Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 451

Chương 451: Thanh đằng âm hỏa

Cái hư ảnh đó mang lại cảm giác vô cùng áp bức, nhưng khó mà nhìn rõ nó rốt cuộc là gì. Trong luồng khí tức hỗn tạp và cuồn cuộn, trông nó giống như một con mắt khổng lồ.

Đó chính là nguyên thần của đối phương!

Bề ngoài, người này chỉ là cao thủ Kim Đan của huyền môn, nhưng trên thực tế lại sở hữu một nguyên thần kỳ lạ đến vậy.

Đương nhiên, nguyên thần như thế chắc chắn không phải do hắn luyện tinh hóa khí, rồi luyện khí hóa thần mà thành. Nhìn đôi mắt trên cổ tay hắn, có thể thấy giữa nguyên thần kỳ lạ này và hắn có một khế ước.

Những dải vải trắng có phù văn máu quấn quanh hai cổ tay của gã đàn ông mặt sẹo chính là phù chú để áp chế và che giấu nguyên thần.

Nguyên thần xuất hiện, trường khí của gã đàn ông mặt sẹo đạt đến đỉnh điểm.

Hắn nhìn tôi, nói: "Dương Sơ Cửu, cậu có biết Đoạn Mục tôi là đệ tử của Khế Linh Thần Tướng - Đoạn Thiên Đức, một trong tứ đại cao thủ bên Dương thần tiên không? Tấm vải trắng có phù văn máu trên tay tôi mà bung ra, tôi sẽ trở thành nguyên thần cảnh. Gặp được nguyên thần của tôi, cậu có thể bắt đầu run rẩy rồi đấy."

Nguyên thần cảnh được hình thành qua khế ước, đòi hỏi thần hồn của người thi triển phải rất cao. Đây là một loại bí thuật rất đặc biệt trong giang hồ.

Một cao thủ Kim Đan nếu có được thuật này, có thể trực tiếp hóa thành Nguyên Thần khi chiến đấu.

Hôm nay được tận mắt chứng kiến, đúng là không tầm thường.

Tôi vẫn khá tò mò về thuật này, nên cẩn thận quan sát, muốn tìm hiểu ngọn ngành của nó và xem nguyên thần kia rốt cuộc là gì.

Nhưng tôi không ra tay, tên Đoạn Mục kia lại tưởng tôi đã không thể động đậy.

Hắc cười khoái chí: "Ngọc Kỳ Lân, xem ra cậu theo lão thiên sư vào Cấm Thành quả nhiên chỉ để hổ giả oai hùm. Ở Long Hổ Sơn, cậu đã dùng cách gì đó để lừa được Dương thần tiên nhà chúng tôi. Còn ở Cấm Thành, kẻ đánh bại tà luật Tần Mặc cũng không phải cậu đúng không? Cậu có thể lừa được người khác, nhưng không thể lừa được tôi, mắt thật Đoạn Mục này! Ha ha ha, đứng vững đấy, chịu chết đi!"

Dứt lời, Đoạn Mục giơ tay lên, một ngọn lửa màu xanh lục từ mặt đất vọt lên cao ba bốn trượng.

Trong ngọn lửa màu xanh lục ấy có vô số dây leo mọc ra. Chúng bao trùm lấy tôi, rồi nhanh chóng siết chặt.

Hỏa lại có thể sinh Mộc sao?

Đây là nghịch ngũ hành!

Đoạn Mục siết chặt tay, tôi lập tức bị dây leo trói chặt.

"Có phải cậu nghĩ con chó của cậu theo dõi được tôi là đã rất giỏi đúng không? Nói thật cho cậu biết, Dương Sơ Cửu, tôi cố ý để nó theo dõi đến đây đấy. Trong nhà tôi, thuật này có thể phát huy tối đa. Dù cậu thật sự có khả năng làm tan sát khí của người khác, đánh lui Tần Mặc thì hôm nay cũng khó thoát khỏi cái chết."

Ngoài những dây leo đang quấn trên người tôi, xung quanh, thậm chí là cả tòa nhà, đâu đâu cũng là những dây leo màu xanh đen, che cả trời lẫn trăng.

Một loại nguyên thần quái dị như thế, tôi chưa từng thấy bao giờ!

Nhưng chỉ dựa vào cái này mà muốn hạ được tôi, không dễ thế đâu!

Bề ngoài, tôi đúng là bị trói lại, thậm chí ngọn lửa âm u màu xanh lục đã bắt đầu thiêu đốt tôi. Nhưng, tôi hít sâu một hơi, nắm chặt tay, sát khí trong đan điền bùng phát!

"Rầm!"

Dây leo quấn trên người tôi lập tức tan nát. Những ngọn lửa màu xanh lục cũng bị đánh tan!

Nhưng dây leo nát, từ ngọn lửa dưới đất bên cạnh lại có vô số dây leo khác mọc ra, lao đến tấn công tôi!

Tôi ngưng tụ Huyết Cương, gia trì lên dao găm Quỷ Nha. Quỷ Nha lập tức ra khỏi vỏ, lao đến chém những dây leo đang tiến gần!

Một con dao găm như một dải cầu vồng đỏ máu, tạo ra vô số kiếm ảnh!

Dây leo lập tức bị chém đứt!

Tuy nhiên, điều khiến tôi bất ngờ là tốc độ phát triển của dây leo còn nhanh hơn tốc độ tôi chém!

Đoạn Mục thấy vậy, cười lạnh: "Dương Sơ Cửu, cậu lộ nguyên hình rồi đúng không? Xem ra cậu chỉ có chừng đó bản lĩnh thôi! Đứng trước dây leo của tôi, cậu cũng phải vất vả như vậy. Ở Long Hổ Sơn gì mà nguyền rủa làm tan trường khí của người khác, ở Cấm Thành gì mà đàn ra tà luật cấp ba giết Tần Mặc chứ, cậu mang hết ra dùng đi... Ha ha ha... Những thứ đó quả nhiên không phải bản lĩnh của cậu!"

Lôi pháp gây ra động tĩnh quá lớn, không khéo sẽ thu hút sự chú ý của người khác.

Nếu vậy, thân phận của tôi sẽ bị bại lộ.

Tôi nghĩ một lúc, quyết định cất Quỷ Nha đi.

"Bỏ cuộc rồi sao? Không ngờ giết Dương Sơ Cửu cậu lại dễ dàng đến vậy. Đúng là chẳng cần tốn sức."

Vừa nói, Đoạn Mục vừa điều khiển dây leo quấn lấy tôi.

Hắn còn bấm quyết, biến dây leo thành thanh kiếm.

Trên kiếm có sát khí, còn có cả âm hỏa.

Thanh kiếm bay đến, hướng thẳng vào ngực tôi.

Tốc độ của nó cực nhanh.

Đoạn Mục nhếch mép. Hắn biết dưới chiêu thức này, tôi chắc chắn không tránh được.

Một kiếm đâm ra, Đoạn Mục đã chuẩn bị thu trường khí, mang thi thể của tôi về. Nhưng vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, một tấm khiên chắn như mai rùa đã chặn lại thanh kiếm ấy.

Tôi nắm chặt tay, sức mạnh trên khiên Huyền Vũ bùng phát.

"Rầm!", dây leo tan nát, âm hỏ tiêu tan.

Đoạn Mục cũng lùi nửa bước.

"Đây... Đây là cái gì?"

Nhìn hư ảnh khiên chắn, Đoạn Mục kinh ngạc.

Tuy nhiên, trong sự kinh ngạc ấy, Đoạn Mục cười lạnh: "Cậu càng có thực lực, giết cậu càng có giá trị. Hay lắm, nhưng chiêu tiếp theo, cái mai rùa đó không thể bảo vệ cậu được nữa đâu!"

Dứt lời, hai tay Đoạn Mục bấm kiếm quyết!

Kiếm quyết đan chéo.

Hắn gầm lên: "Thanh đằng khóa thân, âm hỏa chủ sát! Thanh đằng kiếm trấn!"

Ngay lập tức, dưới những dây leo che trời lấp đất này lại xuất hiện hàng chục thanh kiếm thanh đằng!

Âm hỏa lan trên kiếm, sức mạnh cuồn cuộn.

Chúng từ các hướng khác nhau chỉ vào tôi, kiếm tạo thành trận. Dây leo dưới chân cũng quấn chặt tôi hơn.

Trên dây leo có âm hỏa, thậm chí còn đang cố gắng áp chế thần hồn của tôi.

Kiếm trận này có cả bẫy lẫn sát.

Tuy nhiên, dù bị nhốt trong kiếm trận, tôi không hề căng thẳng. Thậm chí, tôi còn nhìn lướt qua những thanh kiếm này, đếm được tổng cộng có ba mươi sáu cái.

Kiếm trận thuộc tính âm, đi theo pháp của Địa Sát Thất Thập Nhị Chung Cực Kiếm Trận.

Những thứ này trong sách cổ đều có ghi chép.

Vì vậy, tôi nhìn Đoạn Mục, không khỏi nói: "Kiếm trận này của ông rất khí thế, nhưng ông vẫn chưa luyện đến nơi đến chốn. Địa Sát là phải có bảy mươi hai thanh kiếm, còn ông chỉ có ba mươi sáu thanh. Bước này chắc vẫn luôn không thể đột phá đúng không?"

Lời tôi nói dường như đã đâm thẳng vào nỗi đau của Đoạn Mục.

Thật ra hơn mười mấy năm trước, hắn đã luyện thành ba mươi sáu kiếm trận, nhưng Địa Sát lấy bảy mươi hai làm cực hạn, đây cũng là điều hắn liều mạng theo đuổi. Theo nhưng, bao nhiêu năm trôi qua, hắn vẫn không tiến bộ.

Đã lâu rồi không còn ai nhắc đến vấn đề này, ngay cả sư phụ ông ta cũng không còn để ý đến, vì thấy không có hy vọng. Thế nên, đột nhiên bị nhắc tới, Đoạn Mục cảm thấy như bị một con dao đâm vào tim.

"Ba mươi sáu thanh kiếm này vẫn đủ chém cậu rồi!"

Đoạn Mục nổi điên, hoàn toàn mất hết lý trí.

Cơ hội để tôi ra tay đến rồi.

Tôi nói: "Ông không thể chém được."

Ba mươi sáu thanh kiếm dây leo được âm hỏa quấn quanh từ bốn phương tám hướng, từ ba mươi sáu vị trí sát khác nhau chém đến.

Cái khí thế đó thật sự rất mạnh!

Nhưng...

Khi ba mươi sáu thanh kiếm đó cách tôi hai ba thước, tất cả đều đột nhiên dừng lại!

Tôi bước một bước về phía Đoạn Mục, quát: "Lui!"