Chương 405: Chân Linh Ngôn Lục
Cái tát này đến rất bất ngờ!
Điền Trường Thanh ăn trọn cú tát, xoay một vòng trên không trung rồi ngã mạnh xuống đất!
Khi Trương Nguyên Thanh ra tay, trên lòng bàn tay ông tràn ngập lôi quang vàng kim. Một cú tát không chỉ hất tung Điền Trường Thanh mà còn biến vùng đất bên cạnh thành đống đổ nát!
Vị thiên sư này thật sự không hề yếu một chút nào!
Thực lực và tài năng của ông hoàn toàn xứng đáng với danh xưng thiên sư!
Chỉ là vì một vài chuyện, ông ta buộc phải giấu tài.
Điền Trường Thanh nằm trên đống đổ nát, miệng phun ra máu tươi!
Một tiếng "chát" giòn tan, hiện trường hoàn toàn tĩnh lặng!
Mặc dù những người ở đó không nghe thấy Điền Trường Thanh đã truyền âm gì với Trương Nguyên Thanh, nhưng với mối quan hệ giữa hai người, không ai ngờ Trương Nguyên Thanh lại đột nhiên ra tay, tát Điền Trường Thanh một cú như thế!
Dương Minh Đường cũng sững sờ.
Khi đại quân đang áp sát, ông ta còn tưởng lời uy h**p của Điền Trường Thanh sẽ khiến Trương Nguyên Thanh trực tiếp nhường ngôi. Nhưng ai ngờ, Trương Nguyên Thanh lại hoàn toàn khác với những gì họ tưởng tượng.
Dương Minh Đường và sứ giả Cấm Thành kia dường như cuối cùng đã hiểu vì sao cao nhân ở Cấm Thành kia lại chỉ đích danh phải giết Trương Nguyên Thanh.
Điền Trường Thanh từ đống đổ nát bò dậy, có chút sợ hãi.
Ông ta cảm nhận sâu sắc cú tát của thiên sư Trương Nguyên Thanh rất mạnh. Sức mạnh của người đã tu Nguyên Thần đến đỉnh cao mạnh hơn những gì ông ta tưởng tượng.
Nếu không, chỉ với Bạch Hổ sát trên người, dù cú tát đó có bất ngờ, cũng tuyệt đối không thể khiến ông ta lộn nhào rồi còn phải nôn ra máu.
Điền Trường Thanh bò dậy.
Ông ta lau mạnh vết máu ở khóe miệng, trừng mắt nhìn Trương Nguyên Thanh: "Sư huynh, tôi khuyên bảo sư huynh bằng hết tấm lòng, chỉ mong giữ lại đạo thống Long Hổ Sơn, bảo vệ hơn mười ngàn đệ tử trên dưới Long Hổ Sơn! Tôi sai sao?"
Ông ta gầm lên, bạch sát trên người tung hoành, khói bụi cuộn lên, dường như để chứng minh lời nói của mình là hợp tình hợp lý!
Tuy nhiên, lúc này Trương Nguyên Thanh quay đầu nhìn Tống Thư Trai, nói: "Sư đệ Thư Trai."
Tống Thư Trai hiểu ý, tay kết ấn, một tấm bùa bay ra, trên đó kim quang sáng rực.
Một âm thanh vang lên.
Âm thanh đó chính là giọng của Điền Trường Thanh. Tất cả những lời mà Điền Trường Thanh đã dùng phép truyền âm để uy h**p và nói với Trương Nguyên Thanh lúc nãy, Tống Thư Trai đã dùng phương pháp này để phát ra.
"Chân Linh Ngôn Lục của Thiên Sư Phủ hẳn mọi người đều đã nghe nói. Sự thật này, mọi người hãy tự mình lắng nghe đi!"
Nói xong, Trương Nguyên Thanh vung tay áo, lòng cảm thấy bớt nặng nề hơn.
Đương nhiên, đã là Chân Linh Ngôn Lục, thì những chuyện mà Điền Trường Thanh vừa đề cập về người phụ nữ và cô bé kia cũng được nói ra hết.
Nhiều người có mặt bắt đầu bàn tán xôn xao.
Đối với họ, thiên sư là tồn tại tối cao của Thiên Sư Phủ. Nhưng không ai ngờ thiên sư Trương Nguyên Thanh lại có một người vợ bé và cả một cô con gái riêng.
Trên thực tế, thiên sư truyền qua các đời nhà họ Trương, đạo thống cho phép cưới vợ sinh con.
Nhưng người vợ chính thức của Trương Nguyên Thanh đã qua đời hơn mười năm trước, ông chỉ có duy nhất một người con trai.
Gia tộc họ Trương từng cố sắp xếp cho Trương Nguyên Thanh với một người khác, nhưng với thân phận thiên sư, Trương Nguyên Thanh luôn bài xích chuyện này. Vì thế, khi chuyện này bị phơi bày, phía nhà họ Trương cũng vô cùng kinh ngạc.
Đương nhiên, ngoài chuyện con gái riêng của Trương Nguyên Thanh, những người có mặt còn bàn luận về Điền Trường Thanh. Trong mắt họ, Điền Trường Thanh luôn là người vì bạn bè mà sẵn sàng xả thân, đứng đầu về nghĩa khí. Nhưng ai có thể ngờ kẻ này lại cấu kết với Thần Tiên Giáo và Cấm Thành, lén lút nắm giữ điểm yếu của thiên sư, rồi trước mặt tất cả mọi người, ép thiên sư Trương Nguyên Thanh nhường ngôi vị cho mình.
Một người như vậy thật đáng ghét vô cùng!
"Điền Trường Thanh đã lừa chúng ta bấy lâu nay!"
"Tôi còn tưởng ông ta thật sự là một nghĩa sĩ, hóa ra tất cả đều là giả!"
"Bộ mặt xấu xa này, ông ta mới chính là con sâu mọt của Thiên Sư Phủ chúng ta..."
Giữa lúc mọi người đang bàn tán, Trương Nguyên Thanh vẫn cởi bỏ chiếc đạo bào thiên sư màu tím, cẩn thận gấp lại.
Điền Trường Thanh nhìn chiếc đạo bào trên tay Trương Nguyên Thanh. Trong khoảnh khắc đó, ông ta nghĩ rằng dù chuyện đã bại lộ, nhưng với tình thế hiện tại, có Thần Tiên Giáo và Cấm Thành ủng hộ, chỉ có ông ta mới có thể trở thành thiên sư của Thiên Sư Phủ. Vì vậy, theo bản năng, ông ta bước tới, định đưa tay ra nhận lấy!
Nhưng Trương Nguyên Thanh lại quay đầu nhìn Trương Nguyên Cát.
Trương Nguyên Cát là sư đệ của ông, cũng là em trai ruột. Trong thế hệ này của nhà họ Trương, ông ấy đừng hàng thứ hai.
"Nguyên Cát, chiếc đạo bào thiên sư này, cậu hãy giữ lấy! Trương Nguyên Thanh tôi tác phong không tốt, có quan hệ ngoài hôn nhân, làm bẩn danh hiệu thiên sư. Hôm nay, tôi từ bỏ ngôi vị thiên sư, cởi bỏ đạo bào tím. Ngôi vị thiên sư từ hôm nay truyền cho Trương Nguyên Cát! Trương Nguyên Thanh tôi vi phạm gia huấn, vi phạm quy tắc thiên sư. Nay tự mình chịu phạt, bị trục xuất khỏi nhà họ Trương, trục xuất khỏi Long Hổ Sơn! Từ nay về sau, Trương Nguyên Thanh tôi và Long Hổ Sơn không còn chút quan hệ nào nữa!"
Đạo trưởng Trương Nguyên Cát không kịp phản ứng, ông ta hỏi: "Sư huynh thiên sư, sư huynh... Sư hynh có ý gì vậy? Thiên Sư Phủ không thể thiếu sư huynh!"
Nhưng Trương Nguyên Thanh vẫn đặt chiếc đạo bào vào tay Trương Nguyên Cát.
"Sư đệ Nguyên Cát, sư đệ Tam Vạn, sư đệ Thư Trai, mọi người hãy bảo vệ Thiên Sư Phủ thật tốt. Những chuyện còn lại, để sư huynh làm!"
Nói xong, Trương Nguyên Thanh quay người bước đi.
Ánh mắt ông hướng về phía Điền Trường Thanh.
Đột nhiên, ông giơ tay, một đạo Chưởng Tâm Lôi đánh thẳng vào ngực Điền Trường Thanh. Bạch sát trên người Điền Trường Thanh chống đỡ, nhưng dù vậy, ông ta vẫn bị đánh bay xa vài chục mét!
Điền Trường Thanh nhìn Trương Nguyên Thanh, từ trong mắt ông, ông ta nhìn thấy suy nghĩ muốn giết người.
Giây sau, như một tia sét vàng lóe lên, Trương Nguyên Thanh đã xuất hiện trước mặt Điền Trường Thanh.
"Ông, con sâu mọt này đã gặm nhấm Thiên Sư Phủ Long Hổ Sơn suốt bao năm qua. Hôm nay, các đệ tử Thiên Sư Phủ cuối cùng đã nhìn thấy bộ mặt thật của ông. Hại Thiên Sư Phủ rơi vào tình cảnh này, hôm nay tôi giết ông không hề quá đáng!"
Dứt lời, toàn thân Trương Nguyên Thanh phát sáng, hai tay ông bùng nổ lôi điện.
Cú đấm siết chặt, lôi điện b*n r*, Trương Nguyên Thanh đấm thẳng vào ngực Điền Trường Thanh!
Cú đấm này tạo ra một tiếng nổ lớn!
Bạch sát của Điền Trường Thanh lập tức bị đánh tan!
Điền Trường Thanh lăn vài vòng trên mặt đất mới dừng lại được.
Điền Trường Thanh vừa bò dậy, vừa dùng phép truyền âm nói với ta.
"Giản Chi, mau tết bốn lá cờ lệnh kia!"
Điền Trường Thanh nghĩ rằng sau khi ra lệnh, tôi chắc chắn sẽ lập tức tế cờ lệnh, giúp ông ta bày trận. Nhưng sau khi ông ta hô lên, tôi vẫn không có phản ứng. Đến khi ông ta quay đầu nhìn lại, trên tay tôi lại có một ngọn lửa đang bùng lên.
Bốn lá cờ lệnh kia đều bốc cháy.
Chỉ trong chốc lát, cờ lệnh đã bị đốt thành tro tàn.
"Giản Chi, con làm gì thế?"
Điền Trường Thanh không còn che giấu gì nữa, trực tiếp gầm lên với tôi. Tôi bước ra, tiện tay rải tro tàn của cờ lệnh.
Tôi nói: "Ai là Giản Chi của ông? Điền Trường Thanh, nhìn cho rõ! Giản Chi của ông chết từ lâu rồi, cũng giống như cờ lệnh vừa rồi, hắn đã thành tro bụi, theo gió mà bay!"
Điền Trường Thanh nhìn tôi chằm chằm: "Vậy cậu là ai?"
Tôi mỉm cười, xua đi lớp huyễn thuật trên mặt, hóa thành dáng vẻ của Ngọc Kỳ Lân.
Khi Điền Trường Thanh nhìn rõ khuôn mặt này của tôi, ông ta hoàn toàn sững sờ. Ông ta không ngờ tôi lại dùng huyễn thuật lừa ông ta lần thứ hai.
"Lại là cậu, lại là cậu! Muốn chết!"
Điền Trường Thanh điên cuồng gầm lên, cả người như sắp bốc khói.