Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 350

Chương 350: Sự thật phơi bày

Vợ con Trương Kim An quay phắt lại, lao thẳng về phía tôi. Đôi mắt của họ đã biến thành một màu đen không còn tròng trắng, gân xanh nổi đầy cổ và trán, hóa thành màu đen đáng sợ!

Không sai, bọn họ đã bị thi sát giáp trùng khống chế.

Bên kia, Dương Kỳ Lân đang bị Trương Thiên Cơ áp chế, hắn trừng mắt nhìn tôi, cười lạnh, trong lòng thầm nghĩ: Ngọc Kỳ Lân, cho dù cậu có làm thế nào đi nữa thì mẹ con bọn họ cũng phải chết. Lần này, tôi xem cậu làm sao thoát thân được!

Thế nhưng, điều Dương Kỳ Lân không ngờ tới là tôi không hề né tránh công kích của vợ con Trương Kim An, trái lại còn chủ động lao thẳng đến, vươn hai tay ra, mỗi tay áp chặt lên trán hai mẹ con.

Hồn phách của Trương Kim An từ dưới đất bò dậy, hai mắt đỏ ngầu.

Rõ ràng ông ta cũng cho rằng tôi định ra tay hại vợ con ông ta.

Tôi lặng lẽ đọc chú quyết, hai tay đồng thời thi triển Điệp Quyết Dẫn Sát!

Không sai, sau khi thực lực tăng lên, đối phó với hai người trúng sát khí, tôi hoàn toàn có thể dùng đồng thời hai Điệp Quyết Dẫn Sát cũng chẳng có vấn đề gì!

Hai luồng pháp quyết cùng thi triển, từng dòng sát khí lấy hai tay tôi làm trung tâm, xoáy thành vòng xoáy, rồi chảy ngược vào cơ thể tôi!

Trong quá trình này, đôi mắt của vợ con Trương Kim An cùng với những đường gân nổi trên cơ thể dần dần trở lại bình thường.

Thấy đã gần ổn, tôi lập tức buông trán bọn họ ra, mượn lực xô tới mà xoay người, thoắt cái đã ra phía sau lưng. Ngay sau đó, hai tay tôi ngưng tụ một luồng Huyết Cương, tụ lại ở đầu ngón tay!

Tôi vươn tay ra, lập tức bắt lấy con thi sát giáp trùng đang bám chặt sau gáy vợ con Trương Kim An, lôi nó xuống.

Toàn thân con trùng này đen sì, to cỡ một con bọ hung.

Lúc tôi gỡ xuống, đôi càng và chân nó vẫn điên cuồng cào loạn, muốn tìm vật chủ để cắn chặt. Thứ này quá nguy hiểm, tôi không hề do dự, lập tức ngưng tụ Ngũ Hành Hỏa Sát đốt nó thành tro ngay tại chỗ.

Vợ con Trương Kim An ngã gục xuống đất.

Tôi kiểm tra, phát hiện vết thương của họ không sâu, vấn đề không lớn. Con thi sát giáp trùng chỉ bám trên da đầu, chưa kịp chui vào trong não.

Chỉ một lát sau, vợ con Trương Kim An tỉnh lại.

"Chồng tôi đâu rồi? Chồng tôi... Bị người của Thần Tiên Giáo bắt đi, bây giờ ông ấy đâu?"

Vợ Trương Kim An vừa tỉnh, đã hoảng hốt hỏi.

Còn đứa con trai mới bốn, năm tuổi thì chỉ biết vùi trong lòng mẹ, khóc thút thít, rõ ràng đã bị cảnh tượng kinh hoàng vừa rồi dọa sợ đến hồn bay phách lạc.

Tôi quay sang nhìn Trương Kim An. Ông ta lập tức quỳ rạp xuống trước mặt tôi.

Khi đứng dậy, ông ta chỉ thẳng về phía Dương Kỳ Lân, gằn giọng nói: "Chính hắn! Kẻ giết chúng tôi, chính là Dương Kỳ Lân! Hồi đó, hắn đưa cho chúng tôi địa chỉ của đạo trưởng Ngọc Kỳ Lân, nói nếu muốn được Thiên Sư Phủ Long Hổ Sơn công nhận thì cứ lập công bằng cách bắt đạo trưởng. Chúng tôi hồ đồ nên đi tìm cậu. Nhưng không ngờ, đạo trưởng Ngọc Kỳ Lân quá mạnh, chúng tôi hoàn toàn không phải đối thủ. Sau khi rời khỏi nhà khách, biết việc này không thành, chúng tôi vốn đã định từ bỏ. Nhưng Dương Kỳ Lân lại đến tìm, nói hắn có cách! Lúc đấy, đúng là chúng tôi vì để được công nhận mà mờ mắt, nên mới đi theo hắn. Không ngờ, hắn lại dẫn chúng tôi đến thôn Trần Gia Câu. Tôi còn tưởng hắn đưa đi gặp cao nhân, ai dè hắn lại lừa đến bãi tha ma, rồi từ sau lưng ra tay giết chúng tôi! Giết chúng tôi xong, hắn vẫn chưa hả giận, còn đánh tan hồn phách các đệ tử của tôi! Ngay cả hồn phách của tôi cũng bị hắn đánh trọng thương, vợ con tôi bị hắn khống chế. Bị dồn vào đường cùng, tôi mới phải đến đây vu oan cho đạo trưởng Ngọc Kỳ Lân... Tôi... Tôi hận..."

Nói đến đây, mấy đệ tử Trương Kim An cũng hiện hình, đồng loạt gầm lên: "Hận... Tôi hận Dương Kỳ Lân!"

Ngay cả hai quản lý của Thần Tiên Giáo cũng vậy, ánh mắt đỏ ngầu, oán hận khôn cùng.

Lúc này, chân tướng đã hoàn toàn sáng tỏ.

"Quả nhiên là Dương Kỳ Lân! Tên này độc ác đến mức ấy sao?"

"Giết người diệt khẩu, còn muốn đánh tan hồn phách!"

"Vì kế hoạch riêng mà ngay cả người phe mình cũng giết, loại người này mới là ma đầu, là cặn bã giang hồ!"

"Hôm nay, chân tướng đã rõ ràng, Dương Kỳ Lân nhất định phải đền mạng!"

"Dương Kỳ Lân, đền mạng!"

"Dương Kỳ Lân, đền mạng!"

...

Người trong giang hồ căm phẫn gào thét, hận không thể lập tức xông lên chém chết Dương Kỳ Lân. Nhưng thật ra chẳng ai dám thật sự ra tay, vì ai cũng biết cha hắn chính là Dương Minh Đường, giáo chủ Thần Tiên Giáo, người được giang hồ gọi là Dương Thần Tiên.

Thế lực của Thần Tiên Giáo hiện rất lớn mạnh, ngay cả những môn phái lâu đời như Long Hổ Sơn cũng hơi kiêng dè. Chẳng phải vừa rồi Trương Giản Chi bị giết mà người của Long Hổ Sơn cũng không ra tay sao?

E rằng nguyên nhân chính là vì thân phận đặc biệt của Dương Kỳ Lân.

Người gánh hàng, tức thiên sư Chung Quỳ, thân là quỷ diện vô tư, tất nhiên chẳng e ngại thế lực nào. Nhưng ông thuộc âm gian, luật lệ không cho phép hai giới âm dương can thiệp vào chuyện của nhau, thế nên ông chỉ có thể giúp tôi, chứ không thể thật sự ra tay.

Còn Trương Thiên Cơ, sau lưng là nhà họ Trương. Nếu ông ra tay, Thần Tiên Giáo trả thù, e rằng cả nhà họ Trương ở Tung Châu sẽ bị xóa sổ chỉ trong một đêm.

Tình thế lúc này chính là như vậy.

Phải trái đã rõ, nhưng muốn lấy mạng Dương Kỳ Lân đâu đơn giản chỉ là chém một nhát.

Thấy mọi người chỉ dám hô mà không dám làm, Dương Kỳ Lân hừ lạnh.

Hắn như chợt nhớ ra thân phận của mình, liền phá lên cười, ngạo mạn nói: "Đúng vậy! Tất cả là âm mưu của tôi! Chính tôi muốn Ngọc Kỳ Lân phải chết! Còn mấy kẻ như Trương Kim An, chúng là cái thá gì? Bị tôi lợi dụng là vinh hạnh của chúng! Còn mấy người nữa, hai quản lý của Thần Tiên Giáo, nếu không nhờ cha tôi đề cử, mấy người có được ngày hôm nay không? Mấy người chẳng qua cũng chỉ là cỏ rác mà thôi! Cha tôi cho mấy người cơ hội, đó là ân huệ. Mấy người tưởng dựa vào tài năng và thực lực của mình để treo tới vị trí như ngày hôm nay ư? Nực cười! Với địa vị của Thần Tiên Giáo, tìm bừa hai kẻ bình thường, cho đủ tài nguyên, cũng dễ dàng đạt đến trình độ của hai người. Đến khi cần dùng thì cũng như lấy mạng hai con chó thôi, vậy mà hai người còn oán hận, mong có người kêu oan thay? Mấy người chết vì tôi là lẽ đương nhiên! Thế mà còn nhờ người khác báo thù? Đúng là đồ vong ân bội nghĩa! Yên tâm đi, việc này xong, tôi nhất định sẽ tìm đến tận nhà mấy người, bất kể vợ con hay già trẻ, tôi đều sẽ giết sạch để hỏi tội!"