Chương 358: Thiên sư nhận đồ đệ
Trên Long Hổ Sơn.
Tôi nghe lão thiên sư hỏi một câu không đầu không đuôi, "Thật không?"
Tôi nghi ngờ nhìn ông ấy, không khỏi hỏi: "Tiền bối thiên sư, sao vậy à?"
Lão Thiên Sư nói: "Không có gì."
Sau đó ông lại nhìn Trương Linh đang được tôi đỡ, dặn dò: "Cậu đỡ cô bé như vậy không được đâu. Vừa rồi vì phẫn nộ, kinh mạch khí huyết toàn thân của nó bị rối loạn, nếu lại dùng thêm một chút sức lực nào nữa, kinh mạch sẽ đứt đoạn, tâm mạch đứt mà chết. Bế nó lên đi, theo tôi đến đạo cung sau núi!"
Liên quan đến tính mạng của Trương Linh, tôi đương nhiên không dám lơ là, nhanh chóng bế Trương Linh lên.
Sau đó, ông ấy dẫn đường, đi về phía đại điện Thiên Sư Phủ. Nhưng Trương Thiên Cơ vẫn còn ở đống đổ nát bên kia, lẽ nào Lão Thiên Sư không quan tâm đến Trương Thiên Cơ nữa sao?
Vì vậy, đi được vài bước, tôi lập tức hỏi: "Tiền bối thiên sư, tiền bối Trương Thiên Cơ thì sao ạ?"
Lão Thiên Sư không quay đầu, chỉ nói: "Đợi ông ấy ngủ đủ giấc sẽ tự tỉnh lại."
Tôi không khỏi sững sờ, quay đầu nhìn Trương Thiên Cơ ở bên kia. Tôi còn tưởng ông ấy đã bị Dương Minh Đường giết rồi chứ! Dù sao thì vừa rồi Trương Linh kích động như vậy, chẳng phải là vì Dương Minh Đường đã giết Trương Thiên Cơ sao?
"Ý của tiền bối là tiền bối Trương Thiên Cơ vẫn còn sống?"
"Đương nhiên! Đệ tử của ta sao có thể dễ dàng mất mạng như vậy?"
Không ngờ Trương Thiên Cơ lại là đồ đệ của lão thiên sư.
Lão thiên sư giải thích: "Trong số một trăm lẻ tám người của Thiên Cương Địa Sát năm xưa, có ba người được ta chọn là đồ đệ. Chẳng qua theo quy định, chuyện này không được phép truyền ra ngoài."
Nếu nói như vậy, ông nội tôi cũng là đồ đệ của lão thiên sư sao?
Tôi tò mò hỏi: "Tiền bối thiên sư, Dương Thiên Tượng là người đứng đầu, Trương Thiên Cơ là người đứng thứ hai. Tiền bối Trương Thiên Cơ là đồ đệ của ông, vậy Dương Thiên Tượng chắc chắn cũng là đồ đệ của ông đúng không?"
Lão thiên sư gật đầu: "Đúng vậy."
Tôi hỏi tiếp: "Vậy đệ tử thứ ba của tiền bối là ai ạ? Có phải người xếp thứ ba trong Thiên Cương Địa Sát thời điểm đó đúng không?"
Lần này, lão thiên sư lắc đầu: "Người đó không tham dự cuộc thi Thiên Cương Địa Sát, vì vậy không có thứ hạng."
Còn về việc người đó là ai, lão thiên sư lại tránh nói ra cái tên, cũng không có ý định nói cho tôi biết, vì thế tôi không tiếp tục hỏi.
Khi chúng tôi nói chuyện, Trương Thiên Cơ ở bên kia quả nhiên đã bò dậy, sau đó đuổi theo chúng tôi.
"Đồ nhi Thiên Cơ bái kiến sư phụ."
Trương Thiên Cơ vô cùng cung kính hành lễ với Lão Thiên Sư, Lão Thiên Sư thì rất tùy ý: "Giữa sư đồ chúng ta, không cần đa lễ. Vết thương thế nào rồi?"
Trương Thiên Cơ trả lời: "Vẫn ổn, vừa rồi nằm dưới đất, vẫn luôn trị thương, bây giờ cảm thấy gần như khỏi rồi."
Lão Thiên Sư nghiêm túc quan sát Trương Thiên Cơ, nói: "Sai một ly đi một dặm. Y thuật cũng vậy, không được lơ là."
Nói xong, Lão Thiên Sư giơ tay, một chỉ ấn đánh vào vị trí tim của Trương Thiên Cơ. Phù văn vàng lan ra, chìm vào tâm mạch của Trương Thiên Cơ. Giây phút này này, sắc mặt Trương Thiên Cơ thay đổi, sau đó ông ấy lại phun ra một ngụm máu tươi, luồng sát khí đen giữa lông mày hoàn toàn biến mất.
Sát khí công tâm là thứ khó xử lý nhất.
Nhưng lão thiên sư chỉ dùng một chiêu đã có thể trực tiếp đẩy ra luồng sát khí cuối cùng còn sót lại trong tâm mạch của Trương Thiên Cơ.
Phải công nhận, thực lực của lão thiên sư thật sự kinh người.
Nếu tôi muốn đạt đến trình độ này thì phải dùng phương pháp dẫn sát vào Nhâm mạch đã dùng với Trương Linh trước đó, có thể hoàn thành trong một hai giờ đã là rất tốt rồi.
Đây là chênh lệch giữa thực lực!
Không biết khi nào tôi mới đạt được trình độ như lão thiên sư đây?
Lão thiên sư nhìn Trương Linh, nói với Trương Thiên Cơ: "Cháu gái của cậu rất có thiên phú."
Trương Thiên Cơ gật đầu, lập tức tiến lại gần: "Vâng, con bé thật sự rất có thiên phú, chỉ là vì tính cách nên nó không thích tu hành, thêm việc từ nhỏ không chịu khổ nên khó phát huy. Mấy ngày nay, A Linh đi theo con, con luôn tìm cách để tìm cơ duyên và cơ hội cho nó, nhưng mãi chưa tìm được. Lần này con giả chết lại có tác dụng. Con đường của nó cuối cùng cũng mở ra rồi."
Thì ra khi nãy Trương Thiên Cơ như vậy một phần là vì cố diễn kịch, để cháu gái mình có thể phát huy thiên phú.
Lão thiên sư nhìn Trương Thiên Cơ, nói: "Cái tên này, đối xử với cháu gái như vậy, khi nào có cơ hội thì giải thích với nó đi. Khi nãy vì cậu, ngay cả mạng nó cũng không cần. Nếu không cẩn thận, cháu gái cậu thật sự sẽ bị Dương Minh Đường giết, cậu đi tìm ai để khóc đây?"
Trương Thiên Cơ cười đáp: "Không phải vẫn còn sư phụ sao? Sư phụ sao có thể để A Linh gặp nguy hiểm?"
Lão thiên sư nghi ngờ: "Ông già này che giấu khí tức, cậu vẫn có thể cảm nhận sao?"
"Không phải, sư phụ đã giấu khí tức, Thiên Cơ sao có thể cảm nhận được? Chẳng qua hôm nay trên Long Hổ Sơn xảy ra nhiều chuyện như vậy, sư phụ sao có thể khoanh tay đứng nhìn? Con sớm đã đoán được sư phụ đang ở đây! À phải, sư phụ cũng nói thiên phú của A Linh rất tốt. Hay là sư phụ nhận con bé làm đệ tử cuối cùng đi, nếu không chẳng phải lãng phí thiên phú nghịch thiên của nó sao?"
Lão thiên sư vừa đi về phía trước vừa nói: "Cậu dạy nó không phải cũng vậy à?"
Trương Thiên Cơ vội xua tay: "Nhà họ Trương ở Tung Châu chúng con cả trăm năm mới có một đứa trẻ tài năng như vậy. Sư phụ, coi như con cầu xin sư phụ đi. Hơn nữa con đã phế rồi, dạy A Linh, thật sự sẽ lãng phí thiên phú của nó, sư phụ không thấy tiếc à?"
Lão thiên sư cân nhắc một lúc: "Không được. Nếu ông già này nhận nó là đồ đệ, thì nó gọi cậu là gì? Sư huynh hả? Hơn nữa, sư phụ của cậu sau Thiên Cương Địa Sát đã công khai với giang hồ không nhận thêm đệ tử nào. Cửa đã đóng thì làm sao nhận đồ đệ?"
Trương Thiên Cơ đáp: "Sư phụ, dù nó thật sự gọi con là sư huynh thì con cũng không ngại. Còn về việc sư phụ nói đóng cửa thì dễ thôi, cửa đóng thì không phải vẫn có thể mở sao? Dù người ngoài có nói gì, sư phụ cứ nói cửa chưa đóng chặt, không cẩn thận lại nhận thêm một người. Sư phụ là thiên sư, chuyện nhỏ này, ai có thể so đo với nhân vật lớn như sư phụ chứ?"
Lão thiên sư bật cười: "Có thể nhận đồ đệ, nhưng chuyện này phải giữ bí mật, tuyệt đối không được để Cấm Thành biết."
Trương Thiên Cơ lập tức chắp tay cảm ơn: "Đảm bảo giữ bí mật!"
Lão thiên sư nhìn tôi, tôi hoàn hồn, cũng gật đầu: "Tôi cũng giữ bí mật."
Nhưng lão thiên sư lại nói: "Ra ngoài làm việc còn đeo mặt nạ, không lấy mặt thật gặp người ngoài. Lòng dạ cậu nhiều như tổ ong vậy, giống hệt ông nội cậu. Cậu có thể giữ bí mật, nhưng tôi lại không dám tin."
Quả nhiên là lão thiên sư, huyễn thật của Hồ Nguyệt Sơn cũng không ngăn được đôi mắt của ông ấy.
Xem ra ngay từ đầu lão thiên sư đã xác định tôi là Dương Sơ Cửu, cháu trai của Dương Thiên Tượng.
Nghe lão thiên sư nói vậy, tôi lập tức bấm pháp quyết, loại bỏ huyễn thật trên mặt.
"Xin lỗi tiền bối thiên sư. Với thân phận của tôi, khi đi lại trên giang hồ đổi một khuôn mặt khác sẽ an toàn hơn. Nếu không, một khi thân phận Dương Sơ Cửu bộc lộ ra chút thực lực, e rằng sẽ bị Thần Tiên Giáo truy sát."