Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 453

Chương 453: Có hơi tanh!


Nghe Tiểu Hắc nói Khế Linh Nguyên Thần của hắn là Tiểu Chúc Âm, bên kia Đoạn Mục nở nụ cười âm hiểm đầy đắc ý: "Ây da, con chó đen này có chút kiến thức đấy. Đúng vậy, đây chính là linh hồn khế ước của tôi, Đoạn Mục mắt thật. Đây đích thực là hồn Tiểu Chúc Âm, nhưng, thứ này, cậu, không ăn được đâu!"

"Ông nói cái gì?"

Tiểu Hắc nhe nanh nanh, hung dữ gầm lên một tiếng, trường khí đột nhiên thay đổi!

Đoạn Mục không biết, nhưng tôi thì biết, câu nói "con chó đen" của hắn đã chạm vào điểm nhạy cảm Tiểu Hắc.

Tiểu Hắc ngẩng đầu nhìn hư ảnh mãng xà, thế mà lễ phép hỏi Đoạn Mục: "Bản tôn có thể ăn nó không?"

Đoạn Mục ngây người.

Tôi cũng ngơ ngác, không ngờ Tiểu Hắc lại còn hỏi như vậy. Thật ra, sau này tôi mới biết, những thứ như Khế Linh Nguyên Thần có liên quan đến một vài nhân quả. Tiểu Hắc hỏi ý kiến Đoạn Mục trước rồi mới ăn thì sẽ không dính nhân quả.

Điều này cũng giống như việc Tiểu Hắc xin tôi thảo phong. Nó muốn có khí vận của tôi, tôi phải đồng ý, nó mới đạt được ước nguyện.

Khi Đoạn Mục hoàn hồn, hắn cười ha ha: "Ây da, Dương Sơ Cửu, con chó đen này của cậu tuy là linh khuyển, nhưng đúng là buồn cười thật đấy. Tôi đã nói rồi, đây là hồn Tiểu Chúc Âm, con chó đen này của cậu tưởng là hồn rắn bình thường chắc, còn hỏi có ăn được không à? Được được được! Mày cứ ăn đi! Đoạn Mục này muốn xem, mày sẽ ăn kiểu gì!"

Nghe vậy, Tiểu Hắc nhếch mép.

Còn Đoạn Mục bấm kiếm quyết chỉ về phía Tiểu Hắc!

Giây phút đó, cái đầu rắn đang ngẩng cao, đột nhiên lao thẳng xuống, tiến gần đến Tiểu Hắc!

Hư ảnh Tiểu Chúc Âm khổng lồ che khuất cả trời đất, cảm giác áp bức vô cùng mạnh mẽ!

Nhưng Tiểu Hắc với thân hình nhỏ bé lại không hề sợ hãi!

Nó ngẩng đầu nhìn hư ảnh Tiểu Chúc Âm trên không trung, thong thả bước lên trước vài bước. Khoảng cách giữa hư ảnh Khế Linh Nguyên Thần Tiểu Chúc Âm và Tiểu Hắc còn khoảng bốn năm mét thì đột nhiên, Tiểu Chúc Âm cảm nhận được điều gì đó, liên tục lùi lại, ngay cả mắt âm ở giữa trán cũng sắp nhắm lại!

Ban đầu Đoạn Mục thấy Tiểu Hắc đòi ăn Tiểu Chúc Âm, hắn thấy rất buồn cười. Nhưng khi Tiểu Chúc Âm lùi lại, nụ cười trên mặt Đoạn Mục cứng lại.

Hắn không cười nổi nữa!

Hắn nhìn chằm chằm Tiểu Hắc, nhưng lại không thể thấy Tiểu Hắc có gì đặc biệt cả!

"Không đúng, cái này... Sao có thể?"

Tiểu Hắc tiếp tục bước tới, hồn Chúc Âm cảm nhận được khí tức của Tiểu Hắc thì sợ hãi lùi lại.

Tôi cũng vô cùng chấn động. Xem ra, tôi không cần phải ra tay nữa rồi.

Tôi buông kiếm quyết khống chế đoản kiếm Phế Kim và đao Tân Nguyệt, chỉ đứng ở đó, chuẩn bị xem kịch.

Đoạn Mục căn bản không tin vào điều kỳ lạ này. Dù sao, vừa nãy chiêu sát thủ của hắn đã bị tôi khắc chế một lần, lần này, nếu hắn lộ át chủ bài mà vẫn bị tôi khắc chế, chắc chắn tâm lý sẽ sụp đổ!

Khi Chúc Âm sợ Tiểu Hắc, tâm lý của hắn đã ở trên vách đá của sự sụp đổ rồi.

Đoạn Mục nghiến chặt răng, bấm quyết, cưỡng ép khống chế Tiểu Chúc Âm, tiếp tục lao về phía Tiểu Hắc. Tuy nhiên, Tiểu Hắc chỉ bước thêm một bước, thậm chí, còn quay đầu nhìn tôi, lễ phép nói: "Cửu gia, bản tôn bắt đầu ăn đây!"

Trời ạ, mắt âm của Khế Linh Nguyên Thần Tiểu Chúc Âm vì tiến gần đến Tiểu Hắc mà đã nhắm lại rồi. Rốt cuộc Tiểu Hắc có huyết mạch gì mà lại có thể áp chế được cả Chúc Âm?

Trong sự kinh ngạc và chấn động, ngoài mặt tôi vẫn bình tĩnh, gật đầu: "Được, ăn đi!"

Bên kia, Đoạn Mục thấy tôi và Tiểu Hắc trong tình huống này mà vẫn có thể nói chuyện như vậy, hắn cảm thấy rất thất bại. Hắn thậm chí còn nghĩ chúng tôi xem thường hắn, đó là một sự sỉ nhục.

Đoạn Mục trừng mắt, gầm lên: "Tôi không tin, dưới Khế Linh Nguyên Thần Chúc Âm của tôi, con chó đen này và cả Dương Sơ Cửu cậu còn có cơ hội sống sót!"

Đoạn Mục rõ ràng là quá kích động. Trong lúc kích động, hắn nghiến răng, lấy ra một con dao găm, rạch vào lòng bàn tay của chính mình, lấy máu tươi, bấm huyết chú quyết!

Máu tươi bay lượn, Tiểu Chúc Âm màu đen giống như khoác thêm một lớp áo máu!

Thuật pháp huyết tế này khiến khí thế của Chúc Âm mạnh hơn trước rất nhiều!

Thậm chí, Tiểu Chúc Âm còn giận dữ gầm lên. Âm thanh đó giống như tiếng rồng gầm, khí thế cuồng bạo làm bùng lên một cơn bão trong tòa nhà. Cơn bão đó thậm chí còn ép tôi lùi lại nửa bước!

Nhưng Tiểu Hắc vẫn đứng ở đó, bình tĩnh như không có chuyện gì.

Lông chó màu đen óng ánh trong gió, chỉ là nước dãi chảy ra từ khóe miệng đã làm mất đi phong thái của nó, nếu không, khí thế của con chó này chắc chắn rất ngầu!

Tiểu Chúc Âm nổi điên, mở cái miệng khổng lồ!

Một con chó đen đứng dưới đó, nhỏ bé như một hòn sỏi. Nhưng giây sau, Tiểu Hắc tiếp tục bước đến gần Khế Linh Nguyên Thần Chúc Âm đang khoác áo máu.Tiểu Chúc Âm đang tức giận gầm lên lại phải rụt đầu lại!

Đoạn Mục thấy vậy, hoàn toàn đờ đẫn!

"Không... Không thể nào! Chỉ là một con chó thôi, làm sao có thể áp chế hồn Chúc Âm?"

Bên kia, trong gió, Tiểu Hắc từng bước đi tới!

Khi nó bước đến bước thứ bảy, đột nhiên, cái thân hình nhỏ bé đó biến thành thân thể sói đen khổng hồn!

Đoạn Mục đang mất hồn vì sợ, khi nhìn thấy thứ này, hắn cũng lùi lại. Tâm lý của hắn hoàn toàn sụp đổ.

Hắn ngã phịch xuống đất, lẩm bẩm: "Kiếm trận bị khắc chế... Khế Linh Nguyên Thần cũng bị khắc chế... Sao lại xui xẻo thế chứ..."

Tiểu Hắc dường như rất phấn khích, nó ngẩng đầu hú một tiếng, há cái miệng khổng lồ, giống như ăn một cái que cay, chỉ trong nửa phút, đã nuốt trọn hồn Chúc Âm.

Ăn xong, Tiểu Hắc lại từ sói đen biến thành hình dáng con chó đen nhỏ, ợ một tiếng.

Sau đó, nó chóp chép miệng, tự nhủ: "Cũng tạm được, ngon hơn con mấy con chồn kia, chỉ là hơi tanh!"

Tôi không khỏi thầm nghĩ, cái con chó này còn biết kén cá chọn canh nữa, có đồ ăn là tốt lắm rồi!

Hư ảnh Tiểu Chúc Âm đã bị ăn.

Trường khí âm u trong sân cũng hoàn toàn biến mất. Tiểu Hắc biến trở lại, đến bên cạnh tôi. Tôi thấy bước đi của nó, nhất là cái mông và cái đuôi ngoằn ngoèo, có chút giống rắn.

Thấy nó như vậy, tôi không khỏi hạ giọng hỏi: "Tiểu Hắc, cậu... Không sao chứ? Đi đứng cứ như rắn vậy!"

Tiểu Hắc ngẩng đầu nhìn tôi, đồng tử trong hai con mắt cũng trở thành dạng thẳng đứng. Vừa mở miệng, trong miệng chó lại phát ra tiếng "Xì... Xì..."

Nó lập tức ngậm miệng chó lại, bình tĩnh một chút, mới nói: "Cửu gia yên tâm, chẳng qua chỉ là một con Tiểu Chúc Âm chưa trưởng thành. Nó không thể nhảy nhót trong bụng bản tôn được bao lâu đâu, lát nữa sẽ phải biến thành một bãi phân thôi!"

Tiểu Hắc đã nói không sao, vậy chắc hẳn sẽ không có vấn đề gì!

Tôi lại nhìn về phía Đoạn Mục, hắn đã ngã vật xuống đất, cái mắt âm có vết sẹo kia, hốc mắt bây giờ đã trống rỗng, trông như một cái hố đầy máu thịt.

Nhưng hắn dường như vẫn còn động đậy, vẫn chưa chết hẳn.

Tiểu Hắc thấy tôi nhìn về phía đó, bèn nói: "Cửu gia yên tâm. Vừa rồi để k*ch th*ch Khế Linh Nguyên Thần Tiểu Chúc Âm bộc phát hung tính, hắn đã đánh cược cả tính mạng, dùng pháp huyết tế. Có huyết tế làm mồi, bản tôn tiện thể nuốt luôn cả hồn khí và mệnh khí của hắn. Vừa hay có thể làm gia vị, trung hòa cái mùi tanh của Chúc Âm! Bây giờ hắn chỉ còn sống được vài phút nữa thôi!"

Nếu đã vậy, Đoạn Mục đã được giải quyết. Thế nhưng, khi tôi và Tiểu Hắc chuẩn bị rời khỏi sân, Đoạn Mục lại bật cười: "Ha ha ha... Dương Sơ Cửu... Cậu không thực sự nghĩ rằng giết được tôi, thân phận của cậu sẽ không bại lộ sao? Tôi nói cho cậu biết, tai mắt theo dõi Triều Nội số 13 không chỉ có một mình tôi! Khi tôi dẫn dụ cậu đến đây, ba tai mắt khác đã đến Thần Tiên Các báo tin! Bây giờ, Dương thần tiên chắc chắn đã biết thân phận thật của cậu, cậu tiêu đời rồi!"