi là người cứu họ, giúp họ thấy lại ánh mặt trời.

Tất cả dân làng đều ra tiễn tôi.

Cộng cả người thôn lẫn những người bị dẫn vào rồi mắc kẹt, số lượng đông đến mức đáng sợ, đứng chật kín cả vùng núi quanh nghĩa địa, ước chừng hơn vạn người.

Khi tôi đi ngang, tất cả đồng loạt quỳ xuống.

Tôi chưa từng thấy cảnh tượng này bao giờ!

Tôi lập tức nói không cần như vậy, nhưng họ vẫn cứ quỳ.

Dù tôi nói thế nào, họ cũng không chịu đứng dậy.

Tố Tình nói: "Cậu Dương, người của thôn Quách Hòe chúng tôi đều đã chết, mà cậu là người sống, âm dương cách biệt, chúng tôi không có gì để báo đáp cậu. Thế nên, mọi người chỉ có thể quỳ lạy để bày tỏ lòng biết ơn. Nếu không làm thế, mọi người không biết phải làm sao, cũng không thể yên lòng."

Một cô gái khác nói: "Xin cậu hãy nhận."

Tôi chẳng biết nói gì nữa, đành chấp nhận.

Tố Tình và các cô gái đi theo tôi đến tận ngoài khu nghĩa địa. Lúc này mới phát hiện khu rừng bách bên ngoài cũng có nhiều ông bà lão đang quỳ.

Tôi hỏi vì sao họ không sống trong thôn?

Tố Tình giải thích đó là tổ tiên đời trước của thôn.

Vì họ chết trước khi thôn bị thổ phỉ tàn phá, nên cũng bị kẹt lại ở trong núi do ảnh hưởng của lão yêu cây hoè.

Tôi chợt hiểu vì sao trong đám ông bà lão ấy có nhiều người mặc đồ cổ xưa, hoá ra oan hồn bị nhốt ở đây đã vài trăm năm.

Tôi cuối cùng đã hiểu vì sao một thôn nhỏ như Quách Hoè lại có tới cả vạn linh hồn.

Thì ra là tích tụ qua nhiều đời. Vấn đề nơi đây cũng là một cái gai trong mắt âm ty suốt mấy trăm năm.

Lúc trước tôi đến dẫn âm khí ở nghĩa địa, dọa mấy ông bà ấy già chạy mất dép, chính là họ.

Đến ngoài nghĩa địa, Tố Tình và các cô dừng lại, vì họ là quỷ, không tiện đi xa. Họ cảm ơn tôi rối rít, trước khi đi còn cúi đầu.

Tôi nhận lại bố mình từ mấy người dân làng kia.

Tố Tình nhìn tôi, nói: "Hy vọng chúng ta hữu duyên sẽ gặp lại."

Tôi quay đầu nhìn Tố Tình, chỉ mỉm cười và vẫy tay, không nói gì.

Cô ấy sắp bị đưa đến âm ty rồi, sao có thể gặp lại?

Rời khỏi nghĩa địa, tôi chợt nghĩ, chắc hẳn ông nội biết chuyện thôn Quách Hòe là địa ngục nhân gian, nên mới bắt tôi ngày ngày đến đây dẫn âm khí. Giờ tôi có thể phá giải được có lẽ cũng nằm trong tính toán của ông.

Sau đó, tôi cõng cha mình, dẫn Tiểu Hắc quay về nhà cũ.

Nhà cũ có một gian phòng nhỏ bên hông, tôi tìm được tấm ván, dọn sạch sẽ, đặt tạm thi thể bố tôi ở đó.

Xong xuôi, Tiểu Hắc nói với tôi, vạn linh hồn quỳ bái tuy nhìn thì không có gì, nhưng thực ra là công đức cực lớn, là lời cảm ơn tốt nhất họ có thể trao tôi.

Chân thành quỳ lạy, công đức nhập thân, vận mệnh tôi được nâng lên rất nhiều.

Việc đó rất có lợi cho con đường sau này của tôi.

Công đức, vận may là chuyện huyền ảo, không thể thấy hay sờ được, tôi cũng chẳng biết có thật không.

Tất nhiên, tôi cũng không cầu những thứ đó.

Vì ban đầu, tôi chỉ muốn cứu bố và Tiểu Hắc.

Ngoài ra, tôi còn có thêm thu hoạch, chính là con dao găm đặc biệt lấy từ tay Tưởng mặt rỗ.

Tôi lấy ra xem kỹ, phát hiện con dao này khác thường không chỉ vì từng uống nhiều máu, mà còn vì khắc rất nhiều văn tự kỳ quái.

Chúng xếp theo dạng trận pháp như phù văn.

Dưới chuôi dao có khắc hai chữ: Quỷ Nha (Răng Quỷ).

Đây chính là tên của con dao này.

Tôi đoán tên thổ phỉ Tưởng mặt rỗ kia chỉ vô tình nhặt được nó, chứ hoàn toàn không hiểu sự lợi hại của con dao này.

Ngoài "Quỷ Nha", tôi còn thu được năm viên quỷ đan trong cơ thể và thân xác tôi đang dùng hiện giờ là thân thể của lão đạo sĩ đã trẻ lại.

Trước đây tôi không dám đi tìm lão đạo chiếm xác tôi, vì đó chẳng khác nào tự sát.

Nhưng bây giờ...

Tôi đã đủ bản lĩnh rồi!