Chương 49: Cây lớn chiêu tiên
Tiểu Hắc nằm bất động trong quan tài.
Tôi đến gần sờ người nó, cơ thể đã lạnh ngắt rồi.
Người dẫn đường cũng kiểm tra cho Tiểu Hắc, không khỏi nhíu mày: "Không còn mạch, nó... Chết rồi."
Nghe lời này, tôi không thể tin nổi.
Sau khi ông nội và bố mẹ qua đời, tôi từng chìm vào nỗi đau và tuyệt vọng vô tận. Chính nhờ Tiểu Hắc giúp đỡ và an ủi, tôi mới thoát khỏi bóng tối đó, từ từ tự lập, đối mặt với các gia tộc huyền môn mà không hề hoảng loạn.
"Không thể nào! Nó là linh khuyển do ông nội tôi nuôi, sao có thể chết được!"
Tôi không tin một con chó ngay cả chồn vàng trăm năm cũng có thể nuốt chửng, lại chết nghẹn trong cái quan tài này!
Người dẫn đường đưa thi thể Tiểu Hắc ra.
Khi đưa ra, thi thể Tiểu Hắc vẫn giữ nguyên tư thế, bốn chân duỗi thẳng, rõ ràng thi thể nó đã cứng đờ.
"Sao lại thế này?" Giọng tôi bắt đầu trở nên nghẹn ngào.
Gia đình lần lượt qua đời, Tiểu Hắc là sợi dây liên kết cuối cùng của gia đình, dù nó chỉ là một con chó, nhưng trong lòng tôi đã sớm coi nó như người thân.
Người dẫn đường thở dài: "Tiểu Cửu, nén bi thương... Linh khuyển cũng sẽ chết. Hơn nữa, lão đạo chiếm giữ thân xác cậu,thực lực phi phàm, nó có lẽ thật sự không phải đối thủ..."
Những lời này tôi thật sự khó chấp nhận.
Tôi quay đầu nhìn đám thổ phỉ kia, kéo một tên lại, quát lớn: "Lão đạo đó, rốt cuộc đã làm gì Tiểu Hắc? Tiểu Hắc sao có thể chết được, nói mau!"
Cơn giận của tôi khiến tên thổ phỉ run rẩy.
Tên thổ phỉ lắc đầu: "Tôi... Tôi không biết ạ, hôm đó, chúng tôi chỉ nhận được tin nhắn của lão đạo, bảo chúng tôi khiêng quan tài về. Chúng tôi còn tưởng trong quan tài là lão đạo sĩ, không ngờ lại... Lại là một con chó..."
Tôi nắm chặt dao găm, trên đó là huyết quang âm u.
Tên thổ phỉ sợ hãi lùi lại liên tục.
Người dẫn đường lập tức đi đến, ấn chặt vai tôi, khuyên nhủ: "Tiểu Cửu, bình tĩnh một chút."
Trong hoàn cảnh này, tôi làm sao bình tĩnh được?
Bây giờ tôi chỉ muốn đi g**t ch*t lão đạo đó!
Tuy nhiên, người dẫn đường thì thầm nhắc nhở tôi:
"Tiểu Cửu, cậu có thấy, không khí trong ở nơi này hình như không đúng lắm. Đặc biệt là cái cây hòe này, trên đó luôn có sát khí quốc quanh, cây lớn chiêu tiên, trên cây này có tiên đấy!"
Tôi nhíu mày, ngẩng đầu nhìn cây đại thụ.
Quả nhiên như lời người dẫn đường nói.
Tôi quay đầu, hỏi đám thổ phỉ: "Trên cây này, có tiên không?"
Tên thổ phỉ thì lắp bắp đáp: "Vấn đề này... Tôi... Tôi không biết, chúng tôi chỉ được lão đạo đó yêu cầu ở đây canh giữ chiếc quan tài đó, những cái khác ông ta không cho chúng tôi hỏi!"
Lúc này, bên cạnh có một tên thổ phỉ khác nói: "Hình như tôi từng thấy trên cái cây này có một ông già râu bạc đi xuống uống rượu, nói chuyện với lão đạo, không biết tiên mà cậu nói có phải người đó không?"
Chắc chắn là phải rồi.
Có điều chúng tôi đến đây, đã mở quan tài, thi thể của Tiểu Hắc cũng đã được đưa ra, nhưng vị tiên trên cây không hề xuất hiện.
Chỉ có sát khí trên cây đang lan rộng, điều này có hơi kỳ lạ.
Nếu chỉ là cây chiêu tiên, vị tiên sống trên cây hòe này thì phải là hơi lưu chuyển có trật tự, không thể hỗn loạn như vậy. Đây là tình huống gì đây?
Ngay lúc này, người dẫn đường đang ôm thi thể Tiểu Hắc đột nhiên kêu lên: "Động đậy rồi! Hình như động đậy rồi..."
Tôi quay đầu nhìn, hy vọng trong lòng dâng lên.
Ngay sau đó, tôi thấy thi thể cứng đờ của Tiểu Hắc hơi run rẩy.
Tiểu Hắc vùng vẫy mấy cái, người dẫn đường lập tức ôm chặt nó để giữ lại.
Hắn nói: "Tiểu Cửu, hình như khi nãy chúng ta nhầm rồi, con chó của cậu còn sống đấy! Nếu tôi không đoán lầm thì vừa rồi nó chỉ bị rớt mất hồn thôi, bây giờ hồn của nó đã về rồi."
Tiểu Hắc lại co giật thêm vài cái, đôi mắt từ từ mở ra.
Nó có vẻ khá yếu, nhưng nó lập tức nhận ra tôi đang nhìn nó.
Tôi còn tưởng thấy tôi Tiểu Hắc sẽ rất ngạc nhiên, ai ngờ nó vùng vẫy một lúc đã thoát khỏi tay người dẫn đường, nhấc chân muốn chạy.
Tuy nhiên nó lại ngã xuống đất, khi bò dậy, miệng đầy máu tươi, mũi và tai cũng tương tự.
Tôi lập tức chạy đến muốn đỡ nó.
"Đừng qua đây! Ông không phải Cửu gia, ông không phải!"
Tiểu Hắc rất kích động, nó ho liên tục, lại ho ra rất nhiều máu.
Tôi biết Tiểu Hắc đã hiểu lầm, rõ ràng trước khi nhốt Tiểu Hắc vào quan tài đen, lão đạo đã chiếm lấy thân xác tôi, dùng hình hài của tôi để bắt Tiểu Hắc, hơn nữa có lẽ còn làm gì đó đáng sợ Tiểu Hắc.
Bây giờ Tiểu Hắc vẫn còn ám ảnh.
Tôi lập tức dừng lại. Tình trạng của Tiểu Hắc rất tệ, nó không thể bị kích động nữa, nếu không vết thương chắc chắn sẽ nặng thêm.
"Cậu yên tâm, tôi không qua đó nữa. Tiểu Hắc, cậu tuyệt đối đừng cử động, vết thương của cậu nặng lắm."
Nghe tôi nói vậy, Tiểu Hắc cười lạnh: "Đừng giả vờ nữa, ông căn bản không phải Cửu gia, còn muốn lừa tôi, đưa thân xác tôi cho ông già trên cây đó. Tôi nói cho ông biết, không đời nào!"
Nghe vậy, tôi lập tức hiểu ra vấn đề.
Lão đạo nhốt Tiểu Hắc vào quan tài đen, đưa nó đến đây, đặt vào trong hốc cây là muốn dâng thân xác Tiểu Hắc cho vị tiên trên cây hòe.
Vị tiên mượn cơ thể của Tiểu Hắc cũng có thể rời khỏi thôn Quách Hòe.
Lão đạo đó không chỉ cướp thân xác tôi, thay thế tôi, bây giờ lại còn muốn thay thế cả con chó của tôi!
Việc này không thể tha thứ!
Người dẫn đường lập tức đi đến nói với Tiểu Hắc: "Nhóc con, cậu chắc chắn nhầm rồi, tôi, người dẫn đường, cậu còn nhớ không? Năm xưa ông nội của Tiểu Cửu đã giúp tôi, tôi nhớ cậu cũng có mặt. Cậu có linh trí, chắc chắn nhớ tôi!"
Tiểu Hắc nhìn người dẫn đường, hơi sững lại, có chút nghi ngờ.
Người dẫn đường tiếp tục giải thích: "Thân xác của Tiểu Cửu bị người ta cướp mất, kẻ ra tay với cậu không phải Tiểu Cửu, là lão đạo đó! Cậu nhìn kỹ đi, Tiểu Cửu bây giờ chỉ là một hồn phách. Thân xác của cậu ấy bị chiếm, hồn phách bay đến chỗ âm dương giao nhân ở cầu đá Hồng Hà, là tôi đưa linh hồn cậu ấy ra. Vừa ra khỏi đó, cậu ấy đã muốn đi tìm cậu. Một con chó hoang đến truyền tin cho chúng tôi, đưa chúng tôi đến khu nghĩa địa. Chúng tôi biết cậu bị nhốt ở thôn Quách Hòe nên lập tức chạy đến."
Lời giải thích của người dẫn đường dường như hữu ích hơn tôi.
Tiểu Hắc cẩn thận nhìn tôi.
Nó có linh nhãn, đương nhiên dễ dàng nhìn ra tôi đang ở trạng thái hồn phách.
Chỉ là, những chuyện xảy ra trước đó có vẻ khiến nó vô cùng sợ hãi, cho đến bây giờ, khi đã xác định được là tôi, nó vẫn không dám đến gần.