Chương 425: Đồ nhi đắc tội!
"Vi sư?"
Tôi ngạc nhiên, đến giờ mới biết hóa ra minh chủ Cấm Thành Lý Cảnh lại là đồ đệ của lão thiên sư.
Vậy ra kẻ nghịch đồ mà lão thiên sư đã từng nhắc đến với tôi chính là Lý Cảnh sao?
Lão thiên sư vừa dứt lời, ông phất tay, một luồng khí tức vô hình đập thẳng vào cánh cửa đại điện.
Ngay lập tức, cả chín cánh cửa đều vỡ vụn!
Cùng với tiếng "loảng xoảng", những mảnh gỗ vỡ văng tung tóe trên nền nhà bên trong.
Bên trong cũng có không ít người đang canh gác, bảo vệ Lý Cảnh.
Khi cửa mở, Lý Cảnh quát tháo những người đó.
"Sư phụ không ngại ngàn dặm đến thăm con, mấy người đều lùi xuống đi, không được vô lễ!"
Những người đó không chịu lui, tất cả đều chắn trước mặt Lý Cảnh.
"Minh chủ, lão thiên sư muốn giết ngài, cả Cấm Thành đều biết, chúng tôi... Chúng tôi thề chết bảo vệ ngài!"
"Muốn động đến minh chủ chúng tôi, trước tiên hãy bước qua xác chúng tôi!"
"..."
Những người này xem cái chết nhẹ tựa lông hồng, trông rất trung thành.
Lão thiên sư không nói nhiều, chỉ tiếp tục bước về phía Lý Cảnh.
Trên đoạn đường ông đi, sàn nhà trong đại điện bắt đầu rung chuyển. Sàn nhà như tấm chiếu trôi trên mặt sông, chao đảo theo dòng chảy ngầm dưới lòng đất!
Lão thiên sư tiện tay vung một cái, tựa như một cơn bão ập đến!
Những cận vệ trung thành bảo vệ Lý Cảnh đều bay ra, đập vào xà cột và tường xung quanh, không còn động đậy.
Tôi đứng phía sau, luôn quan sát Lý Cảnh.
Mặc dù vừa nãy có nhiều người bảo vệ, mặc dù lúc này tất cả đã bị đánh bay, không còn ai đứng chắn, mặc dù đại tướng đắc lực Tần Mặc của gã đã chết, nhưng tôi không hề thấy Lý Cảnh hoảng loạn chút nào.
Đối mặt với lão thiên sư, Lý Cảnh không hề sợ hãi.
Lão thiên sư bước về phía gã, vừa đi vừa nói: "Năm xưa vi sư đã hứa với con, tự giam mình trong đạo cung sau núi Long Hổ Sơn. Con đã nói, con sẽ trả lại cho vi một thiên hạ thái bình. Vậy mà những năm này, con đã làm gì?"
Lý Cảnh không nói, dường như cũng không muốn trả lời câu hỏi này.
Lão thiên sư tiếp tục: "Vi sư lên đường đi về phía bắc, trên đường, tà phái mọc lên như nấm, người vô tội bị giết không thể đếm xuể. Càng gần Bắc Thành của con, tà phái càng nhiều, người chết càng nhiều. Đây chính là thiên hạ thái bình mà con đã hứa với vi sư sao?"
Ánh mắt Lý Cảnh không hề lẩn tránh, gã thậm chí còn mỉm cười: "Sư phụ, giang hồ này quá lớn, nước quá trong thì không có cá. Giờ lại là thời thái bình, phần lớn mọi người đều sống tốt, tại sao sư phụ cứ chăm chăm vào những thứ đó vậy? Một mình đồ nhi làm sao có thể chu toàn mọi việc? con biết sư phụ đang giận, nhưng những lời sư phụ nói, những việc sư phụ làm, không phải là để tìm một cái cớ hợp lý để xuống núi sao? Giờ sư phụ đã xuống núi, đã được tự do rồi, nghe A Cảnh khuyên một câu, sư phụ đừng giận nữa, sư đồ chúng ta nhiều năm không gặp, hay là ngồi xuống uống một chén đi!"
Khi nói những lời này, mặt Lý Cảnh không cảm xúc.
Lão thiên sư nói: "Con cũng xuất thân từ Long Hổ Sơn, lại vội vàng muốn diệt Long Hổ Sơn như vậy sao?"
"Gì cơ?" Lý Cảnh giả vờ nghi ngờ, "Sư phụ... Sư phụ nói lại lần nữa đi, con không hiểu..."
Lão thiên sư thản nhiên nói: "Con hiểu, đừng có giả vờ nữa."
Lý Cảnh cười giả tạo: "Chuyện sư phụ nói, con biết. Nhưng con trai của giáo chủ Thần Tiên Giáo chết ở Long Hổ Sơn, Dương Minh Đường đến Long Hổ Sơn truy cứu trách nhiệm, cùng lắm là đưa hung thủ ra pháp luật. Tại sao sư phụ lại nói A Cảnh muốn diệt Long Hổ Sơn? Chuyện này chắc chắn có hiểu lầm!"
Lão thiên sư nói thẳng: "Không có hiểu lầm, đó chính là sự thăm dò của con. Không phải con muốn thử xem, nếu bọn họ muốn diệt Long Hổ Sơn, vi sư có phá vỡ lời hứa mà ra tay không sao? Con đang thăm dò giới hạn của vi sư, cũng muốn thử xem lão thiên sư này bây giờ rốt cuộc còn có bao nhiêu thực lực, có còn đáng để để con kiêng dè hay không, phải không?"
Ánh mắt Lý Cảnh lập tức chuyển sang hướng khác: "Hiểu lầm rồi."
"Đã muốn thử xem sư phụ con còn mấy cân mấy lạng, vậy thì bây giờ đến mà thử đi! Con không đến tìm vi sư, vi sư chỉ có thể đích thân đến tận nhà, thỏa mãn sự tò mò của con!"
Lý Cảnh nghe vậy, sững người.
Gã không ngờ lão thiên sư lại nói như thế.
"Sư phụ, chuyện này... Chuyện này không phù hợp thì phải. Sư phụ là khách quý, A Cảnh làm sao có thể ra tay với sư phụ?"
Lão thiên sư làm sao có thể không biết lời Lý Cảnh nói giả dối đến mức nào?
Ông bảo: "A Cảnh, từ khi vi sư vào Bắc Thành, con luôn phái người giám sát vi sư. Trên đường, con sắp xếp đủ loại người ở các cấp độ thực lực khác nhau, từng bước thăm dò từ ngoài Cấm Thành vào đến bên trong. Con không phải chỉ muốn biết liệu Liêm Pha (*) đã già rồi, có thể ăn nổi cơm hay không sao? Vừa rồi khi Tần Mặc ra tay, vi sư nhớ lại một số chuyện cũ, nên đã để Tiểu Kỳ Lân xử lý. Ở cửa ải cuối cùng đó, con nghĩ có lẽ sẽ thăm dò được giới hạn của vi sư, nhưng đáng tiếc, điều con muốn thấy đã không xảy ra! Nếu đã như vậy thì bắt đầu đi, A Cảnh!"
(*) Liêm Pha (327-243 TCN) là một danh tướng nổi tiếng thời Chiến Quốc trong lịch sử Trung Quốc, từng làm tướng cho các nước Triệu, Ngụy và Sở.
Lý Cảnh hít một hơi thật sâu, ánh mắt đột nhiên trở nên sắc bén.
Nhưng bề ngoài gã vẫn rất thản nhiên: "Nếu sư phụ đã có ý này, vậy thì đồ nhi đắc tội rồi!"
Dứt lời, Lý Cảnh bước về phía lão thiên sư.
Trường khí quanh gã càng lúc càng mạnh mẽ, đến khi hắn bước ra bước thứ chín, trường khí đã hoàn toàn thay đổi, trên người gã phát ra một luồng sáng.
Chỉ là Kim Quang chú này có hơi khác, kim quang trên người Lý Cảnh là một loại kim quang màu tím!
Loại kim quang tím này dường như còn mang theo khí vương bá
Từ hơn bốn mươi năm trước, sau khi lão thiên sư tự giam mình trong đạo cung Long Hổ Sơn, Lý Cảnh chưa bao giờ ngừng tu luyện. Kim Quang chú của gã thực ra cũng là Kim Quang chú, có điều Lý Cảnh mang mệnh Tử Vi Đế Quân, nên ánh sáng màu tím đó đại diện cho bá vương.
Trong quá trình tu luyện, thực lực của Lý Cảnh không ngừng tăng lên, mấy chục năm qua, dĩ nhiên gã có tiến bộ vượt bậc.
Bề ngoài, cả Cấm Thành có mười hai tướng bảo vệ minh chủ giang hồ này, nhưng trên thực tế, Lý Cảnh mới là người có thực lực đứng đầu Cấm Thành.