Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 531

 Chương 531: Ông ấy là thánh nhân

Anh Tiểu Cửu đi đâu, em đi đó!

Khương Yên Nhiên nói vậy là đã quyết tâm đi theo tôi đến cùng. Nhưng cô ta đi theo cũng tốt. Là một cổ sư hàng đầu của Miêu Cương, thực lực của cô ta rất mạnh.

Lần này đến Long Hổ Sơn, sau khi tìm thấy thánh nhân và cách chữa trị thần huyết cho Thanh Họa, tôi sẽ đến Bắc Thành tìm Dương Minh Đường.

Những gì ông ta nợ tôi, tôi sẽ đòi lại từng chút một!

Có sự giúp sức của Khương Yên Nhiên là một điều tốt.

"Được rồi. Khi nào muốn ăn ngon, cứ nói với tôi."

Nghe tôi nói, Khương Yên Nhiên vô cùng hân hoan. Cô ta thẹn thùng nói: "Em... Em còn muốn ăn thêm một chút thịt kho tàu."

Tôi sững sờ, đành quay lại mua thêm một phần, để cô ta ăn trên đường đi.

Cô ta vui mừng khôn xiết.

Ở thị trấn nhỏ đó, Tiểu Hắc lại hóa hình thành dáng vẻ khổng lồ như Hắc Kỳ Lân, bay lên không trung. Tôi và Khương Yên Nhiên ngồi trên lưng Tiểu Hắc, thẳng tiến Long Hổ Sơn.

Sau khi nuốt chửng lôi kiếp hủy diệt biến thành lôi long, trên cơ thể khổng lồ của Tiểu Hắc có những tia chớp bao quanh.

Tốc độ của nó nhanh hơn trước không biết bao nhiêu lần.

Chúng tôi bay vút qua núi sông, chỉ mất nửa ngày đã đến chân Long Hổ Sơn. Tiếp đó, Tiểu Hắc nhảy vọt vài cái, đã đến đạo trường bên ngoài Thiên Sư Phủ Long Hổ Sơn.

Lúc này, Tiểu Hắc hóa hình trở lại thành một con chó đen nhỏ.

Trước đây, nếu có mỹ nữ đi cùng, Tiểu Hắc chắc chắn sẽ làm nũng đòi ôm. Nhưng trước mặt Khương Yên Nhiên, Tiểu Hắc lại đứng sát bên tôi, có ý tránh xa.

Tôi lên hỏi Tiểu Hắc: "Sao vậy, Tiểu Hắc, không để Yên Nhiên ôm cậu à?"

Tiểu Hắc kiêu ngạo nói: "Bản tôn không phải là loại vô liêm sỉ như vậy."

Ngược lại, Khương Yên Nhiên dường như rất thích Tiểu Hắc. Thấy Tiểu Hắc lại biến thành chú chó đen nhỏ, cô ta liền đi tới, ngồi xổm xuống, ôm Tiểu Hắc vào lòng. Con rắn nhỏ sặc sỡ trườn trên lưng Tiểu Hắc, cũng tỏ ra thân mật.

Ngày xưa được con gái ôm, Tiểu Hắc đều lộ vẻ hưởng thụ. Lần này, Tiểu Hắc lại tỏ vẻ khó chịu.

Tôi biết Tiểu Hắc sợ côn trùng trên người Khương Yên Nhiên. Những thứ khác Tiểu Hắc không sợ, nó chỉ sợ những con côn trùng lung tung này.

Các đạo sĩ ở Long Hổ Sơn thấy tôi quay về, lập tức tiến lên hành lễ.

Phần lớn mọi người không biết thân phận Ngọc Kỳ Lân của tôi, nên đều hỏi tôi đến Long Hổ Sơn có việc gì.

Lúc này, Trần Tam Vạn thấy tôi, lập tức chạy tới, đuổi mấy đạo sĩ kia đi. Ông ấy đương nhiên biết tôi chính là thiên hạ hành tẩu Long Hổ Sơn của họ.

"Cuối cùng cậu Dương cũng về rồi."

Tôi nhìn về phía sau núi: "Tôi cần gặp lão thiên sư, có việc quan trọng."

Trần Tam Vạn gật đầu, dẫn tôi đi tìm thiên sư áo tím hiện tại của Thiên Sư Phủ Long Hổ Sơn. Thiên sư Trương Nguyên Thanh đã bế quan, sau chuyện lần trước đã nhường vị trí thiên sư cho Trương Nguyên Cát.

Gặp lại tôi, Trương Nguyên Cát vô cùng xúc động. Nhưng nghe Trần Tam Vạn nói tôi muốn tìm lão thiên sư, sắc mặt Trương Nguyên Cát hơi thay đổi. Ông kéo tôi sang một bên, nói: "Dương sư đệ à, sau khi từ Bắc Thành trở về, lão thiên sư vẫn luôn bế quan trong đạo cung. Tôi đã từng đến tìm, nhưng trong đạo cung không có ai. Cả Thiên Sư Phủ cũng không ai thấy lão thiên sư rời khỏi đạo cung sau núi. Thật kỳ lạ."

Tôi vội hỏi: "Khi đó, ông ấy đã đưa một người bạn của tôi từ Bắc Thành về. Người bạn đó tên Vương Chân, mọi người có gặp không?"

Trương Nguyên Cát gật đầu: "Đương nhiên là có. Tình hình của Vương Chân đã ổn định, ông ấy đang nghỉ ngơi trong căn biệt viện gần đây, chắc chỉ hai tháng nữa là hồi phục như ban đầu. Thiên Sư Phủ đã phái người đi chăm sóc, Dương sư đệ cứ yên tâm."

Thương tích của Vương Chân nặng như vậy mà vẫn có thể hồi phục, cuối cùng tôi cũng yên tâm rồi.

Có điều lão thiên sư không có ở đạo cung, chẳng biết ông ấy đã đi đâu.

Tôi hỏi Trương Nguyên Cát và Trần Tam Vạn: "Thiên sư, Trần sư huynh, hai người có biết về bốn thánh nhân của Viêm Hạ không?"

Trần Tam Vạn nhìn Trương Nguyên Cát. Trương Nguyên Cát tiến lại gần tôi mấy bước, hỏi: "Sao Dương sư đệ lại đột nhiên nhắc đến chuyện của thánh nhân?"

Tôi giải thích đơn giản: "Vợ tôi bị thương, có lẽ chỉ thánh nhân mới biết cách cứu chữa. Bằng không, cô ấy sẽ không sống nổi."

Trương Nguyên Cát nói nhỏ: "Dương sư đệ, chuyện về Thánh nhân là bí mật tuyệt mật của giới giang hồ Viêm Hạ. Nhưng cậu là thiên hạ hành tẩu của Long Hổ Sơn, nên chuyện về một trong những thánh nhân đó vốn nên nói cho cậu biết."

Quả nhiên họ biết chuyện về Thánh nhân.

Trương Nguyên Cát nói nhỏ: "Mong Dương sư đệ giữ bí mật chuyện này."

Tôi gật đầu.

Ông ấy nói: "Ba người còn lại thì tôi không biết là ai. Nhưng Long Hổ Sơn chúng ta có một thánh nhân, đó chính là cha tôi, lão thiên sư."

Nghe vậy, tôi vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ. Thì ra, lão thiên sư chính là một trong bốn thánh nhân. Đúng vậy, thực lực của ông ấy vô cùng mạnh mẽ, vượt xa nhiều cao thủ trong giang hồ, ông ấy hoàn toàn xứng với danh xưng thánh nhan.

Ban đầu, tôi đến Long Hổ Sơn chỉ là muốn thông qua lão thiên sư để hỏi tung tích của bốn thánh nhân trong giang hồ. Không ngờ, thánh nhân mà tôi tìm lại chính là lão thiên sư. Thế thì quá tốt rồi. Tôi chỉ cần hỏi thẳng lão thiên sư, có lẽ sẽ tìm được cách cứu Thanh Họa.

Có điều lão thiên sư không ở đạo cung, người của Thiên Sư Phủ cũng không biết ông ấy rốt cuộc ở đâu, tôi lại càng không biết phải tìm ông ấy bằng cách nào.

Ngay lúc đang băn khoăn, đột nhiên tôi nghe thấy tiếng truyền âm: "Tiểu Cửu đến rồi hả?"

Tôi sững sờ. Đây chẳng phải là giọng của lão thiên sư sao?

Ông ấy đang ở Long Hổ Sơn!

Tôi lập tức đáp lại: "Ông nội Trương, là con!"

Ông "ừm" một tiếng, rồi nói: "Đến đạo cung sau núi."

Tôi chào mọi người, rồi lập tức đến đạo cung. Khương Yên Nhiên không muốn ở lại Thiên Sư Phủ một mình, dù sao thì ngoài tôi ra, cô ta không quen biết ai ở đây cả.

Đi thẳng đến đạo cung sau núi, tôi hỏi lão thiên sư đang ở đâu. Ông ấy bảo tôi đến khu vườn cuối đạo cung. Ở đó, lão thiên sư đang cắt tỉa một góc đỗ quyên.

Nghe tiếng bước chân, ông quay đầu nhìn chúng tôi, ánh mắt hướng về Khương Yên Nhiên: "Vị tướng đứng đầu của Cấm Thành, Khương Yên Nhiên. Bần đạo không nhận nhầm chứ?"

Khương Yên Nhiên gật đầu, nghi ngờ hỏi: "Tiền bối là lão thiên sư?"

Ánh mắt Khương Yên Nhiên hơi dao động. Đột nhiên, cô ta điều khiển một con trùng màu đỏ. Con trùng vỗ cánh, lao đi như một mũi tên rời cung, tiến thẳng đến lão thiên sư.

Lão thiên sư không nhúc nhích, chỉ có một luồng sáng vàng tỏa ra trước mặt, con trùng màu đỏ kia lập tức bị đánh tan.

"Hồng Sát Cổ của Miêu Cương, không tệ!"

Khương Yên Nhiên lập tức chắp tay: "Khương Yên Nhiên chào lão thiên sư."

Sau khi giao đấu và công nhận thực lực của lão thiên sư, Khương Yên Nhiên mới hành lễ. Cô ta quả thật đơn thuần và thẳng tính.

Lão thiên sư hỏi tôi: "Tiểu Cửu, con đến Long Hổ Sơn tìm ông là vì chuyện gì?"