Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 53

Chương 53: Xác treo trên cây hòe

Con chồn vàng không chỉ định giúp cây hòe khống chế tôi, mà còn muốn quay về báo tin cho Dương Minh Đường.

Sao tôi có thể để mặc cho nó chạy thoát?

Tôi nhanh chóng đưa Tiểu Hắc cho người dẫn đường, dặn dò: "Tiền bối, giúp tôi trông Tiểu Hắc!"

Người dẫn đường theo phản xạ đón lấy Tiểu Hắc, còn tôi thì thoắt cái đã lao ra khỏi ánh sáng của đèn dẫn đường, phóng đi như tên bắn!

"Tiểu Cửu, cậu làm gì vậy?!"

Người dẫn đường còn chưa kịp nói hết câu, tôi đã đạp lên rễ, nhảy vọt về phía con chồn vàng đang bám sát gốc cây bỏ chạy.

Tôi vận khí, tụ sát khí vào tay, chém liên tiếp vài nhát lên những rễ cây trước mặt!

Chỉ trong chốc lát, mấy cái rễ cây đã bị tôi chặt đứt.

Nhưng tốc độ của rễ cây hòe quá nhanh, bóng dáng con chồn nhoáng cái đã biến mất tăm.

Phía trước vẫn còn vô số rễ cây đan xen ngăn cản đường tôi.

Tôi nghiến răng, siết chặt con dao găm tràn đầy sát khí trong tay, lưỡi dao lại rực lên ánh sáng đỏ rực như lửa, bỏng rát cả tay. Tôi biết, chiêu này mạnh hơn cả lúc đập nát đầu Tưởng mặt rỗ!

Một đao chém xuống!

Tức thì, rễ cây trước mặt hóa thành tro bụi đen sì, tan biến trong không khí!

Đoạn đường vốn bị rễ cây chằng chịt chắn lối giờ được tôi mở ra một đường thẳng tắp!

Tuy nhiên, xung quanh vẫn còn nhiều rễ cây, tôi cũng chưa nhìn thấy con chồn vàng trốn ở đâu.

Ngay lúc đó, bất ngờ có một thứ từ phía sau nhào lên lưng tôi!

Tôi theo phản xạ muốn túm lấy quăng đi, nhưng ngay sau đó, bên tai vang lên tiếng nhắc nhở quen thuộc.

"Cửu gia, bên phải phía trước sau cái rễ cây bị đứt!"

Là giọng của Tiểu Hắc!

Tôi lập tức nói với nó: "Bám chắc vào!"

Rồi tôi dồn lực vào chân, lao thẳng về phía trước

Tôi vung dao, chém bật cái rễ cây bị đứt, con chồn vàng quả nhiên đang ẩn nấp phía sau, phun ra một làn khói vàng về phía chúng tôi!

Tiểu Hắc lại kêu lên: "Cửu gia, tránh ra mau! Sai rồi! Đó là phân thân ảo ảnh! Bản thể của nó trốn sau bức tường đá phía trước! Cái phiến đá xanh hình vuông thứ hai từ dưới lên! Không thể sai đâu!"

Tiểu Hắc đúng là thính thật, suýt nữa cũng bị ảo ảnh của con chồn lừa rồi. Nghe lời nhắc, tôi lập tức lộn người né làn khói vàng mà phân thân con chồn phun ra!

Khói này thối không chịu nổi, dù không trúng thuật ảo giác thì cũng đủ buồn nôn.

Vừa rồi khi chuẩn bị ra tay, tôi đã sớm tụ sát khí lên con dao !

Giờ khi Tiểu Hắc đã chỉ rõ vị trí thật của con chồn vàng, tôi không do dự, vận chiêu như "liễu diệp kim đao", phóng thẳng dao về phía bức tường đá!

Tiểu Hắc sửng sốt: "Có đá chắn mà, vậy sao trúng được? Cửu gia, để ta vòng xuống dưới, chúng ta chia hai hướng kẹp lấy nó!"

Tôi bình tĩnh nói: "Không cần!"

Vừa dứt lời, con dao đỏ rực đã lao thẳng về phía phiến đá xanh.

"Đoàng!"

Dao đâm vào đá, tóe lửa bắn tung tóe, nhưng cũng trong khoảnh khắc đó, đá xanh bị xuyên thủng!

Con chồn vàng trốn sau bức tường đá chưa kịp phản ứng, đã bị con dao đâm xuyên, ghim chặt lên vách sau!

Khi tôi cùng Tiểu Hắc chạy tới, nó vẫn còn bị treo trên vách đá, vùng vẫy giãy giụa.

Máu đỏ thẫm chảy dài trên bức tường, rõ ràng một đao vừa rồi đã khiến nó trọng thương.

Tiểu Hắc trợn tròn mắt: "Cửu gia! Mới có mấy ngày mà ngươi mạnh lên dữ vậy?"

Tôi khẽ cười, bước tới, nhìn con chồn vàng bị ghim trên vách, hỏi: "Chủ nhân của mày là Dương Minh Đường đúng không?"

Chồn vàng miệng đầy máu, vẫn nhe răng gầm gừ.

Xem ra chẳng thể nói chuyện với loài súc sinh này. Tôi rút dao ra, ném con chồn cho Tiểu Hắc.

"Xử lý đi!"

Tiểu Hắc sung sướng như vớ được vàng, lập tức đè chồn vàng xuống đất, chưa đầy ba nhịp thở đã nuốt sạch.

Như lần trước, sau khi nuốt xong, người nó mọc đầy lông vàng, đặc biệt là với nhúm lông vàng trên đầu trông y hệt một tên thanh niên lưu manh, còn mắt thì lóe lên ánh xanh, nhưng rồi cũng biến mất.

"Hừ, tu vi hai trăm năm, tạm được!" Ổn định lại, Tiểu Hắc lại lầm bầm: "Nhưng mà thối quá! Nếu không vì hai trăm năm đạo hạnh, ông đây thà ăn c*t còn hơn!"

Tôi cười.

Sau khi ăn chồn vàng xong, trạng thái của Tiểu Hắc khá lên nhiều, không chỉ giúp khôi phục linh hồn mà còn hồi phục cả thể lực và vết thương.

Tôi siết chặt con dao, lưng tựa vào vách, bảo vệ Tiểu Hắc, đề phòng cây hòe tấn công bất ngờ.

Vừa rồi chạy vội quá, không biết người dẫn đường giờ sao rồi?

Dù cách xa, đèn dẫn đường vẫn phải có ánh sáng. Nhưng tôi nhìn quanh, chẳng thấy chút ánh sáng xanh nào.

Lẽ nào đèn dẫn đường đã tắt?

Chẳng lẽ hắn bị kéo vào hốc cây hòe rồi?

"Tiền bối! Tiền bối nghe thấy nói không?!"

Nếu thật bị kéo vào trong, tôi nhất định phải quay lại cứu người dẫn đường.

Tôi gọi mấy câu, nhưng không có hồi đáp.

Lúc này, tôi thấy một cành cây từ cây hòe già phía trước từ từ hạ xuống.

Nhìn kỹ, có người bị treo trên đó.

Trời tối âm u, khoảng cách xa, tôi không nhìn rõ là ai.

Chẳng lẽ là người dẫn đường? Hắn cây hòe bắt rồi treo lên?

Tôi ngoái đầu nhìn Tiểu Hắc: "Tiểu Hắc, đi, tôi với cậu quay lại cứu người!"

Tiểu Hắc đã đáp ngay: "Đi! Xử ông già kia một trận!"

Thế là tôi và Tiểu Hắc quay lại sân viện.

Tới gần hơn, tôi mới nhìn rõ, người bị treo trên cây không phải người dẫn đường, mà là bố tôi!

Người ông ướt sũng, nước không ngừng nhỏ giọt xuống.

Quả nhiên như người dẫn đường nói, rễ cây của cây hòe đã đâm sâu đến đáy sông Hồng, kéo cả xác bố tôi về, treo lủng lẳng trên cây.

Vài rễ cây quấn chặt thi thể ông.

Từ cây hòe vang lên một tiếng cười ghê rợn.

"Dương Sơ Cửu! Nhìn kỹ đi, đây chính là bố cậu! Hồng Hà chứa đầy âm sát, hồn phách ông ta đã bị trói chặt vào thi thể! Chỉ cần bản tiên muốn, bố cậu sẽ lập tức hồn xiêu phách tán! Chắc cậu không muốn thấy bố mình cả thân xác lẫn linh hồn đều bị hủy đúng không?"

Tôi dừng lại.

Đúng vậy, tôi tuyệt đối không thể trơ mắt nhìn bố mình bị hủy xác, diệt hồn.

Tôi ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào cây hòe già, hỏi: "Ông muốn gì?"