Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 37

Chương 37: Một tôi khác?

Từ phía sau truyền đến đúng thật là giọng của ông nội và cha tôi.

Tôi thầm nghĩ, giọng này chắc không phải giả đâu nhỉ?

Đám cô hồn dã quỷ đó chắc chắn không thể biết rằng ông nội và bố tôi ngày thường vẫn gọi tôi là "Tiểu Cửu", hơn nữa còn biết cả mệnh cách đặc biệt của tôi.

Cho nên, chẳng lẽ họ thật sự là hồn phách của ông nội và bố tôi sao?

Thật lòng mà nói, khoảnh khắc ấy tôi thực sự không nhịn được, muốn quay đầu nhìn lại.

Nếu đúng là bố và ông tôi, tôi cũng hy vọng có thể đưa họ trở về.

"Bọn họ không phải là bố và ông nội cậu. Những gì họ nói chỉ là lời ma quỷ, cậu nghe thì sẽ bị mê hoặc tâm trí. Những gì cậu nghe thấy chỉ là điều trong lòng cậu muốn nghe. Tất nhiên, nếu cậu nhất định muốn tin chúng thì cứ đi theo, tôi không ngăn cản. Tôi từng hứa với ông nội cậu sẽ cứu cậu, nhưng nếu cậu không nghe lời tôi mà chết thì cũng đừng trách tôi." Người đàn ông áo đen lạnh lùng nói.

Ngay sau đó, hắn quay người bước về phía trước là hướng cây cầu đá trên sông Hồng Hà, không quan tâm đến tôi nữa.

Điều này khiến tôi càng thêm nghi ngờ, rốt cuộc ai mới là người đang nói thật?

Phía sau, giọng của ông nội lại vang lên: "Tiểu Cửu, mau quay lại đây, đi qua bãi cỏ phía trước, không lâu nữa là đến làng, cháu sẽ có thể hoàn dương trở lại!"

Tiếng cha tôi cũng vang lên: "Đúng đó, Tiểu Cửu, mau về đi! Ở lại lâu, âm khí nhập thể hoặc bị ma quỷ chiếm xác, muốn hoàn dương thì sẽ rất khó!"

Họ thúc giục tôi, nhưng tôi không trả lời, cũng không quay đầu lại. Dù trong lòng tôi cảm thấy rất có thể đó thật sự là linh hồn của ông và cha tôi, nhưng thái độ của người đàn ông áo đen lại khiến tôi cảm thấy có gì đó bất thường.

Nếu thật sự hắn muốn lừa tôi vào cõi âm thì sắp thành công rồi, sao lại bỏ mặc tôi vào lúc quan trọng nhất?

Chính việc hắn bỏ mặc tôi khiến tôi bắt đầu tin rằng lời hắn nói có lẽ là thật!

Ngay lúc tôi đang do dự, người đàn ông áo đen phía trước quả nhiên dừng bước.

Hắn thở dài, nói: "Dương Sơ Cửu, cậu không chịu nghĩ kỹ xem, thi thể cha cậu đã rơi xuống Hồng Hà. Cậu nghĩ với nơi nhiều âm khí như Hồng Hà, linh hồn của ông ta có thể thoát ra được sao? Còn ông nội cậu, dù đã mất, nhưng với năng lực của mình, ông ấy có thể bị cuốn vào cõi âm sao? Cho dù thật sự bị cuốn vào thì cũng phải có người đủ bản lĩnh để thu phục ông ấy!"

Những lời này của người đàn ông áo đen thật sự rất thuyết phục.

Đúng vậy!

Trong sách cổ có ghi lại: người chết mà rơi vào vùng đất âm sát thì sẽ bị giam giữ tại đó.

Cha tôi... Căn bản không thể thoát ra được!

Còn ông nội, sau khi qua đời thi thể cũng biến mất. Từ miệng người trong giới huyền môn tôi mới biết ông nội tôi là một cao thủ, ngay cả hồ tiên như Ngũ Nương nhà họ Hồ cũng e ngại ông ấy. Làm sao ông ấy lại bị cuốn vào âm gian được?

Biết đâu ông nội tôi đang ẩn thân nơi nào đó, chờ cơ hội phục sinh thì sao!

Lúc này, người đàn ông áo đen lại nói: "Hai người phía sau, tôi biết hai người có chút đạo hạnh. Nhưng hôm nay, mạng của thằng nhóc này chưa hết, tôi nhất định phải đưa nó hoàn dương. Nếu hai người chịu nhường một bước, chút lòng thành này xin hãy nhận cho."

Nói rồi, hắn không quay đầu lại, chỉ vung ra.

Tức thì, một xấp tiền âm dương bay về phía sau tôi và rơi xuống đất.

Không có động tĩnh gì cả.

Người đàn ông tiếp tục nói: "Nếu không chịu nhường, hai người đừng trách tôi không khách sáo!"

Câu này, giọng hắn nặng hẳn, khí thế bức người.

Khí thế đó khiến xung quanh nổi gió lạnh buốt, tôi còn cảm thấy không đứng vững, đám cỏ khô bên cạnh bị gió cuốn xào xạc.

"Xui xẻo, lại đụng trúng tên dẫn đường này..."

"Nếu không phải tại hắn thì đã no bụng rồi."

"Thôi bỏ đi, người phía trước đó... Không thể chọc vào..."

Phía sau truyền đến hai giọng nói. Nhưng lần này, giọng nói đó đã không còn là của ông nội và cha tôi nữa, mà là hai giọng quái dị, một nam, một nữ, âm thanh the thé khiến người ta rợn gáy.

Chốc lát sau, gió ngừng.

Phía sau tôi hoàn toàn yên tĩnh.

Người đàn ông áo đen nhắc nhở: "Còn không đi? Hồn phách cậu mà lại dẫn thêm đám cô hồn dã quỷ đến, tôi sẽ không giúp cậu nữa đâu!"

Lần đầu tiên tôi cảm nhận được cái gọi là "ma quỷ mê hoặc tâm trí" lợi hại thế này. Lúc nãy, tôi suýt đã tin lời hai con quỷ phía sau. Nếu tôi quay đầu hoặc trả lời chúng thì có lẽ đã không thể rời đi được rồi.

Tôi đi theo người đàn ông áo đen đến cây cầu đá bắc qua Hồng Hà. Nhưng nhìn kỹ lại, nơi này chỉ giống với cầu đá Hồng Hà, còn chi tiết thì khác.

Ví dụ như chạm khắc trên trụ cầu, cầu thật có sư tử đá, còn cầu này lại chạm khắc những hình thù dữ tợn, đáng sợ, không rõ là thứ gì.

Trên cầu có cơn gió lạnh lướt qua mang theo mùi tanh.

Khi đến giữa cầu...

Từ dưới sông lại truyền đến một giọng nói: "Tiểu Cửu... cứu cha..."

Giọng nói ấy khiến tôi vô thức cúi nhìn xuống dưới – chỉ một cái nhìn, tôi đã thấy bố mình đang chìm nổi dưới làn nước, mặt tím ngắt vì ngạt thở, trông cực kỳ đau đớn.

Tim tôi chợt quặn lại.

Không ngờ, người đàn ông áo đen đi tới, nói với dòng sông: "Yên tâm, con trai ông sẽ cứu ông!"

Thật ra, phản ứng đầu tiên của tôi là nghi ngờ đây lại là trò mê hoặc. Dù nơi này giống Hồng Hà, nhưng chưa chắc đã là nó, dưới kia cũng chưa chắc là bố tôi.

Nhưng câu nói đó của người đàn ông lại khiến tôi bất ngờ.

Ý hắn là đó là bố tôi thật sao?

Tôi lập tức chạy đến mép cầu, nhưng khi nhìn lại, bố tôi đã biến mất.

"Đi thôi! Hiện tại, chính cậu còn không lo nổi thân mình, không cứu được ông ấy đâu!"

Tôi hỏi: "Vừa rồi thật sự là bố tôi?"

Người đàn ông áo đen đi phía trước, mãi đến khi chúng tôi qua khỏi cây cầu, dường như không còn e ngại gì, hắn trả lời: "Đúng vậy, đó đúng là hồn phách bố cậu. Ông ấy bị giam giữ trong Hồng Hà, hy vọng cậu có thể cứu ông ấy. Nhưng Hồng Hà là nơi giao hòa âm dương, còn là cõi địa ngục nhân gian. Hiện tại cậu chỉ là một hồn phách, nếu lại gần sẽ bị cuốn vào, không thể cứu được ai cả!"

"Địa ngục nhân gian là sao?"

Tôi hiểu khái niệm "giao hòa âm dương" vì đã từng thấy trong sách cổ. Vậy thì Hồng Hà là nơi nối giữa hai cõi âm dương, nhưng cái gọi là "địa ngục nhân gian" thì tôi chưa từng nghe qua.

Người đàn ông áo đen giải thích: "Địa ngục nhân gian, nghĩa đen chính là 'địa ngục ở nhân gian'. Hồn phách lọt vào nơi đó chẳng khác gì xuống địa ngục. Xuống địa ngục chịu phạt là để được luân hồi, ít ra còn có hy vọng. Nhưng nơi đầy sát khí như Hồng Hà, hình thành nên địa ngục nhân gian, hồn phách vào rồi sẽ bị giày vò vô tận, sống dở chết dở, mãi mãi không được siêu sinh! Địa ngục nhân gian tối tăm không ánh sáng, vô tận không lối thoát. Ở một mức độ nào đó còn đáng sợ hơn cả địa ngục thật!"

Nghe xong, lòng tôi đau như cắt.

Không ngờ cha tôi rơi xuống Hồng Hà lại phải chịu hậu quả nghiêm trọng đến vậy.

Ông bị bác cả hại chết, vậy mà lão vẫn chưa chịu buông tha, còn đẩy ông vào Hồng Hà, địa ngục nhân gian! Rõ ràng lão đã sớm biết bí mật của Hồng Hà. Dương Minh Đường kia thật quá độc ác!

"Được rồi, qua cầu rồi, cậu có thể tự về nhà! Nhìn về phía trước, nơi đó chính là làng Dương Gia của cậu!"

Tôi ngẩng đầu nhìn theo lời hắn nói, quả nhiên, cảnh vật trước mắt đã thay đổi. Con đường uốn lượn dẫn về phía trước chính là hướng về ngôi làng của chúng tôi.

Con đường đó quen thuộc đến mức tôi nhắm mắt cũng biết.

Dưới màn đêm, ngôi làng yên tĩnh vô cùng.

Tôi ngoảnh đầu lại, định hỏi người đàn ông áo đen vài chuyện nữa nhưng hắn đã biến mất không thấy đâu.

Lúc này tôi vẫn đang trong trạng thái linh hồn, nhẹ bẫng.

Tôi vẫn chưa biết phải làm sao để hoàn dương đây?

Thôi kệ, cứ về làng trước đã!

Một mình tôi tiến vào làng, đi một vòng qua nhà cũ. Mọi thứ rất yên bình, người của giới huyền môn đều đã rời đi, cửa chính căn nhà bị khóa, cỗ quan tài cổ bọc kim đen cũng không thấy nữa, chắc là quan tài mỹ nhân vẫn còn ở bên trong.

Sau đó, tôi quay về nhà mình.

Cửa lớn nhà tôi đóng kín.

Ngay khi tôi định gõ cửa thì bỗng nghe thấy tiếng nói vang lên từ trong sân...

Điều khiến tôi sững sờ là đó lại chính là giọng nói của tôi!