Chương 399: Kẻ địch dưới chân núi!
Tôi nói: "Tối nay sư phụ đã có thể ngồi lên ghế thiên sư rồi."
Điền Trường Thanh chỉ cười: "Giản Chi, con vẫn còn quá trẻ, chưa hiểu lý lẽ làm việc phải biết nắm bắt hỏa hầu và thời cơ. Con nói không sai. Tối nay, vi sư quả thật đã nắm thóp bọn họ, lại còn có thể dùng thực lực để trấn áp, hoàn toàn có thể trực tiếp bước lên ngôi vị thiên sư. Nhưng đó chưa phải là thời cơ tốt nhất."
Tôi nghi ngờ: "Tại sao ạ? Chẳng phải hiện giờ sư phụ đã luyện thành Bạch Hổ sát rồi sao?"
Nhắc đến chuyện này, Điền Trường Thanh hơi khựng lại, hiển nhiên vẫn còn chút kiêng kị. Có vẻ tình trạng của ông ta không hề tốt đẹp như vẻ bề ngoài.
Dù không phải hoàn toàn bị phản phệ, nhưng nhìn bộ dạng ấy, tôi vẫn phải âm thầm quan sát thêm. Còn chuyện có nên ra tay diệt trừ hay không, tốt nhất vẫn phải chờ đến ngày mai.
Điền Trường Thanh ho khan một tiếng, rồi nói: "Đương nhiên, Bạch Hổ Sát trong người vi sư đã hoàn toàn luyện hóa, chỉ cần ra tay là đủ để nghiền nát bọn họ! Nhưng Giản Chi, con thử nghĩ xem, nếu tối nay vi sư trực tiếp nêu ra ý định muốn làm thiên sư, thì với nhà họ Trương chẳng khác nào hành động mưu nghịch. Dù lão thiên sư vẫn ẩn cư ở đạo cung sau núi, không tham dự việc Thiên Sư Phủ, nhưng trong chuyện Ngọc Kỳ Lân, lão thiên sư đã tự mình ra tay. Cho nên, một khi nguyên tắc người nhà họ Trương đời đời nối ngôi bị phá bỏ, lão thiên sư chưa chắc đã chịu ngồi yên! Nhưng nếu vi sư chọn thời điểm ngày mai, khi người của Cấm Thành đến thì theo giao ước trước đây, lão thiên sư sẽ không thể tùy tiện nhúng tay vào chuyện Thiên Sư Phủ. Tối nay ông ấy còn có thể âm thầm ra tay, nhưng ngày mai thì không thể quang minh chính đại giúp Trương Nguyên Thanh nữa. Hơn nữa, vi sư đã nhận được tin từ Cấm Thành. Thực ra, ý của họ không hẳn là muốn diệt sạch Long Hổ Sơn. Họ chỉ muốn Long Hổ Sơn ngoan ngoãn nghe lời mà thôi. Với họ, chống lưng cho một thiên sư biết điều mới là lựa chọn tốt nhất. Vi sư vốn có qua lại với Cấm Thành, đặc biệt là với Dương Minh Đường. Cho nên, người thích hợp nhất để họ nâng đỡ chính là vi sư. Khi ấy, cả sứ giả Cấm Thành lẫn Dương Minh Đường đều sẽ tiến cử vi sư ngồi lên ngôi vị thiên sư, đến lúc đó, chẳng ai có thể ngăn cản. Có đủ những điều kiện này, vi sư lên ngôi mới chắc chín phần mười. Con hiểu chưa?"
Tôi làm ra vẻ chợt ngộ ra, rồi gật đầu lia lịa: "Quả nhiên là sư phụ cao minh!"
Thực ra, tôi hiểu lời nói thì nghe hoa mỹ, nhưng nói cho cùng, Cấm Thành chỉ muốn biến Thiên Sư Phủ thành con rối của họ. Còn Điền Trường Thanh chẳng qua chính là con rối được chọn.
Thiên Sư Phủ Long Hổ Sơn từng là đạo môn đứng đầu.
Ngay cả Cấm Thành năm xưa cũng phải lên núi dâng hương. Vậy mà hôm nay, Cấm Thành lại muốn đoạn tuyệt đạo thống của Long Hổ Sơn, vĩnh viễn biến nó thành quân cờ trong tay mình.
Còn Dương Minh Đường, để đổi lấy đại công diệt Long Hổ Sơn, ông ta để con trai mình chết, cái giá chẳng lẽ không đáng?
Huống chi, năm ấy vì mệnh cách của con trai, ông ta đã cướp đi mệnh cách Kỳ Lân vốn thuộc về tôi. Con trai ông ta chết tại Long Hổ Sơn, ông ta sao có thể để hắn chết oan uổng như vậy?
Biết đâu sau khi diệt Long Hổ Sơn thành công, con trai ông ta thật sự sẽ hồi sinh.
Đúng lúc này, Điền Trường Thanh lại dặn tôi: "Giản Chi, còn một việc nữa. Ngày mai mọi chuyện xong xuôi, vi sư sẽ tìm cơ hội để con và Dương Kỳ Lân gặp mặt, hai bên hãy hòa giải. Con nên kết giao với hắn, tiền đồ tương lai sẽ thuận lợi hơn nhiều."
Tôi vừa mới nghĩ đến Dương Kỳ Lân, không ngờ Điền Trường Thanh lại nhắc đến.
Tôi không khỏi nghi ngờ: "Nhưng... Dương Kỳ Lân chẳng phải đã chết rồi sao? Ngay cả ba hồn bảy phách cũng tiêu tán hết rồi mà?"
Khi ấy ắn bị quỷ hồn báo oán, xé xác phanh hồn, làm sao còn có thể sống lại?
Điền Trường Thanh khẽ cười: "Hắn đúng là đã chết, nhưng khí tức hồn phách tản ra sớm đã được vi sư thu gom lại. Sau khi Dương Minh Đường mang xác con đi, vi sư cũng đã cho người đưa những luồng hồn khí ấy theo. Có quan tài dưỡng hồn Cửu Tinh của nhà họ Dương, cộng thêm một chức vị từ tư điện trở lên, thì việc tái tạo hồn phách cho hắn không phải là chuyện khó. Hơn nữa, hắn vốn có mệnh cách Kỳ Lân. Mệnh cách ấy đương nhiên bảo vệ hồn mệnh của hắn. Hồn phách nhìn như tan biến, thật ra mệnh hồn vẫn ẩn sâu trong mệnh cách Kỳ Lân. Khó thì khó, nhưng nhiều nhất nửa tháng nữa, Dương Kỳ Lân sẽ sống lại!"
Trái tim tôi thắt lại
Khi ấy, lúc tôi định hủy diệt mệnh cách Kỳ Lân của hắn, lại bị Dương Minh Đường ngăn cản. Chỉ thiếu chút nữa thôi, tôi đã lấy lại được mệnh cách vốn thuộc về mình.
Lần sau, nhất định tôi phải cắt đứt mệnh hồn hắn trước, để hắn không còn cơ hội phục sinh!
Sau đó, Điền Trường Thanh tự giam mình trong phòng.
Chuyện Bạch Hổ sát, tôi không dám hỏi thêm, sợ sẽ khiến ông ta sinh nghi. Với thân phận hiện tại, tôi phải giữ vững, chờ đến thời cơ thích hợp mới ra tay, đó mới là nước đi khôn ngoan.
Đêm ấy, tôi vẫn canh chừng, thấy trong phòng ông ta liên tục dựng lên mấy lớp pháp trận, đủ biết ông ta cực kỳ thận trọng. Tôi không dám dò xét thêm, sợ lộ sơ hở.
...
Sáng sớm hôm sau, chuông gió trên mái đạo viện đồng loạt vang dồn dập, như báo hiệu có chuyện lớn xảy ra.
Bên ngoài truyền đến tiếng bước chân hối hả.
Một lát sau, có người đến gõ cửa.
Tôi ra mở, thì ra là gã đạo sĩ mập Trần Tam Vạn. Ông ấy liếc vào trong, rồi hỏi: "Giản Chi, sư phụ cậu dậy chưa?"
Tôi ngoái nhìn lại.
"Chưa."
Cả đêm tôi vẫn theo dõi phòng của Điền Trường Thanh, ông ta chưa từng mở cửa.
Trần Tam Vạn lại hỏi tôi: "Thế còn cậu? Cái đầu ổn chứ?"
Tôi cười gượng: "Ngủ một giấc rồi, khá hơn nhiều, không còn choáng nữa. Bên ngoài có chuyện gì vậy?"
Sắc mặt Trần Tam Vạn cực kỳ tệ, ông ấy lại gần, hạ giọng: "Thiên Sư Phủ gặp đại họa rồi! Vốn dĩ tin tức tôi nhận được là Dương Minh Đường sẽ cùng sứ giả Cấm Thành đến đàm phán. Nhưng không ngờ, sáng nay bọn họ còn chưa tới thì giáo chúng của Thần Tiên Giáo cùng hai ngàn đạo binh Cấm Thành đã kéo đến dưới chân Long Hổ Sơn! Giờ núi đã bị bao vây nước cũng khó lọt! Người của chúng ta đã xuống dò xét. Bất kể là một ngàn tám giáo chúng của Thần Tiên Giáo hay hai ngàn đạo binh của Cấm Thành, tất cả đều là cao thủ kim đan! Tôi sống ở Long Hổ Sơn bao năm, cũng từng thấy Cấm Thành tiêu diệt không ít môn phái. Nhưng trận thế lớn như hôm nay, đúng là lần đầu tiên thấy!"