Chương 403: Cân nhắc được thua
Ba trưởng phân hội đứng sau Dương Minh Đường tuy vẫn còn gắng gượng giữ dáng đứng thẳng, nhưng rõ ràng đã khó mà chịu nổi. Biển sấm sét vàng kim bao phủ khắp nơi mang đến áp lực cuồng bạo, khiến bọn họ đến thở cũng khó khăn.
Sứ giả Cấm Thành vẫn im lặng. Trên mặt là chiếc mặt nạ vàng, không ai nhìn ra được nét biểu cảm của hắn.
Lúc này, Dương Minh Đường tiến thẳng về phía thiên sư Trương Nguyên Thanh.
Đi vài bước, ông ta bỗng giậm mạnh một cước xuống đất. Tức thì, phiến gạch dưới chân như biến thành sóng nước cuồn cuộn, vang lên từng tiếng nổ ầm ầm, cả một mảng gạch đá vỡ vụn!
Ngay khi mặt đất nát vụn, trường khí quanh Dương Minh Đường cũng thay đổi.
Khí thế cuồn cuộn, giữa hư không vọng lại tiếng long ngâm.
Không sai, chính là uy thế địa mạch chân long mà ông ta luyện thành!
Năm xưa, khi hỗ trợ Cấm Thành trảm rồng, ông ta đã hấp thu khí tức của vô số địa mạch long mạch trong thiên hạ, sau đó luyện hóa thành sức mạnh của bản thân. Sức mạnh này tôi đã từng chứng kiến, đúng là sâu không lường được.
Dương Minh Đường siết chặt nắm đấm, đánh một quyền vào biển sấm sét trên không!
Biển sấm sét đang bao phủ cả Long Hổ Sơn liền bị trường khí của ông ta xé rách ra một khe hở!
Ánh mắt Trương Nguyên Thanh lóe sáng.
Thiên lôi vàng kim lập tức thuận theo ý ông, từ trời cao giáng xuống bổ thẳng vào Dương Minh Đường!
Dương Minh Đường lập tức ngưng tụ sát khí. "Ầm", nó đỡ trọn tia thiên lôi vàng ấy!
Chỉ một lần va chạm thôi, đất trời liền rung chuyển!
Tiếng nổ dữ dội, tiếng lôi điện va đập cùng sát khí vang vọng khiến không ít người trong đạo trường phải bịt chặt tai. Dư chấn của nó còn khiến các đệ tử Long Hổ Sơn phải liên tiếp lùi lại!
Lúc này, sắc mặt Trương Nguyên Thanh uy nghiêm, tay phải kết kiếm chỉ!
Kiếm chỉ nhắm thẳng về phía Dương Minh Đường!
Ngay lập tức, năm tia lôi điện từ bốn phương tụ lại giữa trời, hóa thành một cột lôi màu vàng, rồi ngưng kết thành một thanh lôi kiếm, đâm thẳng tới Dương Minh Đường!
Năm tia sét là Ngũ Lôi Pháp của Long Hổ Sơn. Cột sét vàng là ngũ lôi hợp nhất.
Ngũ lôi hợp nhất lại hóa hình, thành kiếm sét!
Chiêu này nhìn qua giống với Kim Lôi Pháp Hóa Đan mà tôi đã sử dụng!
Chiêu này và chiêu của tôi đều xuất phát từ Long Hổ Sơn.
Ông nội tôi là đệ tử của lão thiên sư. Nếu chiêu đó là ông nội tôi dạy cho tôi, tôi đương nhiên thấy hợp lý. Nhưng người dạy tôi chiêu đó dường như lại không phải là ông nội.
Lúc này tôi lại nghĩ đến kẻ đeo mặt nạ quỷ đã mang Tô Thanh Họa đi. Hắn ta và ông nội tôi trông giống hệt nhau. Rốt cuộc hắn là ai? Tại sao hắn cũng biết chiêu thức của Long Hổ Sơn?
Những suy nghĩ này lướt nhanh qua trong đầu tôi.
Tôi nhìn Dương Minh Đường, đối mặt với thanh kiếm hóa thành từ kim lôi đang lao đến, ông ta không hề hoảng hốt.
Khi thanh kiếm còn cách Dương Minh Đường khoảng mười mấy mét, đột nhiên mặt đất dưới chân Dương Minh Đường bị một vật khổng lồ phá vỡ, từ dưới đó vươn ra một chiếc vuốt khổng lồ màu đen, tóm lấy thanh kiếm!
Chiếc vuốt khổng lồ màu đen đó trông giống như một chiếc vuốt rồng năm móng, trên đó phủ đầy vảy màu tím đen.
Chiếc vuốt đen siết chặt, dòng điện màu tím đen ngay lập tức quấn lấy thanh kiếm!
Hai luồng khí tức lại điên cuồng giao nhau!
Trong tiếng nổ của sét va chạm, Dương Minh Đường lùi lại nửa bước. Còn Trương Nguyên Thanh ở bên kia cũng lùi lại. Hai người giơ tay lên, lần nữa ngưng khí, chuẩn bị tiếp tục ra tay.
Lúc này, Điền Trường Thanh đưa bốn lá cờ lệnh màu vàng hạnh cho tôi, dặn dò: "Giản Chi, lát nữa nếu vi sư ra ngoài, cần ra tay, con hãy âm thầm thả bốn lá cờ lệnh này ra. Cờ lệnh có linh, sẽ tự tìm thấy phương vị!"
Tôi hỏi: "Cờ lệnh này dùng để làm gì ạ?"
Điền Trường Thanh quay đầu lại nhìn tôi: "Đừng hỏi nhiều thế, chỉ cần vi sư ra tay, con cứ làm theo là được, tuyệt đối không được do dự, hiểu chưa?"
Tôi gật đầu: "Dạ hiểu!"
Điền Trường Thanh lập tức chạy ra ngoài.
Tôi nắm chặt bốn lá cờ lệnh.
Ngoài đạo trường, sau khi xuất hiện, Điền Trường Thanh quát lớn: "Dương giáo chủ bớt giận! Sư huynh, có chuyện gì có thể thương lượng mà. Đánh nhau sẽ làm tổn hòa khí!"
Điền Trường Thanh bước lên một bước, giẫm lên một tảng đá xanh rồi lao đi. Ông ta như một cái bóng mờ, giây sau đã đứng giữa Trương Nguyên Thanh và Dương Minh Đường.
Dương Minh Đường và Trương Nguyên Thanh thấy Điền Trường Thanh xuất hiện, trường khí trên tay hai người đều hơi thu lại.
Nhưng vừa rồi không khí căng như dây đàn, hai người đều cảm thấy không vui. Lúc này, cả hai đều không nói gì.
Điền Trường Thanh lập tức mở lời: "Dương giáo chủ đến, có hơi thất lễ, mong lượng thứ!"
Dương Minh Đường hừ lạnh một tiếng.
Điền Trường Thanh lại nhìn sang Trương Nguyên Thanh, nói: "Sư huynh, khách đến là khách quý. Sư huynh là thiên sư của Long Hổ Sơn, đại diện cho hình ảnh của Thiên Sư Phủ chúng ta. Bây giờ lại đại chiến ở đây với Dương giáo chủ, tôi thấy không ổn chút nào!"
Trương Nguyên Thanh nhìn chằm chằm Điền Trường Thanh, bước một bước về phía ông ta, nói: "Điền sư đệ, Thần Tiên Giáo và Cấm Thành đã giẫm lên mặt thiên sư này, muốn xử quyết tại chỗ, phế bỏ thiên sư này. Bản thiên sư ra tay với ông ta có gì không ổn? Điền sư đệ mau tránh ra! Bản thiên sư phải giết kẻ có âm mưu với Long Hổ Sơn!"
Điền Trường Thanh thấy vậy, lập tức nói: "Sư huynh, không được, tuyệt đối không được! Bất kể xảy ra chuyện gì, vẫn nên lấy hòa làm đầu, từ từ thương lượng. Bao nhiêu năm qua, sư đệ luôn nỗ lực vì tình hữu nghị giữa Long Hổ Sơn, Thần Tiên Giáo và Cấm Thành. Sư huynh là thiên sư, tuyệt đối không thể nhất thời hành động theo cảm tính, mà phá hỏng những nỗ lực bấy lâu của sư đệ."
Trương Nguyên Thanh há có thể không biết Điền Trường Thanh rốt cuộc là người như thế nào. Ông hỏi ngược lại: "Nỗ lực? Điền sư đệ, bản thiên sư thấy đây là âm mưu thì đúng hơn."
Biểu cảm của Điền Trường Thanh cứng lại, nhưng ngay sau đó ông ta lại cười ta nói: "Sư huynh đừng nói như vậy, nói như vậy sẽ làm tổn thương tình sư huynh đệ của chúng ta. Thực ra, chuyện hôm nay, sư đệ có cách giải quyết! Hơn nữa, với cách này, sư huynh không cần ra tay, đệ tử Long Hổ Sơn cũng không cần phải liều mạng với ba nghìn tám trăm kim đan dưới núi!"
Trương Nguyên Thanh không nói gì. Thực ra, ông cũng biết kết quả của cuộc liều mạng hôm nay.
Một trận chiến với Dương Minh Đường, Trương Nguyên Thanh vẫn chưa thăm dò được thực lực của Dương Minh Đường. Trận chiến này nếu tiếp tục đánh, thắng thua chưa biết.
Đương nhiên, vì Thiên Sư Phủ mà Trương Nguyên Thanh không ngại chiến. Nhưng nếu thật sự đánh nhau, đệ tử Long Hổ Sơn sẽ phải chịu khổ. Vài trăm tinh anh đối đầu với ba nghìn tám trăm kim đan, số lượng gấp mười lần, Long Hổ Sơn nhất định sẽ phải chịu tổn thất lớn.
Sau trận chiến, căn cơ của Long Hổ Sơn e rằng sẽ bị đánh tan tác hoàn toàn. Đến lúc đó, dù cho Trương Nguyên Thanh có thắng, Long Hổ Sơn trơ trụi, thì có khác gì thua?
Làm thiên sư cũng có nỗi khổ riêng. Ông phải suy tính toàn cục cho cả trên dưới Long Hổ Sơn.
Thắng thua của một mình ông thực sự không quan trọng!