Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 519

Chương 519: Thanh Họa vào quan tài

Huyết Cương gia trì lên đoản kiếm Phế Kim, đoản kiếm lập tức biến thành cự kiếm màu đỏ máu, chém thẳng về phía Lôi Thịnh sau lôi nhãn!

Lôi Thịnh sững sờ, không ngờ tôi có thể phá lôi nhãn, chém ra một kiếm như vậy!

Hắn muốn nói gì đó, nhưng Huyết Cương Phế Kim đã áp sát người hắn, hắn chỉ đành dùng thương dài trong tay để chống đỡ!

Cây thương chặn lại đoản kiếm Phế Kim, làm đổi hướng nó, nhưng lưỡi kiếm vẫn xẹt qua vai Lôi Thịnh, tóe máu, khiến hắn kêu lên một tiếng thảm thiết!

Máu tươi từ vai hắn loang ra.

Xem ra đại diện cho thiên đạo cũng là người, cũng bị thương!

Biết được điều này, tôi lại càng muốn giết người

"Làm Thanh Họa bị thương, tôi nhất định sẽ lấy mạng ông!"

Dứt lời, khí Huyết Cương và sát khí Phá Quân trên đoản kiếm Phế Kim bùng lên, va chạm nhau, tạo thành những luồng lôi điện đỏ máu đáng sợ, xé toạc mây lôi xung quanh!

Sắc mặt Lôi Thịnh thay đổi, hắn ta nhanh chóng giơ tay cuộn một đám mây lôi, đánh về phía tôi.

Trong chớp mắt, mọi thứ xung quanh tôi đều bị mây lôi che khuất.

Vô số lôi điện tím đen trong mây lôi xông tới. Tôi dùng tay điều khiển đoản kiếm Phế Kim, lôi điện đỏ máu do khí Phá Quân và huyết cương va chạm tạo thành lập tức xé toạc mây lôi.

Tôi tưởng đại diện thiên đạo muốn cùng tôi sống mái, nhưng không ngờ, khi tôi xé toạc mây lôi ra, bóng dáng Lôi Thịnh đã biến mất.

Hắn đã chạy trốn.

Cái tên khốn này, chạy thật nhanh!

Trên không trung xa xa chỉ còn lại chút huyết khí, người đã không thấy tăm hơi.

Tôi rút ra một lá bùa, ném đi, dính huyết khí đó vào, rồi cất lá bùa lại, để sau này tiện tìm Lôi Thịnh. Kể cả hắn ta có trốn đến chân trời góc bể, mối thù hôm nay cũng phải trả!

Nhưng giờ tôi không có thời gian đuổi theo, vì tình trạng của Thanh Họa ở dưới không ổn, tôi phải chữa trị cho cô ấy trước.

Tôi thu đoản kiếm Phế Kim lại, lao xuống, chớp mắt đã ở bên cạnh Thanh Họa.

Tôi cho ấn Huyền Vũ biến mất, rồi lập tức ôm cô ấy vào lòng.

Tôi dùng khí của mình gia trì Thái Cực Đồ để nó ổn định tâm mạch của Thanh Họa, nhưng hơi thở của cô ấy rất yếu ớt, tình hình có vẻ cực kỳ nguy hiểm.

Tôi không biết y thuật nên vô cùng lo lắng.

Pháp sư Lãnh Sơn đứng ngoài phế tích đạo trường núi Đại Phạn đang nhìn tôi.

Tôi ôm Thanh Họa chạy đến chỗ pháp sư Lãnh Sơn, hỏi: "Pháp sư Lãnh Sơn, pháp sư có cách nào cứu cô ấy không?"

Phật môn đề cao "cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp", nên những cao tăng đắc đạo đều hiểu y thuật. Tuy nhiên, pháp sư Lãnh Sơn nhìn Thanh Họa trong tay tôi, lại lắc đầu.

Ông ấy nói: "Dù bần tăng có hiểu y thuật, nhưng y thuật phàm trần khó mà chữa được vết thương thần huyết của cô ấy."

Thần huyết?

Từ này tôi từng nghe Lôi Thịnh nói.

Khi tôi kết Sát Đan, Lôi Thịnh từng nói với tôi Tô Thanh Họa vì bảo vệ tôi mà đã dùng thần huyết, thi triển huyết tế.

Phương pháp này giúp Thanh Họa có thể sử dụng sức mạnh của mình trước đây, nhưng cũng chính vì thế, phản phệ của Huyết Sát Bồ Đề với cô ấy đã đạt đến cực điểm, khiến cô ấy trọng thương.

Tất cả dường như đều là do quy tắc "thần tiên bị cấm đi lại trong Viêm Hạ".

Thế sợi dây Huyết Sát Bồ Đề ở mắt cá chân Thanh Họa có liên quan đến quy tắc này không?

Vì pháp sư Lãnh Sơn cũng nhắc đến thần huyết, chắc chắn ông ấy biết.

Tôi liền hỏi ông ấy liệu chuyện Huyết Sát Bồ Đề có liên quan đến quy tắc đó không. Pháp sư Lãnh Sơn không chắc chắn, nhưng ông ấy nghĩ là rất có thể.

Tôi hỏi tiếp: "Thần huyết rốt cuộc là gì? Có cách nào giúp Thanh Họa chữa trị vết thương thần huyết không?"

Pháp sư Lãnh Sơn lắc đầu: "Thần huyết cụ thể là gì, bần tăng cũng không rõ. Nó có lẽ là một loại huyết mạch truyền thừa của thần tộc thời viễn cổ! Nhưng trong Viêm Hạ đã không còn huyết mạch thần huyết truyền thừa từ rất lâu, đã nhiều năm không xuất hiện cao thủ thức tỉnh thần huyết. Còn cách chữa trị vết thương thần huyết, bần tăng cũng không biết!"

Nghe đến đây, lòng tôi chùng xuống.

Lôi Thịnh chạy quá nhanh, nếu không, tôi đã có thể bắt hắn ta, hỏi cách giải quyết vết thương thần huyết.

Pháp sư Lãnh Sơn lại nói: "Thật ra, giang hồ Viêm Hạ chúng ta có thể giữ vững quy tắc 'tiên thần bị cấm đi lại trong Viêm Hạ' chính là vì có bốn thánh nhân đang bảo vệ Viêm Hạ! Truyền thuyết nói, bốn thánh nhân đó chính là huyết mạch thần huyết cuối cùng của Viêm Hạ! Nếu cậu có thể tìm thấy một trong số họ, có lẽ họ sẽ có cách... Tất nhiên, bần tăng cũng chỉ nói là có lẽ... Vết thương của cô ấy không hề nhẹ, cộng thêm thần huyết bị trọng thương... Cơ hội rất mong manh..."

Pháp sư Lãnh Sơn thở dài, không muốn nói thêm, rồi đi về phía chùa Lãnh Sơn.

Tôi lập tức đuổi theo, hỏi: "Pháp sư có biết bốn thánh nhân đó là ai, họ ở đâu không?"

Pháp sư Lãnh Sơn vẫn lắc đầu.

Tôi thở dài.

Nếu pháp sư Lãnh Sơn không biết, tôi chỉ có thể nhanh chóng đưa Thanh Họa đi hỏi người khác. Đến cổng chùa Lãnh Sơn, tôi thấy Hồ Nguyệt Sơn.

Hồ Nguyệt Sơn thấy tôi ôm Tô Thanh Họa, bước tới.

Ông ấy chứng kiến mọi chuyện xảy ra ở núi Đại Phạn, nên cũng biết Thanh Họa bị thương.

Ông ấy là tiền bối trong giang hồ, tuổi thọ của hồ tộc rất dài, ông ấy lại là gia chủ nhà họ Hồ, sống gần hai ngàn năm, tôi nghĩ ông ấy nhất định biết những chuyện người thường không biết. Tôi kích động hỏi: "Hồ gia chủ có biết các thánh nhân của Viêm Hạ ở đâu không? Thanh Họa bị thương, thần huyết bị tổn hại nghiêm trọng. Giờ cách duy nhất là tìm được các thánh nhân của Viêm Hạ, có lẽ họ sẽ giúp cô ấy tìm thấy một tia hy vọng sống sót..."

Hồ Nguyệt Sơn vỗ vai tôi, nói: "Tiểu Cửu, các thánh nhân của Viêm Hạ rất thần bí, đến tôi cũng không biết tung tích của họ. Nhưng tôi biết trên người cậu có một thứ có thể tạm thời dưỡng hồn dưỡng thi cho Tô Thanh Họa, có lẽ cô ấy có thể phục hồi tổn thương thần huyết!"

Nghe Hồ Nguyệt Sơn nói vậy, tôi lập tức nghĩ đến quan tài mỹ nhân.

Năm xưa, Tô Thanh Họa vì tìm cho tôi mệnh cách này mà từng lâm vào trạng thái ngủ say. Cô ấy đã nhờ nằm trong quan tài mỹ nhân, dần dần hồi phục, cuối cùng nhờ được tinh huyết của tôi tẩm bổ, cô ấy mới tỉnh lại.

Đúng, cách này có lẽ có tác dụng!

Nghĩ đến đó, tôi lập tức lấy ra kính Tứ Tượng ra, quan tài mỹ nhân được đặt trong ảo cảnh của chiếc gương đồng này.

Lúc này, tiền bối cổ cầm đã tỉnh lại.

Hắn chỉ tiêu hao hồn khí, sức mạnh của quan tài mỹ nhân dường như đã giúp hắn hồi phục gần như hoàn toàn. Hắn đẩy quan tài mỹ nhân về phía tôi, tôi niệm chú, sau đó dưới ánh sáng của kính Tứ Tượng, quan tài mỹ nhân xuất hiện.

Tôi nhanh chóng mở quan tài, đặt Thanh Họa vào trong.

Nhưng điều không ai ngờ là sau khi Thanh Họa được đặt vào quan tài mỹ nhân, huyết sát khí giữa trán cô ấy dường như càng lúc càng nặng, huyết khí ở mắt cá chân không ngừng tỏa ra, bị hấp thụ vào thành trong của quan tài.

Thanh Họa run rẩy, trông vô cùng đau đớn.

Huyết sát khí giữa trán cô ấy càng lúc càng nặng, tôi dùng Thái Cực Đồ, có thể cảm nhân mệnh khí của cô ấy cũng càng lúc càng yếu...