Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 348

Chương 348: Đòi lại công bằng cho linh hồn!

Tôi nhìn kỹ lại, cánh tay rơi xuống đất kia nào phải tay người sống, rõ ràng chỉ là một cánh tay giấy mà thôi.

Quả nhiên lại là thuật nhân giấy!

Chỉ có điều, thuật nhân giấy của nhà họ Dương cực kỳ cao minh, ngay cả Trương Thiên Cơ có vẻ cũng chẳng nhìn ra sơ hở.

Ông già bị chặt đứt một cánh tay vẫn đứng chắn trước mặt Dương Kỳ Lân. Ông ta dùng tay còn lại, xoay người chụp lấy con dao, định phản công. Nhưng chớp mắt, người gánh hàng đã đứng ngay trước mặt ông ta.

Lão ngẩn ra, con dao đã bị người gánh hàng đoạt lại, rồi thuận tay vung ngang chém hai nhát!

Mọi chuyện xảy ra nhanh như điện chớp!

Lão tuy dốc toàn lực điều động sát khí, nhưng vẫn không thể ngăn nổi hai nhát dao ấy!

Sau hai nhát, gương mặt lão cứng đờ, sát khí rỉ ra từ vết chém.

Theo sát khí tan biến, ông ta như quả bóng xì hơi xẹp xuống, nứt toác hai bên, ngã xuống đất.

Nhưng khi sắp chạm đất, thân xác kia nào còn là thân xác, y như cánh tay vừa nãy, ông hóa thành người giấy, vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ.

Phía dưới, đám giang hồ đã ngây ra như phỗng.

Đệ tử còn sót lại của Long Hổ Sơn cũng chết lặng.

Không ai ngờ được người đứng đầu Thiên Cương Địa Sát của Long Hổ Sơn năm xưa lại là giả!

Nực cười thay, vừa nãy còn không ít người tới gần bắt chuyện, nịnh bợ người giấy ấy!

"Là giả..."

"Thì ra Dương Thiên Tượng là giả!"

"Chẳng trách lại ra tay độc ác, hoàn toàn không giống người mà chúng ta từng biết!"

"Dương Kỳ Lân chẳng những ác độc, mà còn là đồ lừa gạt!"

"Tôi thấy hung thủ chính là hắn! Tên này còn trẻ mà đã ngạo mạn hống hách, tâm địa độc ác, vì vu oan kẻ khác mà dám giết cả người của mình, đúng là súc sinh!"

"..."

Những người trong giang hồ có mặt cuối cùng đã nhìn ra bộ mặt thật của Dương Kỳ Lân.

Lúc này, người gánh hàng đứng ngay trước mặt hắn, nhìn chằm chằm.

Dương Kỳ Lân bị dư chấn từ chiêu của ông ấy đè xuống, toàn thân run rẩy, quỳ rạp dưới đất, không sao đứng dậy nổi.

Tất nhiên không chỉ vì uy áp, mà nhất là cảnh người gánh hàng chỉ dùng hai nhát dao đã trực tiếp chém nát "ông nội" hắn,càng khiến hắn hoảng loạn.

Dương Kỳ Lân bình thường vốn tàn nhẫn, nhưng làm sao từng gặp qua nhân vật khủng khiếp như thế này?

Hắn biết rõ "ông nội" kia vốn là người giấy, nhưng người giấy ấy vốn mạnh mẽ dị thường, là do chính tay ông nội Dương Thiên Tượng của hắn tạo ra.

Nếu không phải lần này muốn khiến nhà họ Hồ ở Tần Lĩnh và Thiên Sư Phủ Long Hổ Sơn xảy ra tranh chấp thì cha hắn, Dương Minh Đường, chắc chắn sẽ không cho hắn sử dụng người giấy này.

Nay nhân giấy đã bị hủy, chỗ dựa lớn nhất của hắn coi như không còn

Người gánh hàng lạnh lùng lên tiếng: "Uế khí âm gian? Hừ, thằng nhãi, không ngờ cậu là cháu của Dương Thiên Tượng. Nhưng cậu không nhìn lầm đâu, tôi đúng là người của âm gian, song không phải thứ uế khí như cậu sỉ nhục. Vốn dĩ âm dương đôi ngã không can thiệp vào nhau, chỉ là cái miệng của cậu quá xằng bậy. Hôm nay tôi không giết cậu, nhưng phải thay ông nội cậu dạy dỗ cậu một trận!"

Người gánh hàng vừa dứt lời, Dương Kỳ Lân còn chưa kịp hoàn hồn đã bị tát một cái.

Bàn tay của người gánh hàng vung thẳng vào mặt hắn, đánh cho hắn phun máu, cả người quay vòng vòng rồi lăn lông lốc từ trên đài cao ngã xuống!

Dương Kỳ Lân nằm sóng soài dưới đất, không sao nhúc nhích nổi.

Xong xuôi, người gánh hàng quay lại bên những kẻ đã chết.

Ông định mang Trương Kim An đi, nhưng Trương Kim An lại quỳ rạp xuống, không chịu.

Người gánh hàng nhìn tôi một cái, rồi bước đến chỗ đôi sọt.

Ông nhấc nắp lên, bên trong là một cảnh tượng máu me rùng rợn.

Dù ở đây toàn là cao nhân Phật, Đạo, Huyền môn, kiến thức chẳng hề ít, nhưng nhìn cảnh trong sọt ấy, ai nấy đều phải hít sâu một hơi.

Trong đó toàn là những đoạn tứ chi, đầu người, cơ thể vỡ vụn, chẳng có cái nào nguyên vẹn.

Thì ra máu chảy rỉ xuống từ sọt cũng bởi thế!

Đây cũng là lần đầu tiên tôi tận mắt thấy cảnh bên trong sọt của người gánh hàng.

Thế nhưng ông ta vẫn thản nhiên, miệng lẩm nhẩm chú ngữ. Tôi chẳng nghe hiểu, nhưng rất nhanh, những cái đầu, tay và chân ấy bắt đầu động đậy, rồi lần lượt từ trong sọt bò ra.

Người gánh hàng ngừng đọc chú, nhưng những vật kia vẫn tiếp tục bò.

Ông ta thở dài: "Xem ra dù hồn phi phách tán, mấy người cũng chẳng cam lòng rời đi, đều còn mang chấp niệm cả! Nếu đã vậy, bên kia có một người tên là Ngọc Kỳ Lân có thể thay mấy người đòi lại công bằng. Mấy người cứ tới đó, thử xem sao."

Nói xong, những mảnh tàn linh kia lập tức xếp hàng ngay ngắn, bò về phía tôi.

Khoảng cách gần hơn, tôi mới nhìn rõ, thực ra đó không phải thi thể thật, mà là linh hồn tụ thành.

Có chấp niệm mới có thể hóa hình.

Nhưng vì hồn đã tan nát, muốn kết thành hình người là chuyện quá khó, chỉ đành hiện ra như thế.

Trong sách cổ có ghi chép, sau khi hồn phi phách tán, nếu còn chấp niệm, tàn linh có thể tụ lại hóa thành vật để gặp người có duyên, có thể giúp họ đòi lại công bằng.

Trên đất, bất kể là tay, chân, hay thân mình, tất cả đều bò đến trước mặt tôi, đồng loạt quỳ lạy.

Ý của người gánh hàng, tôi đã hiểu. Thế là tôi ngồi xổm xuống, nói: "Mọi người muốn tôi thay mặt đòi lại công bằng đúng không?"

Nghe vậy, chúng càng ra sức quỳ lạy.

Tôi liền nói: "Được, vậy chuyện này Ngọc Kỳ Lân tôi xin nhận!"