Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 436

Chương 436: Người giấy nhà giấy

Bên kia, ngọn lửa từ nửa người trên của Thanh Họa lan rộng, chỉ trong chốc lát, cả người cô ấy đã chìm vào biển lửa.

Tiếng lửa cháy dữ dội, "xèo xèo" vang vọng khắp gian phòng.

Cô ấy ngã xuống đất, hòa vào đám cháy, cùng biển lửa hợp thành một thể...

Trong biển lửa, thân thể cô ấy nhanh chóng bị thiêu rụi.

Đã xác định cô ấy vốn không phải Thanh Họa, tôi chẳng còn gì vướng bận. Trước mắt quan trọng nhất là phải thoát ra khỏi nơi này, nếu không, sát khí không thể sử dụng, mà lửa cứ tiếp tục lan, e rằng tôi sẽ bị thiêu chết trong căn phòng này!

Sân khấu lúc trước vốn là một cái bẫy.

Người giấy giống hệt Thanh Họa này cũng là một cái bẫy.

Liên hoàn trước sau, đúng là một vòng cạm bẫy!

Tôi vốn tưởng sau khi nhìn thấu ông chủ gánh hát cùng đám diễn viên kia, Thanh Họa xuất hiện cứu tôi mới là thật. Không ngờ, mục đích của người giấy này chính là để dẫn tôi vào đây.

Rõ ràng là muốn thiêu sống tôi!

Tôi nhảy qua dải lửa phía trước, lao về phía cửa!

Nhưng khi ngoái lại nhìn vào đống lửa kia, tôi phát hiện thứ bị đốt thành tro tàn hoàn toàn không còn chút dáng dấp nào của Thanh Họa. Trên mặt đất chỉ còn sót lại vài mảnh nan tre đang cháy dở. Quả nhiên, cô ta vốn chỉ là người giấy!

Xông tới cửa, tôi lập tức ngơ ngác, bởi ở đó căn bản không hề có cửa!

Tường xung quanh đều là màu trắng, riêng chỗ cửa lại biến thành một bức tường màu vàng. Tôi chợt nhớ đến tờ giấy vàng mà Thanh Họa vừa dán lúc nãy, hóa ra từ khi tờ giấy ấy được dán lên, cánh cửa đã biến mất, chỉ còn lại bức tường vàng!

Đây rốt cuộc là pháp thuật gì?

Tôi nghĩ chỉ là một tờ giấy thôi thì đâu có chắc chắn gì. Thế là tôi liều mình lao tới, đập mạnh vào bức tường ấy!

Nhưng kỳ lạ thay, vừa chạy được mấy bước, tôi lại cảm thấy cả người nhẹ bẫng. Đụng vào bức tường vàng kia chẳng tạo ra chút lực nào, nó không hề dao động dù chỉ một chút!

Vậy thì làm sao tôi có thể phá ra ngoài được?

Đến lúc này, tôi dần nhận ra chuyện gì đang xảy ra với bản thân.

Tôi thử nhón chân bật nhẹ một cái, quả nhiên cơ thể tôi bay lên!

Thì ra từ khi bước vào cổ trạch nhà họ Dương, tôi đã đánh mất thân xác từ lúc nào. Giờ đây tôi chỉ còn lại hồn phách! Bảo sao trường khí vốn có chẳng thể sử dụng!

Không có thân xác, làm sao vận dụng được chứ?

Bao nhiêu bùa chú, pháp khí cũng đều để trong người tôi, nhưng hồn phách đã lìa thân, chúng đương nhiên không theo được. Chỉ có đồng tiền Âm Ngũ Đế kia có lẽ do âm khí cực mạnh, nên ngay cả khi hồn phách tách ra, nó vẫn còn bên tôi.

Mà hồn phách con người, đặc biệt là khi vừa rời thân, vô cùng yếu ớt, chỉ một tờ giấy thôi cũng có thể ngăn cản. Xưa kia, người ta dán một lớp giấy trên cửa sổ đã đủ để chặn hồn phách không thể tiến vào nhà.

Tôi nghĩ ngay đến cửa sổ, liền đảo mắt tìm quanh.

Nhưng tìm khắp phòng, tôi mới phát hiện nơi này căn bản không có cửa sổ!

Không có cửa sổ, hiển nhiên đây chẳng phải phòng dành cho người sống!

Ngọn lửa phía sau đã nhanh chóng lan đến gần. Người giấy Thanh Họa cũng đã thành tro, tôi buộc phải dồn mình về phía bức tường vàng kia.

Tôi tin chỗ này chắc chắn yếu hơn, thế là không ngừng cố gắng va đập, mong có thể phá ra.

Nhưng bất kể tôi làm thế nào thì chẳng có chút lực tác động được lên bức tường ấy, nó hoàn toàn không nhúc nhích!

Trong khi đó, ngọn lửa càng lúc càng hung hãn!

Ban đầu chỉ mới cháy một nửa gian phòng, giờ đã lan lên cả mái nhà, tường vách đều rực lửa. Tôi né tránh bốn phía, nhưng khắp nơi đều là lửa, căn bản không còn đường lui.

Ngôi nhà này dường như còn bị tẩm dầu, lửa cháy dữ dội vô cùng, thỉnh thoảng lại bùng lên!

Một ngọn lửa quét ngang cánh tay tôi, khiến tôi đau nhói. Ngọn lửa ấy có ánh xanh kỳ dị, vậy mà lại có thể đốt thương cả hồn phách!

Tôi đã hoàn toàn rơi vào đường cùng!

Ngay cả chỗ tôi đứng, mặt đất cũng bốc cháy, trước mắt chỉ còn thấy biển lửa ngút trời. Tôi thầm nghĩ: lẽ nào hồn phách của mình sẽ bị thiêu rụi ngay tại đây?

Trong giây phút tuyệt vọng, đột nhiên một lá bùa màu vàng phá vỡ biển lửa từ trên nóc nhà, rơi xuống ngay chân tôi!

Ánh sáng vàng rực tỏa ra, chỉ trong thoáng chốc, lửa xung quanh lập tức bị ép lùi!

Tôi nhìn kỹ, thứ ánh sáng vàng này, chẳng lẽ là lão thiên sư đến cứu?

Có hy vọng rồi!

Tôi vui mừng khôn xiết, vội vàng cúi xuống nhặt lấy lá bùa ấy.

Lá bùa tỏa ra hào quang chói mắt, tôi cầm nó bước về phía một góc phòng đang cháy dữ dội. Quả nhiên, ánh sáng vàng vừa tới gần, ngọn lửa liền tách ra, như bị gió cuốn thổi bật sang hai bên.

Đây hẳn là bùa tránh lửa! Nhất định là lão thiên sư!

Nhờ ánh sáng vàng đẩy lùi ngọn lửa, tôi thấy bức tường phía trước đã bị thiêu thủng một lỗ lớn, cây cỏ hoa lá bên ngoài mơ hồ hiện ra!

Nhất định có lối thoát! Tôi nắm chặt lá bùa, lao nhanh tới!

Nhưng vừa chạy ra, tôi bỗng cảm thấy có thứ gì đó đang nhìn mình chằm chằm. Ngẩng đầu, ngay lập tức, tôi trông thấy một bóng khổng lồ, cao phải đến mấy chục mét.

Hắn cúi xuống, đưa tay nhặt tôi lên.

Đúng vậy, là nhặt, trong tay hắn, tôi bé nhỏ chẳng khác gì món đồ chơi.

Thế nhưng có một luồng khí ấm áp bao trùm lấy tôi, khiến tôi cảm thấy dễ chịu vô cùng.

Ngay sau đó, ý thức tôi dần mơ hồ.

Khi mở mắt, tôi đã thấy lão thiên sư đứng ngay trước mặt. Ngón tay ông kết ấn, ánh sáng vàng từ đầu ngón tay rơi xuống mi tâm tôi.

Trong nháy mắt, tôi liền cảm thấy sức nặng quen thuộc trên người đã trở lại.

Lão thiên sư đã giúp tôi đưa hồn trở về!

Lúc này, trời đã tối hẳn, tôi thấy bên cạnh có ánh lửa le lói.

Dõi theo mới phát hiện đó chỉ là một đống lửa nhỏ dưới đất. Nhìn kỹ, tôi kinh hãi, chẳng ngờ lại là một ngôi nhà giấy cao chưa đến nửa mét đang cháy hừng hực, y hệt đồ cúng tế trên mộ phần!

Tôi bước tới, cúi đầu quan sát. Ngôi nhà giấy gần như cháy rụi, chỉ còn trơ khung.

Bên trong vẫn còn tàn tích của giường, bàn ghế, cả bàn trang điểm... Hầu hết đã thành tro, nhưng dựa theo vị trí và cách bày biện, tôi lập tức nhận ra, đó chẳng phải chính là căn phòng mà ban nãy "Thanh Họa" đưa tôi vào trốn hay sao?

Thì ra, vừa rồi tôi bị giam trong một căn nhà giấy!

Thảo nào lửa cháy dữ dội đến thế, ngay cả nền nhà cũng bốc cháy, hóa ra tất cả những gì tôi nhìn thấy đều chỉ là giấy cả!

Ngoài ngôi nhà giấy ấy, tôi còn thấy cả sân khấu, ông chủ mặt xanh, những kép hát, khán giả... Tất thảy đều bé nhỏ, chỉ cỡ bàn tay và đều được làm bằng giấy!