Chương 455: Làng Dương Gia bị diệt!
Tôi bảo Vương Chân nói cho Đoạn Mục nghe ông đã tiêu diệt ba tên tai mắt kia thế nào, còn nói hắn thích nghe việc này. Đoạn Mục lập tức trở nên kích động, thậm chí còn cố bò dậy.
Hắn nghiến răng nghiến lợi, giận dữ nói: "Ai thích nghe... Không nghe, không nghe, tôi không nghe..."
Ngũ hành bị khắc chế, linh khế cũng bị khắc chế, bây giờ ngay cả át chủ bài mà hắn đã chuẩn bị cũng bị phá giải. Vì quá kích động, Đoạn Mục lại phun ra ngụm máu.
Thấy vậy, Vương Chân nói: "Phản ứng lớn như vậy, quả nhiên là thích nghe! Là thế này, tôi cũng vừa đến Bắc Thành vào buổi chiều. Tiểu Cửu, cậu có biết Vua Người Giấy ở Triều Nội số 13 kia không, ông ấy tên Vương Xuân, là anh của tôi đấy!"
Tôi giật mình.
Chuyện này tôi thật sự không biết, có điều cái tên Vương Chân và Vương Xuân đúng là rất giống nhau.
Hơn nữa, Vương Xuân đã sống hơn một trăm hai mươi tuổi, còn Vương Xuân thì đã là người dẫn đường từ rất lâu, hai người họ quả thật rất có khả năng là anh em ruột.
"Không ngờ tiền bối và bác Vương lại có quan hệ như vậy. Nhưng mà tiền bối, thân phận của ông đến Bắc Thành không tiện, một khi để âm ty phát hiện, e rằng sẽ bị đưa về Phong Đô xét xử. Dù chuyện của ông có thể thông cảm, nhưng cái chết của tư điện kia không thể bỏ qua dễ dàng đâu."
Tôi biết Vương Chân đến Bắc Thành lúc này chắc chắn là có chuyện.
Vương Chân đi tới, tự nhiên khoác vai tôi. Không biết có phải ảo giác của tôi không, tôi cảm thấy bước chân của ông rất phù phiếm.
"Không sao đâu Tiểu Cửu, tôi có đèn dẫn đường, sứ giả âm ty không dễ tìm thấy tôi đâu. Đúng rồi, chiều nay tôi đến Bắc Thành, vốn định tìm cậu, nhưng lại không biết cậu ở đâu. Ở đây, tôi vô cùng xa lạ, đành phải đến chỗ anh tôi. Vừa hay tôi hỏi thăm tin tức của cậu, thật trùng hợp, cậu lại vừa rời khỏi Triều Nội số 13. Sau khi cậu đi, cái tên Đoạn Mục này liền theo dõi cậu. Chắc là hắn đã truyền tin cho ba tên tai mắt kia, để họ đi báo tin cho Dương Minh Đường. Mà người giấy của anh tôi giám sát họ, thế là anh ấy nhờ tôi đi tiêu diệt ba tai mắt đó."
Khi Vương Chân nói, Đoạn Mục đã thoi thóp, không còn động tĩnh nữa.
Nhưng sắc mặt hắn vẫn lộ rõ sự tuyệt vọng, khóe mắt còn vương nước mắt. Rõ ràng đến cuối cùng, hắn cũng không ngờ lại xui xẻo gặp phải người như tôi, bản thân hắn bị khắc chế từ đầu đến cuối.
Thấy hắn như vậy, tôi biết hắn đã chết hẳn.
Thế cũng tốt, tôi giơ tay, ngưng tụ hỏa sát, thiêu cháy Đoạn Mục.
Tôi quan sát Vương Chân từ trên xuống dưới, hỏi: "Tiền bối, một mình ông đã tiêu diệt ba tai mắt do Dương Minh Đường cài cắm hả?"
Vương Chân xua tay: "Không phải, tôi chỉ diệt được một tên có thực lực bình thường. Hai tên còn lại đều do người giấy của anh tôi tiêu diệt."
Tôi đoán thực lực của những tai mắt mà Dương Minh Đường cài cắm ở đây chắc cũng tương đương nhau. Có thể mấy tên đó không bằng được Khế Linh Nguyên THần của Đoạn Mục, nhưng cũng không chênh lệch quá xa. Vương Chân có thể diệt được một tên, thực lực của ông cũng không tệ chút nào!
Thật ra, tôi đã sớm cảm thấy Vương Chân là một cao thủ hàng đầu, chỉ là trước đây ông chỉ là du hồn, thực lực bị tổn hại. Những ngày này ông ở phái Ngũ Hoàng dưỡng thương, bên đó cũng có thể cung cấp vài tài nguyên.
Xem ra Vương Chân đã hồi phục kha khá, nhưng giữa trán ông ấy dường như có một chút khí đen, đây là điềm không lành!
Tất nhiên, điều khiến tôi tò mò nhất vẫn là lý do Vương Chân đột nhiên đến Bắc Thành tìm tôi.
Vừa nãy ông có nói ông đến tìm tôi vì có chuyện gấp. Không tìm thấy tôi, ông mới tìm đến anh mình giúp đỡ.
Ban đầu ông không biết tôi đang ở Bắc Thành, nhưng chuyện tôi và lão thiên sư vào Cấm Thành đã làm chấn động cả giang hồ, vì vậy ông ấy mới đến thẳng Bắc Thành.
Tôi hỏi: "Vương tiền bối, ông mạo hiểm đến Bắc Thành mạo hiểm, có chuyện gì gấp sao?"
Nghe tôi hỏi, ánh mắt Vương Chân có hơi né tránh. Ông đi đi lại lại vài bước, hít một hơi thật sâu, rồi quay đầu nhìn tôi: "Tiểu Cửu, trước khi nghe chuyện này, tôi mong cậu chuẩn bị tâm lý trước."
Nghe thế, lòng tôi không khỏi nặng trĩu.
Tiền bối Vương Chân trước giờ chưa từng nói chuyện lòng vòng như vậy. Ông đã nói thế thì chắc chắn đã xảy ra chuyện lớn.
Thấy thi thể của Đoạn Mục đã bị thiêu thành tro bụi, tôi lại ngưng tụ Huyết Cương, thổi bay tro cốt. Đến khi xác nhận không còn dấu vết gì ở đây, tôi, Vương Chân và Tiểu Hắc lập tức rời khỏi.
Vì tai mắt đã chết hết, thân phận của tôi cũng không bị bại lộ, bây giờ ở Bắc Thành đương nhiên không có chuyện gì.
Có điều, ngữ điệu của Vương Chân khiến tim tôi thắt lại.
Tôi vừa đi vừa hỏi: "Vương tiền bối, rốt cuộc là chuyện gì, ông mau nói đi."
Vương Chân trầm giọng: "Làng Dương Gia xảy ra chuyện lớn rồi."
Tôi thắc mắc: "Làng Dương Gia? Ở đó thì có thể xảy ra chuyện gì? Tôi đã rời khỏi đó lâu rồi, ở đấy chỉ còn lại nhà của tôi, nhưng cũng không có ai ở cả."
Vương Chân nhíu mày: "Tiểu Cửu, làng Dương Gia... Bị diệt rồi!"
"Cái gì?" Tôi kinh hãi kêu lên, thậm chí còn tưởng mình nghe nhầm.
Vương Chân cũng phẫn nộ nắm chặt tay, dường như vì quá kích động, ông đột nhiên ho dữ dội rồi ngã xuống.
Tôi lập tức đỡ ông, kiểm tra hồn mạch. Hồn mạch của ông ấy bị thương, rõ ràng trước đó đã phải trải qua một trận chiến lớn.
"Đưa... Đưa tôi đi gặp... Lão thiên sư... Ông ấy có thể cứu tôi..."
Dứt lời, Vương Chân liền ngất đi.
Vốn dĩ tôi nghĩ ở đây có Vua Người Giấy, ông ấy có hiểu biết về y thuật, vết thương của tôi cũng nhờ thuốc của ông ấy mà khỏi.
Nhưng Vương Chân đã nói như vậy, chắc chắn là có lý do.
Tôi nói: "Tiểu Hắc, mau, chúng ta đưa ông ấy đi gặp lão thiên sư."
Mặc dù ở đây là trong thành phố, nhưng Tiểu Hắc không quan tâm, nó hóa thành sói đen, nhanh chóng đưa tôi và Vương Chân về chỗ ở của chúng tôi.
May mày lúc này trời còn chưa sáng, bên ngoài không có nhiều người.
Chúng tôi trở về khách sạn, Tiểu Hắc biến thành con chó đen nhỏ, còn tôi cõng Vương Chân chạy vào phòng lão thiên sư.
Lão thiên sư vẫn đang ngủ say.
Nghe tiếng động, ông liền tỉnh dậy.
Thấy tôi cõng một người, lão thiên sư không hỏi gì, dường như đã đoán được. Ông đứng dậy, nói: "Cẩn thận một chút, đặt ông ấy lên giường đi."
Tôi đặt Vương Chân xuống, lão thiên sư bắt đầu xem xét tình hình của Vương Chân. Sau khi sờ vào hồn mạch của Vương Chân, lão thiên sư lập tức đặt luồng chỉ quyết kim quang lên hồn mạch của ông ấy.
"Tiểu Cửu, dùng Thái Cực Đồ của con giữ vững tâm mạch của ông ấy đã!" Lão thiên sư bảo.
Tôi lập tức làm theo, đồng thời nói: "Ông nội Trương, ông ấy dùng thân xác của người khác, là pháp mượn xác hoàn hồn ạ."
Lão thiên sư gật đầu: "Ông biết. Nhưng vết thương của ông ấy quá nặng, nguyên thần cực kỳ không ổn định. Ông cần ngưng tụ kim quang, đưa vào trong cơ thể để bảo vệ nguyên thần của ông ấy."